Xa tôi em tìm người mới để an ủi. Tôi chỉ yêu cầu em chấm dứt mối quan hệ ấy đi, sẽ đợi đến khi em cảm thấy ổn với tôi, nhưng em ngập ngừng không muốn chấm dứt mối quan hệ đó.

Tôi và em từng gặp nhau vài lần nhưng không hề có ấn tượng gì, thậm chí chúng tôi chẳng nhớ mặt nhau nữa là đằng khác. Khi em và bạn thân của tôi chia tay, tôi cũng khuyên bảo em nên vững vàng. Rồi chúng tôi sau đó mỗi người mỗi công việc, cuốn theo cuộc sống mưu sinh và quên hẳn nhau. Sau một thời gian khá lâu, bỗng một ngày em nhắn tin chúc mừng sinh nhật tôi và rủ đi chơi, với người độc thân như tôi thì còn gì bằng, tôi đồng ý ngay. Từ đó chúng tôi hay hẹn nhau đi chơi, tâm sự mọi thứ trên đời.

Em rất quý tôi, cũng thích tôi, quan tâm lo lắng cho tôi rất nhiều. Còn tôi, sau khi người mình yêu đi lấy chồng, trái tim như ngủ yên, đóng cửa trái tim mình một thời gian dài. Em đến và lay động tim tôi bừng tỉnh, ngọn lửa tình trong tôi vụt sáng. Đôi khi tôi cũng lo lắng vì em là người yêu cũ của bạn thân mình, nhưng thiết nghĩ họ chia tay cũng khá lâu, tôi không phải kẻ cướp người yêu của bạn thì ai trách cứ. Thế là tôi yêu em nhưng chưa có dịp thổ lộ lòng mình, chỉ chờ đợi cơ hội đến mà thôi.

Như mọi khi, chúng tôi lại rong ruổi với nhau quanh thành phố, bỗng nhiên cơn mưa quái ác đổ như trút nước, chúng tôi tấp vào mái hiên nhà trú mưa. Bất chợt tôi nhìn em, không kiềm được lòng mình tôi ôm chầm em và chúng tôi trao nhau nụ hôn dưới mưa, một nụ hôn rất lãng mạn, tôi không bao giờ quên. Em yêu tôi còn nhiều hơn tôi yêu em; sự quan tâm, chăm sóc nhẹ nhàng của em làm tôi rất hạnh phúc. Tôi thầm nhủ rằng đây là người con gái của đời mình, muốn cưới và làm cho em là người hạnh phúc nhất trần gian này.

xa-toi-em-tim-nguoi-moi-an-ui-365353.jpg

Xa tôi em tìm người mới để an ủi. Ảnh minh họa

Nhưng hỡi ôi, cuộc đời đâu phải là mộng mơ như ta mong ước, tình cảm chúng tôi bắt đầu có lục đục khi tôi chuyển công việc khác, công việc này đòi hỏi tôi phải đi xa. Em cũng buồn lắm nhưng luôn động viên tôi cố gắng và hứa sẽ đợi, không yêu ai khác ngoài tôi. Tôi hứa dù đi xa nhưng trái tim sẽ luôn hướng về em, để em an tâm. Thật ra công việc của tôi không phải đi quá lâu, một tháng tôi vẫn có 5 ngày phép về thăm gia đình nhưng có lẽ em còn trẻ nên hơi khó chấp nhận.

Thời gian đầu đi xa, chúng tôi vẫn vui vẻ nói chuyện, nhắn tin, chỉ lâu lâu xảy ra cãi vã, đôi khi tôi nóng nảy la mắng em. Khi tôi về phép chúng tôi lại quấn quít bên nhau, trao những ngọt ngào trong tình yêu, quên hết cãi vã trước đó. Rồi tình cảm bắt đầu phai nhạt dần khi tôi chuyển sang làm dự án ở một tỉnh khác, tôi bị stress với công việc nên ít nhắn tin, quan tâm em, có chăng chỉ là những dòng tin nhắn hời hợt. Đó có lẽ là sai lầm của tôi khi cứ nghĩ em sẽ không bao giờ bỏ rơi mình, vì thế tôi bỏ bê, không đoái hoài đến em mặc dù vẫn chung thủy, không dính vào tình cảm với cô gái khác.

