World cup: 'top 10' sự kiện sốc nhất trong lịch sử. World Cup (Giải vô địch bóng đá thế giới) là một trong những ngày hội bóng đá được đón chờ vào bậc nhất thế giới. Trong tổng số 19 kỳ World Cup đã diễn ra, có rất nhiều những sự kiện đã khiến báo chí thế giới tốn không ít giấy mực. Sau đây hãy cùng nhìn lại 10 khoảnh khắc gây sốc nhất trong lịch sử những ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh.

1. "Bàn tay Chúa" của Maradona

Trong trận Tứ kết World Cup năm 1986 giữa Anh và Argentina, khi tỷ số đang là 1-1, phút thứ 51, từ pha phá bóng của một cầu thủ đội tuyển Anh, Diego Maradona đã băng lên tranh bóng với thủ môn Peter Shilton. Do chiều cao hạn chế nên "Cậu bé Vàng" quyết định dùng tay "đập bóng" vào lưới trước sự sững sờ của toàn bộ hơn 114.000 khán giả, đáng kinh ngạc nhất là trọng tài lại công nhận bàn thắng này.

diego-maradona.jpg

"Bàn tay của Chúa" của Maradona.

Ngay lập tức, các cầu thủ đội tuyển Anh chạy lại bao vây trọng tài và phản ứng quyết liệt. Trong buổi họp báo sau trận đấu, khi được hỏi về bàn thắng của mình, Maradona đã thốt ra một câu nói bất hủ: "Tôi đã ghi bàn bằng cái đầu của tôi và bàn tay của Chúa."

2. "Bàn thắng ma" của Geoff Hurst

Geoff Hurst là người duy nhất ghi được 3 bàn thắng trong một trận Chung kết World Cup. Trong trận Chung kết giữa Anh và Tây Đức năm 1966, Hurst lập hattrick giúp Anh thắng chung cuộc 4-2. Cú hattrick của Hurst đã mang về danh hiệu VĐTG đầu tiên và duy nhất cho đến lúc này của xứ sở Sương mù. Tuy nhiên, không thể không nhắc đến "bàn thắng ma" của ông.

44 năm về trước, trọng tài biên Tofik Bakhramov đã công nhận bàn thắng của Hurst dù người Đức cho rằng bóng chưa hề lăn qua vạch vôi sau cú sút đập xà. Nhờ bàn thắng ấy, Anh vươn lên dẫn 3-2, sau đó giành chiến thắng 4-2 chung cuộc, lần đầu tiên bước lên đỉnh thế giới.

world-cup-hurst.jpg

Bàn thắng ma của Hurst.

Nhiều người còn cho rằng bàn thắng "tưởng tượng" này chính là quả báo cho bàn thắng không được công nhận của Frank Lampard tại World Cup 2010. Đối thủ của đội tuyển Anh khi đó cũng chính là đội tuyển Đức. Mặc cho cú sút cực mạnh của Frank Lampard đã đưa bóng qua vạch vôi khung thành thủ môn Manuel Neuer, trọng tài lại quyết không công nhận bàn thắng đó. Kết quả chung cuộc Anh thua thảm 1-4.

world-cup-2010-lampard.jpg

Bàn thắng không được công nhận của Lampard.

3. Nỗi đau Maracana

Trong trận Chung kết World Cup 1950 giữa Brazil và Uruguay, gần 200.000 CĐV Brazil đã lấp kín SVĐ Maracana để cổ vũ cho đội nhà.

world-cup-1.jpg

Hàng trăm ngàn CĐV Brazil đến cổ vũ cho đội nhà.

Nhờ sự ủng hộ nhiệt liệt của các CĐV, Brazil tấn công dồn dập và vươn lên dẫn trước ở phút thứ 47 do pha lập công của Friaça. Cứ ngỡ chức vô địch đã nằm gọn trong tay đội tuyển xứ Samba, nhưng hai bàn thắng của Schiaffino và Ghiggia bên phía Uruguay đã nhấn chìm tất cả. Sau khi tiếng còi kết thúc trận đấu vang lên, gần 200.000 CĐV Brazil "sốc" đến nỗi ngồi "trơ như phỗng", còn ban lãnh đạo của đội chủ nhà quên luôn cả việc trao cúp cho Uruguay. Trận thua này cay đắng đến mức người dân xứ Samba dùng riêng từ lóng "Maracanazo" (nỗi đau Maracana) mỗi khi nhắc lại trận đấu đó.

