Góc khuất của các chàng trai – ai thấu hiểu được cho họ!

hareTừ cổ chí kim, cha ông ta đã luôn mặc định đàn ông, nam nhi đại trượng phu phải tỏ ra mạnh mẽ trong mọi trường hợp, dù có bất cứ chuyện gì. Và phụ nữ thì có đặc quyền yếu đuối, được nâng niu bao bọc, che chở. Khi một người đàn ông tỏ ra yếu đuối quỵ lụy, họ sẽ bị người đời chê bôi dèm pha, thậm chí khinh bỉ. Còn khi một người phụ nữ mạnh mẽ, cứng rắn, họ lại được xã hội tôn vinh, nâng đỡ. Vì đâu lại có sự bất công đấy? Và cánh đàn ông chúng ta có xứng đáng nhận lấy niềm oan khuất nay???

Đàn ông hiếm khi khóc. Họ là những con sói kiêu hãnh dù sa cơ lỡ vận cũng không một lời thở than. Ấy vậy có bao giờ bạn nhận ra rằng thực ra đàn ông mới chính là phái yếu không. Chỉ là chúng ta không nhận ra vì đa số họ đều giấu nỗi buồn vào tận sâu trong lòng, không để ai nhìn thấu trái tim cũng có lúc mong manh của mình.

Ngay ở quãng lên 4, lên 5 các cậu bé luôn được nhắc nhở không nên khóc nhè khi bị ngã. Cứ như vậy các chàng trai lớn lên hiên ngang như một cây thông giữa đất trời. Một mình ngạo nghễ, đứng cao hơn tất cả thế gian, không gia nhập bầy đàn với bất cứ ai. Dù sự đời cay nghiệt, mỏi mệt, đàn ông không bao giờ được phép yếu đuối. Những câu ủy mị không có chỗ trong từ điển của các đấng nam nhi oai hùng.

Tuy nhiên, ở trên đời có ai mà không mang một nỗi sầu thương nào đó trong lòng. Đối với đàn ông đó có thể là sự bất đắc chí của giấc mơ tuổi trẻ, sự mâu thuẫn giữa công việc mơ ước và công việc kiếm ra tiền hoặc là một mối tình lâu năm nay đã không còn.

Phụ nữ khi buồn có thể tìm người an ủi vỗ về nên thường phụ nữ buồn nhanh mà cũng vui nhanh. Còn đàn ông thì chỉ biết giữ lấy bóng tối cho riêng mình để nhấm nháp trong những đêm tối lạnh lẽo.

Người đời thường nói, khi phụ nữ khóc thì nước mắt chảy ra ngoài, còn khi đàn ông khóc thì nước mắt chảy ngược vào trong. Vì sao lại như thế? Đàn ông hay đàn bà, thì luôn nhạy cảm. Đôi khi đàn ông khóc vì những chuyện rất kinh khủng, những nỗi niềm bất cứ một ai trên thế gian này cũng không thể hiểu thấu. Tuy nhiên họ không được thể hiện ra ngoài, vì những điều dèm pha của xã hội, vì họ không muốn gia đình, người thân, bạn bè hay bất cứ một ai thương hại. Họ phải giấu nhẹm đi mọi thứ, tự mình giải quyết, và lâu dần nó hình thành một nỗi cô độc, một góc khuất để chứa đựng những vết thương lòng. Họ chai sạn, họ tỏ ra mạnh mẽ dù trong lòng tuyệt vọng rối bời. Vậy thử nói xem, phụ nữ hay đàn ông, mới là người đáng để thương cảm, chia sẻ và đâu mới là phái yếu thực sự. Chỉ là họ chắc chắn không thể nói ra được thôi.

Nếu như người ta chẳng mặc định đàn ông là phái mạnh thì có khi họ đã chẳng phải cô độc tự giải quyết vấn đề một mình. Thế nhưng các nàng thích phớt lờ rằng các chàng cũng biết đau. Nghĩ rằng bạn trai, chồng của mình là siêu nhân phi thường dễ dàng hơn việc thừa nhận họ cũng chỉ là một con người bình thường. Bởi nếu đàn ông cũng yếu đuối, thì phụ nữ biết dựa vào ai mỗi khi chênh vênh trong lòng.

Vậy nên là, các chị em hãy cùng đồng cảm nếu nhận ra người đàn ông bên cạnh mình đang thấy hoang mang và tuyệt vọng nhé, dừng ngày những câu xã giao "Anh phải mạnh mẽ lên" đi. Nó chỉ khiến các chàng thêm cô độc, và một mình lủi thủi gặm nhấm nỗi đau của mình mà thôi. Hãy để các chàng khóc thỏa thích, và đứng lên vượt qua những khó khăn đấy nhờ sự giúp đỡ của các chị em chúng ta nhé.

Theo Đình Phước (danongnews.com) - NXB:08/09/ 2017