Chuyện phải đến cũng đến, em bắt đầu có dấu hiệu lơ là khi tôi được nghỉ tết về thăm nhà, không còn quấn quýt khi tôi về, thay vào đó là những lời từ chối đã có hẹn với bạn bè của em. Em thích đi với bạn hơn với tôi, bên tôi dường như em không thoải mái nữa. Rồi một ngày em nói cần suy nghĩ lại tình cảm của hai đứa, bên tôi em không còn cảm thấy hạnh phúc nữa. Tôi lúc ấy mới sợ mất em, cuống cuồng nhắn tin gọi điện thoại mong em đừng như thế, tôi vẫn yêu em rất nhiều, làm mọi cách để thay đổi mình. Em đồng ý sẽ ở bên tôi.

Chuyện càng tồi tệ hơn khi năm mới em muốn dắt tôi về ra mắt bố mẹ, tôi mừng và lo lắm không biết mọi chuyện có tốt đẹp không nữa. Sau buổi gặp mặt đó, mẹ em không chấp nhận em quen tôi. Rồi mọi chuyện còn chán hơn khi tôi phát hiện em hẹn hò với người khác tuy chưa có gì, chỉ là thích nhau, đi chơi riêng tâm sự, có những cái ôm an ủi nhau thôi. Tôi cảm giác mọi thứ đổ sụp dưới chân mình, lòng tin yêu bây giờ như vỡ vụn. Tôi không hiểu vì sao em thay đổi lạ lùng đến vậy. Em nói vì hồi trước tôi làm em buồn nhiều, không còn cảm thấy hạnh phúc khi bên tôi, lại chuyện gia đình phản đối nên em buồn, chán nản rồi người đó đến như là sự an ủi. Thậm chí vì người đó mà em nói dối cả tôi, cả tình yêu của chúng tôi nữa.

Tôi buồn lắm, muốn chia tay luôn cho xong nhưng quả thật khó quá. Một phần cũng là lỗi của tôi khi đi làm xa mà còn bỏ bê em. Còn em cũng day dứt về việc mình làm, tôi muốn tha thứ để mong em quay lại như ngày xưa. Tôi cảm thấy rất mệt mỏi, chênh vênh. Em muốn tôi cho thời gian để tìm lại tình cảm năm xưa, còn tôi hứa sẽ tha thứ hết mọi thứ, quá khứ sẽ không nhắc đến nữa, chúng tôi cùng làm lại từ đầu. Tôi chỉ yêu cầu em chấm dứt mối quan hệ ấy đi, sẽ đợi đến khi em cảm thấy ổn với tôi, nhưng em ngập ngừng không muốn chấm dứt mối quan hệ đó, dù vẫn luôn muốn níu kéo tôi, muốn cưới tôi sau này, chỉ là hiện giờ tình cảm em bất ổn.

Tôi không hiểu em nghĩ gì, cũng không biết phải quyết định thế nào trong trường hợp này vì lòng vẫn còn yêu em nhiều lắm. Tôi nghĩ nếu làm căng thẳng, gây sức ép thì em sẽ chấm dứt với người đó, vì em thấy tôi còn quá thương em nên có vẻ dao động chút xíu. Xin mọi người cho tôi một chút ánh sáng chân lý tình yêu để có hướng đi trong trái tim tăm tối đang rối bời.

Theo Hoàng

Nguồn: http://vnexpress.net/tin-tuc/tam-su/em-xieu-long-voi-nguoi-khac-vi-toi-xao-nhang-tinh-cam-3355579.html