4. "Thiết đầu công" của Zidane

Chắc hẳn không chỉ người Pháp mà người hâm mộ môn túc cầu trên toàn thế giới sẽ khó mà quên được cú "thiết đầu công" của Zinedine Zidane vào ngực Marco Materazzi trong trận Chung kết World Cup ở Berlin năm 2006. Trong trận đấu đó, chính Zidane là người mở tỷ số giúp Les Blues vươn lên dẫn trước ngay từ phút thứ 7, nhưng rồi cũng chính anh là tội đồ khiến đội tuyển Pháp lỡ hẹn với chiếc cúp Vàng.

Bước sang đầu hiệp phụ thứ 2, Materazzi lăng mạ mẹ Zidane, kết cục trung vệ này ăn trọn cú "thiết đầu công" vào ngực. Zidane lãnh ngay thẻ đỏ rời sân và chỉ có thể trơ mắt nhìn đồng đội thất bại. Đây là một trong những khoảnh khắc đau đớn nhất sự nghiệp của cựu cầu thủ Real Madrid. Sau đó, Zidane cũng tuyên bố thẳng thừng rằng mình sẽ không bao giờ xin lỗi đối thủ, bởi vì nếu thế thì chẳng khác gì thừa nhận những lời Materazzi nhục mạ mẹ anh là đúng.

world-cup-zidane.jpg

Zidane húc đầu vào ngực Materazzi...

world-cup-zidane-1.jpg

...để rồi nhận thẻ đỏ rời sân.

5. Trận chiến ở Santiago

Hai năm trước khi World Cup lần thứ 7 diễn ra, Chile đã phải hứng chịu một trận động đất gây thiệt hại nặng nề, nhưng điều đó không thể ngăn cản công tác tổ chức thành công của nước chủ nhà này. Thế mà giới truyền thông Ý lại chọn ngay lúc đó để chỉ trích công tác tổ chức của Chile, vì vậy các CĐV nước chủ nhà đã lên kế hoạch "trả đũa" Ý khi hai đội gặp nhau ở vòng bảng.

Trên các khán đài, hơn 66.000 CĐV không ngừng la ó, chửi bới, thậm chí là hăm dọa đại diện đến từ châu Âu. Một số cầu thủ Chile còn nhổ nước bọt vào mặt đội bạn. Cảnh sát phải can thiệp trận đấu 3 lần vì hai bên liên tục "chặt chém" nhau. Dưới sức ép của các CĐV đội chủ nhà, trọng tài người Anh, Ken Aston, còn hùa theo bằng cách thiên vị Chile.

Vào những phút cuối hiệp 1, trong một pha tranh chấp, tiền đạo Lionel Sanchez của Chile đã "tặng" cho Mario David của Ý một "chưởng" vào mặt trước sự làm ngơ của trọng tài Aston, đến khi David trả đũa bằng một cú đạp thì cầu thủ này đã phải nhận thẻ đỏ. Chưa kể trong hiệp 2, tiền đạo Humberto Maschio còn bị đấm gãy mũi sau pha va chạm với tiền vệ Eladio Rojas. Kết quả Chile giành chiến thắng 2-0. Không chỉ thua trận tức tưởi, "đoàn quân thiên thanh" còn bị hàng trăm CĐV Chile theo sát cho đến khi về trại huấn luyện.

world-cup-santiago.jpg

Cầu thủ đánh nhau và trọng tài mất kiểm soát chính là điểm nhấn của trận đấu bạo lực này.

Trong bản tin tối của BBC hôm đó, phát thanh viên người Anh David Coleman đã mở màn chương trình một cách vô cùng hài hước: "Xin chào quý vị khán thính giả, trận đấu mà các bạn sắp sửa chứng kiến chính là trận đấu ngu ngốc, kinh khủng, ghê tởm, và đáng xấu hổ nhất trong lịch sử bóng đá thế giới".

