"Tình yêu" cất vào một góc trái tim. Trái tim biết yêu, biết thương, biết rung lên những cung bậc buồn vui hờn giận, dẫu chỉ... "để đó" là trái tim vẫn đập nhịp đập cuộc đời, trái tim đang sống, trái tim không vô cảm.

"Thương nhau để đó" là tên một cuốn tản văn tôi từng đọc qua. Không ấn tượng lắm về nội dung nhưng đặc biệt tôi nhớ tựa đề sách, nghe như có gì ấm áp mà cứ xót xa làm sao. Ừ! Thương mà bỏ ngỏ, thương mà đành "để đó" âu cũng là cái thương lắm "ngậm ngùi".

Ngẫm ra thì, không chỉ trong tình yêu đôi lứa, trong cõi nhân sinh này, trong đời người hữu hạn này, đã bao lần "thương nhau" nhưng chỉ biết "để đó" rồi? Hạnh phúc chớm nở rồi lại chóng tàn.

Là khi gọi điện về nhà nghe giọng mẹ khản đặc, biết mẹ ốm mà chỉ ậm ừ thăm hỏi dăm ba câu, chẳng thể chạy về mua giùm mẹ túi thuốc, nấu nồi cháo hành mẹ ăn hay đơn giản là ngồi càu nhàu mẹ tham công tiếc việc, không giữ gìn sức khoẻ.

Là nhắn tin à uôm với em gái, thấy nó kêu "chán đời" mà chẳng thể phi xe chở nó đi làm cốc sữa chua, tếu táo đủ thứ trên trời dưới biển để cả hai chị em cùng hả hê sặc sụa cười.

Là nhiều lúc... nhớ bố thế mà tính tình vốn khô khan, nhấc máy alo nghe giọng bố xong chỉ nói được vài câu nhát gừng ngắn ngủi.

Là chát chít bán buôn cùng đứa bạn thân, biết nó buồn mà chẳng thể rủ rỉ rù rì bên ly cà phê như hồi gần gũi, chỉ cắm cúi gõ lạch cạch rồi nhấn enter, trân trân nhìn màn hình máy tính khô khốc.

Là cay cay sống mũi khi nghĩ tới con trai non nớt, nhưng chẳng thể bỏ mớ công việc dang dở lao đến bên con, ngay và luôn.

Cuộc đời, có nhiều điều rất rất muốn mà bất lực. Con người, càng lớn, càng vướng vào nhiều mối ràng buộc, càng có nhiều thứ đành "để đó". Con người, càng lớn, càng vướng vào nhiều mối ràng buộc, càng có nhiều thứ đành "để đó".

Là khi, dừng xe ở ngã tư, thấy một đứa trẻ chắc chỉ lớn hơn con mình một chút, mặt lấm lem, da đen nhẻm, áo quần rách bươm, nằm oặt ẹo trên tay người phụ nữ đang chìa cái nón rách cầu khẩn. Thấy nao lòng, thấy chua xót lắm... nhưng làm được gì đâu? Nén một tiếng thở dài, bỏ vào chiếc nón kia vài ngàn lẻ, rồi lại quay đi hoà vào dòng người hối hả ngược xuôi.

Nhưng suy đi tính lại, trái tim biết yêu, biết thương, biết rung lên những cung bậc buồn vui hờn giận, dẫu chỉ... "để đó" là trái tim vẫn đập nhịp đập cuộc đời, trái tim đang sống, trái tim không vô cảm. Và cái mạch nguồn cảm xúc kia, cứ để nó hồn nhiên chảy trôi đi, cứ nuôi nó lớn lên đi để có một tâm hồn đủ rộng, một tấm lòng đủ bao dung.

Nhiều lắm những "điều trông thấy mà đau đớn lòng", nhiều lắm những xúc cảm còn bỏ ngỏ. Ừ thì thương nhau để đó – đã sao nào? Tình yêu ấy chẳng mất đi đâu, chỉ là ta cất nó vào một góc trái tim, làm của để dành thôi? Yêu thương là để cất đi.

Xem thêm: Lời chúc valentine ý nghĩa

Theo - Blog tâm sự -