Vờ nghèo khổ tìm vợ, để rồi hái trái ngọt. Chỉ có đứng trong hoàn cảnh của một đại gia có tiền, có quyền nhưng chưa 1 lần có được 1 tình yêu thật sự, tất cả những cô gái đến với tôi đều vì tiền.

Tôi năm nay đã hơn 30 tuổi, cái tuổi của đàn ông lập gia đình là ổn thỏa nhất. Tôi trước giờ đã từng trải qua đến 4 mối tình chứ chẳng ít. Nhưng chưa lần nào tôi tìm được 1 cô gái mà không hề quen tôi với ý định đào mỏ hay dựa dẫm.

Đến cái lúc mà bố mẹ đã giục rối rít, thôi thì tôi tính nhắm mắt làm ngơ, cứ lấy một cô vợ được mai mối thôi cũng được. Chứ giờ để kiếm ra nàng nào không đến với tôi vì tiền chắc chắn sẽ không có.

Nhưng rồi tôi gặp Hạ, cô gái nhẹ nhàng, nhưng vô cùng tự tin và cá tính. Em có 1 sức hút rất lạ, tôi gặp em khi lái ô tô và đụng phải cô gái đang đạp xe đạp điện bên đường. Cũng là tại lúc đấy tôi mải nói chuyện điện thoại khi công việc của tôi gặp trục trặc, tôi bực mình nên không thèm để ý. Đến khi đụng phải em rồi mới biết. Ra khỏi xe em quát tôi luôn 1 trận:

- Tôi to lù lù thế này mà anh cũng không thấy luôn đấy hả?

- Anh xin lỗi, em không sao chứ. – tôi nhìn em thật sự thấy có sự vô lý kinh khủng, em nhỏ người mà giọng gì chua ngoa thế.

- Không sao, anh mới tập lái đấy hả, thôi đi cẩn thận vào, đừng có nghếch mắt lên nhìn lung tung rồi đâm người ta.

- Anh cảm ơn em.

Từ đó về nhà tôi cứ ngẩn người vì nhớ em. Em không biết tôi giàu, tất nhiên vì em đoán tôi tập lái xe, xe không phải của tôi. Tôi tìm cách gặp lại em, hôm nào cũng đúng cái giờ giữa trưa nắng tôi ngồi trên chiếc xe máy cà tàng của bố cũ ngày xưa. Hôm tôi lôi ra đi bố còn hỏi tôi có bị sao không, muốn đi xe ấy có mà sửa ốm. Nhưng rồi tôi quyết tâm thử thách tình yêu này 1 lần, hi vọng tôi sẽ tìm được 1 cô vợ không nề hà đến vật chất của tôi.

Cuối cùng trời thương cho tôi gặp lại em đúng 1 tuần sau đó. Tôi lân la hỏi, em bảo không ngờ lại gặp anh. Tôi mời em đi uống trà đá, phải năn nỉ mãi em mới đi. Cuối cùng trong lúc uống tôi nảy ra ý thử quên tiền xem em nghĩ gì, nhưng em lại cười giòn tan khi tôi bày tỏ quên ví và bước ra trả tiền. Em còn trêu tôi, lần này em mời trà đá, lần sau anh phải mời em chè đấy.

Nào ngờ tôi có thể tìm được 1 người vợ như ý nguyện chỉ vì 1 lần giả nghèo, giả khổ. (Ảnh minh họa)

Tôi vội gật đầu lia lịa, rồi 1 thời gian cứ lẽo đẽo theo em như thế, cuối cùng em mới chấp nhận làm người yêu tôi. Tôi nói tôi sẽ cố gắng kiếm thật nhiều tiền để em đỡ khổ, rồi đợi em ra trường rồi cưới vì khi đó em đang là sinh viên năm hai của trường đại học. Em quàng tay lên cổ tôi cười nhẹ nhàng an ủi: "Em chỉ cần anh có ý chí như vậy là được rồi". Lúc này tôi khẳng định, người mình cưới nhất định phải là em chứ không phải 1 cô gái khác.

Xác định được điều này nhưng tôi vẫn chưa cho em biết gia thế của tôi, chỉ vì tôi sợ mất em, cũng sợ em giận. Không phải để thử thách tình yêu này thêm nữa mà vì tôi muốn có cơ hội được gần gũi em như thường ngày mà không có sự thay đổi. Có những khi nhìn ô tô đi qua, tôi hỏi em có muốn đi ô tô không, em nói em muốn, nhưng em muốn đi xe máy hơn vì sẽ được ôm anh từ đằng sau mỗi khi ngồi chung xe, chứ không đi ô tô sao ôm được. thế là em lại cười khúc khích, cũng vì vậy mà tôi chưa dám tiết lộ gì về mình cho em.

Em chỉ biết gia đình tôi ở Hà Nội nhưng không khá giả gì, tôi làm 1 nhân viên bình thường trong 1 công ty. Tôi cũng không biết gì về gia đình em, em chỉ nói gia đình cũng đủ ăn, đủ sống nên tôi khó khăn hơn và nếu có thể em sẽ giúp đỡ nếu tôi cần. Tình yêu của chúng tôi bền chặt như thế cho đến ngày em ra trường, nhận được cái gật đầu của em về việc đồng ý lấy tôi làm chồng, lúc ấy tôi mới đưa em về nhà ra mắt và cho em biết về gia cảnh của gia đình mình luôn.

Tôi đưa em đến trước căn biệt thự bằng chiếc xe cũ của mình, em ngạc nhiên hỏi sao lại đến đây. Vào đến nhà, bố mẹ tôi vô cùng ngạc nhiên khi gặp em, họ vui vẻ thân thiết đến lạ. Hóa ra em cũng là con gái của 1 gia đình cực kì bề thế, chính là cô gái mà bố muốn giới thiệu cho tôi từ lâu nhưng tôi cứ lần lữa và cả bố mẹ tôi đều vô cùng hài lòng về nàng dâu tương lai này.

Vậy là 1 đám cưới hoành tráng được diễn ra, gia đình hai bên vô cùng hạnh phúc. Chính tôi cũng bất ngờ vì chỉ 1 lần giả nghèo, giả khổ tôi lại tìm được 1 cô vợ hiền lành, ngoan ngoãn và tốt đến thế. Thật sự cuộc đời tôi đến giờ sống trong nhà giàu, làm con đại gia tôi lần đầu mới thấy mình may mắn vì đã tìm được 1 tình yêu đích thực, 1 nửa không hề lợi dụng gì.

Theo - http://blogtamsu.vn -