6. Cái chết của Andres Escobar

Colombia được xem là một trong những ứng cử viên cho chức vô địch World Cup 1994 diễn ra tại Mỹ, nhưng thất bại 1-3 ở vòng bảng trước Romania khiến đội bóng này không còn cách nào khác là phải đánh bại đội chủ nhà trong trận tiếp theo để nuôi hy vọng vào vòng loại trực tiếp. Ở phút thứ 34, khi tỉ số đang là 1-1 chia đều cho hai đội, hậu vệ cánh Andres Escobar bên phía Colombia khiến người hâm mộ quê nhà choáng váng khi "lỡ chân" sút thủng lưới nhà. Kết quả Mỹ thắng 2-1, ứng cử viên hàng đầu Colombia phải xách vali về nước mặc dù đã đánh bại Thụy Sĩ trong trận cuối cùng của vòng bảng.

world-cup-escobar.jpg

Pha đá phản lưới nhà của Escobar.

10 ngày sau vụ "lỡ chân" đó, Escobar bị bắn 12 phát ngay trước quán bar El Indio ở thành phố Medellin mà anh đang sinh sống. Nhiều suy luận đã được đưa ra về cái chết của cầu thủ xấu số này, nhưng giả thiết có khả năng nhất chính là bàn thắng phản lưới của Escobar đã khiến một ông trùm buôn ma túy mất bộn tiền cá cược. Escobar qua đời khi chỉ vừa tròn 27 tuổi, cái chết của anh khiến người hâm mộ Colombia vô cùng tiếc thương.

7. Cú húc kinh hoàng của Schumacher

Trong trận Bán kết World Cup 1982 giữa Đức và Pháp, khi hai đội đang hoà nhau 1-1, tiền vệ Michel Platini (chủ tịch UEFA hiện nay) phát đường chuyền dài cho Patrick Battiston ở phía trên. Thấy Battiston lao đến khung thành, thủ môn người Đức Schumacher vội vàng lao ra chụp bóng, nhưng Battiston lanh trí hơn, anh nhanh chân đá bóng qua người Schumacher. Có lẽ sợ Battiston sẽ ghi bàn, Schumacher "làm liều" tông thẳng vào Battiston, húc anh này ngã chổng vó. Kết quả Battiston bất tỉnh ngay tại chỗ, gãy hai cái răng và phải thở oxy suốt một tuần.

world-cup-schumacher.jpg

Battiston phải được đưa đi cấp cứu sau khi lãnh cú húc của Schumacher.

Điều đáng nói là sau pha phạm lỗi kinh hoàng của mình, Schumacher không những không bị trọng tài phạt mà còn trở thành người hùng của Đức khi cản phá một loạt cú sút penalty của Pháp, giúp "cỗ xe tăng" vượt qua "những chú gà trống Goloa", tiến thẳng vào trận Chung kết. Tuy nhiên đến cuối cùng, chiếc cúp Vàng lại thuộc về người Ý.

8. "Vụ sắp đặt" của Hàn Quốc

Năm 2002, Hàn Quốc được xem là niềm tự hào của châu Á khi lọt vào vòng Bán kết World Cup, đánh bại các ông lớn Bồ Đào Nha, Ý, Tây Ban Nha. Nhưng liệu Hàn Quốc có thật sự "bá đạo" đến vậy nếu không có sự trợ giúp của các vị trọng tài?

Trong trận đấu gặp Bồ Đào Nha ở vòng bảng, trọng tài đã "giúp" Hàn Quốc bằng cách đuổi hết 2 cầu thủ đội khách bằng 2 chiếc thẻ đỏ ngay trong hiệp 1. Chỉ còn 9 cầu thủ, cho dù Figo và Rui Costa có lợi hại đến đâu cũng khó mà thắng nổi đại diện đến từ xứ sở Kim chi. Với 2 trận thắng và 1 trận hòa, đội chủ nhà Hàn Quốc ngẩng cao đầu bước vào vòng trong.

world-cup-2002-bo-dao-nha.jpg

Trọng tài tặng 2 thẻ đỏ cho Bồ Đào Nha.

Đụng độ "đại gia" Ý ở vòng tiếp theo, Hàn Quốc cũng không cần quá lo lắng vì luôn có những "vị vua áo đen" bên cạnh. Trong trận đấu này, các cầu thủ Hàn Quốc được thoải mái "chặt chém" đối phương mà không bị thổi phạt, nổi bật là pha sút thẳng vào đầu Maldini của Lee Chun Soo, thậm chí Totti còn bị gán tội ăn vạ và phải nhận thẻ đỏ trong một tình huống bị phạm lỗi rõ ràng trong vòng cấm địa. Không được nhận penalty đã đành, Ý còn mất luôn 1 bàn thắng hợp lệ sau khi trọng tài biên quyết định Tommasi rơi vào thế việt vị. Trận đấu sặc mùi gian lận này kết thúc với cú đánh đầu bằng vàng ấn định tỷ số 2-1 của Ahn Jung Hwan.

world-cup-2002-totti.jpg

Totti lãnh thẻ đỏ oan uổng.

Đến vòng Tứ kết gặp Tây Ban Nha, Hàn Quốc vẫn được các ông vua áo đen "che chở". Hễ Tây Ban Nha ghi bàn nào là bị từ chối bàn nấy. Trọng tài đã từ chối 2 bàn thắng của đội khách với những lý do khó hiểu để rồi trận đấu phải kéo đến những loạt đá penalty. Sau 120 phút ức chế, các cầu thủ Tây Ban Nha đã không giữ vững được tâm lý trong loạt sút cân não. Kết cục La Roja thất thủ 3-5 trên chấm 11m và đội chủ nhà Hàn Quốc "nghênh ngang" bước vào vòng Bán kết. Ở vòng đấu này, Hàn Quốc đã bị cỗ xe tăng Đức đánh bại với bàn thắng duy nhất của Michael Ballack.

world-cup-ballack.jpg

Michael Ballack "kết liễu" giấc mơ của Hàn Quốc.

9. Vụ hợp tác của Tây Đức và Áo

Tại World Cup 1982, cục diện bảng B sau 2 loạt trận như sau: Áo dẫn đầu bảng với 4 điểm, Đức bằng điểm Algeria (2 điểm) nhưng hơn đội bóng này về hiệu số bàn thắng thua (khi đó 1 trận thắng được tính 2 điểm). Để cùng nhau lọt vào vòng sau, Áo chỉ cần thua với tỉ số không cách biệt, Tây Đức chỉ cần thắng, còn đại diện châu Phi buộc phải đánh bại Chile.

Algeria đã hoàn thành nhiệm vụ khi vượt qua Chile 3-2 ở loạt trận cuối cùng, chỉ còn chờ Tây Đức sảy chân hoặc Áo thua đậm. Tuy nhiên, Tây Đức và Áo đã "cấu kết" với nhau để loại Algeria. Vào phút thứ 10, tiền đạo Hrubesch mở tỉ số cho Tây Đức bằng một pha đánh đầu chính xác. Sau bàn thắng đó, cầu thủ hai đội "đi dạo" cho tới khi tiếng còi kết thúc trận đấu vang lên. Lúc này Đức, Áo, và Algeria có cùng 4 điểm, nhưng Algeria vẫn phải nói lời chia tay giải đấu vì kém hiệu số bàn thắng thua. Liên đoàn bóng đá Algeria đâm đơn kiện, FIFA làm ngơ, nhưng để tránh điều tương tự xảy ra, FIFA đã quy định loạt trận cuối của vòng bảng phải đá cùng một giờ. Sau này người ta thường gọi trận đấu dàn xếp trên là "nỗi ô nhục Gijon".

world-cup-3.jpg

Cầu thủ hai bên trao áo sau khi trận đấu kết thúc.

10. Brazil mất oan bàn thắng vì trọng tài

Tại World Cup 1978, bảng 3 mở đầu với trận đấu giữa Thụy Điển và Brazil. Vào những phút cuối cùng, khi tỉ số đang là 1-1, các cầu thủ Brazil được hưởng một quả phạt góc. Tưởng như Brazil đã có chiến thắng kịch tính khi Zico đánh đầu tung lưới Thụy Điển, nhưng trọng tài Clive Thomas lại quyết không công nhận bàn thắng này. Lý do mà vị trọng tài xứ Wales đưa ra là ông đã thổi còi kết thúc trận đấu khi... bóng đang ở trên không.

world-cup-4.jpg

Các cầu thủ Brazil phản ứng với quyết định oái ăm của trọng tài.

Brazil chỉ có thể trách mình xui khi vớ trúng Clive Thomas, ông này có biệt danh là "quyển sách" vì sự nghiêm khắc tuyệt đối với luật bóng đá. Sau vụ việc trên, FIFA đã quyết định gửi gấp Clive Thomas về nhà để ông có thời gian chữa trị những vết bầm tím trên mặt - dấu vết của vô số đồng xu được ném xuống từ trên khán đài.