Vì tôi lo lắng cho gia đình nhiều nên chồng mới bỏ đi chăng?. Gần 1 tháng nay tôi thật sự mệt mỏi và bế tắc, đã suy nghĩ rất nhiều,nhưng đến nay vẩn chưa hiểu được nguyên do đâu mà anh lại như vậy. Mong Chị Thanh Bình hãy cho tôi biết phải làm thế nào chị nhé!

Tình yêu Hạnh phúc

Tôi và anh năm nay đều đã 32 tuổi. Chúng tôi yêu nhau đã 4 năm và đã sống chung như vợ chồng gần 3 năm. Cả cha mẹ 2 bên điều biết chuyện chúng tôi sống chung và luôn ủng hộ tình yêu chúng tôi.

Thời gian 3 năm ấy của chúng tôi vui có, buồn có, giận hờn có nhưng mọi chuyện rồi cũng ổn thỏa cả. Một năm đầu anh đi làm nhưng vì công ty nơi anh làm bị phá sản nên lương anh tháng có, tháng không. Cuối cùng anh đã nghĩ việc. Anh thất nghiệp 1 năm sau đó. Thời gian anh làm không lương và thất nghiệp ở nhà, mọi chi phí sinh hoạt điều do tôi lo. Và trong thời gian 1 năm ấy tôi có đem 1 đứa cháu nhỏ 3 tuổi về sống chung với chúng tôi vì cha mẹ bé làm công nhân ở Đồng Nai phải tăng ca ngày đêm vì vậy tôi mới đem cháu về sống cùng.

Buổi ngày tôi đi làm, anh ở nhà chăm sóc bé trong suốt 1 năm qua. Cũng có đôi lần anh góp ý việc này với tôi. Không phải vì anh không thương bé mà là vì anh không muốn tôi vất vả thêm. Tôi sáng đi làm chiều tối về còn phải chăm cháu nhỏ, trong khi nếu cha mẹ bé chịu sắp xếp thì vẫn có thể chăm bé được. Nghe anh nói vậy nhưng tôi đều bác bỏ hết nhũng ý kiến của anh vì tôi thương nên không muốn xa cháu. Tôi đã nói với anh khi nào anh đi làm thì tôi sẽ trả bé về cho mẹ bé.

Giờ anh đã đi làm được 5 tháng và từ khi anh đi làm thì tôi gửi cháu đi nhà trẻ chứ chưa đưa bé về mẹ như tôi đã hứa. Anh cũng một vài lần ý kiến nhưng tôi đã tỏ ra khó chịu với anh và từ đó anh không nói gì đến vấn đề này nữa.

Anh đi làm lương chỉ 5triệu một tháng nhưng tháng nào anh cũng đưa tôi hơn một nửa, chỉ để lại một ít tiền để đổ xăng và ăn cơm trưa. Còn tiền làm thêm ở ngoài được bao nhiêu anh điều đưa hết cho tôi (anh làm thiết kế). Nếu để nhận xét thì tôi thấy ở anh có rất nhiều ưu điểm, chỉ có mỏi ngoại hình anh là không được đẹp lắm thôi. Nhưng tôi yêu anh nhiều lắm.

Chính vì tính cách luôn lo lắng cho gia đình mình quá nhiều, thậm chí ngay cả các em tôi có gia đình hết rồi mọi người vẫn ỉ lại vào tôi. Tôi luôn chăm lo cho tất cả mọi người và điều đó đã khiến chúng tôi xích mích. Ra Tết, anh quyết định dọn ra ngoài ở vì nói rằng muốn cho cả hai có thời gian suy nghĩ đôi chút. Anh nói rằng anh làm mọi việc, lo lắng cho tôi còn tôi thì lúc nào cũng chỉ bận rộn chuyện gia đình mình. Mọi người trong nhà tôi đều ỉ lại vào tôi. Anh muốn dọn ra ngoài để tập trung làm việc, lo cho gia đình, báo đáp gia đình một chút.

Hiện giờ anh dọn ra ngoài ở và sống với hai người bạn cùng công ty. Tôi đã khóc lóc, năn nỉ và hứa sẽ thay đổi mọi chuyện nhưng anh vẫn không chịu thay đổi quyết định. Tình cảm anh dành cho tôi thì vẫn vậy, vẫn quan tâm và cuối tuần về thăm tôi. Nhưng tôi không biết liệu có phải anh hết yêu tôi rồi nên mới như vậy hay không. Tôi hỏi anh còn yêu tôi không thì anh luôn nói là gắn bó với nahu đến bây giờ còn hỏi như vậy sao. Nhưng tôi lo lắng lắm. Tôi phải làm sao đây? Mong chị cho tôi một lời khuyên! Tôi xin chân thành cảm ơn! (Bạn đọc)

Trả lời:

Chị thân mến! Cảm ơn chị đã gửi những tâm sự của mình về cho chuyên mục. Qua thư, Thanh Bình hiểu rằng chị đang rất khổ tâm khi người đàn ông gắn bó với mình bao năm qua bỗng có một sự thay đổi khi anh ấy chuyển ra ngoài sống. Sau 3 năm chung sống như vợ chồng, quyết định đó của anh ấy làm chị thấy sợ hãi rằng anh ấy không còn yêu chị nữa.

ghen.jpg

Hãy lạt mềm buộc chặt, biết đâu đó sự thay đổi và biết nghĩ cho anh ấy hơn của chị sẽ là điều khiến anh ấy quay về. (Ảnh minh họa)

Có lẽ ngay lúc này chị cũng cảm nhận được mình đã phạm một sai lầm. Quan tâm, lo lắng cho những người thân yêu của mình là điều tốt, là điều nên làm nhưng đúng là cái gì cũng cần có giới hạn. Ai cũng có cuộc sống riêng của mình, chị không thể ôm đồm mãi như thế được. Như thế không chỉ là không tốt cho chị mà còn khiến những người thân ỷ lại, không tự cố gắng.

Anh ấy là một người đàn ông trưởng thành và tốt bụng. Chính vì tốt bụng nên anh ấy mới làm việc và lo lắng, đóng góp cùng với chị như vậy. Nhưng điều gì cũng có giới hạn mà thôi. Anh ấy coi chị như vợ, coi trách nhiệm của chị là trách nhiệm của mình. Dù thế, anh ấy cũng vẫn là một người đàn ông, anh ấy cũng có những mối lo với gia đình, những trách nhiệm và tình cảm muốn báo đáp mẹ cha. Đặt vào vị trí của anh ấy chị sẽ hiểu. Một người đàn ông không lo được cho gia đình nhưng lại tốn quá nhiều cho gia đình chị (cả về công sức và tiền bạc) thì chắc chắn anh ấy sẽ phải chạnh lòng.

Thực ra việc anh ấy chuyển ra ngoài cũng không phải là vấn đề quá lớn. Anh ấy cũng có những công việc và dự định riêng cần phải thực hiện. Nếu như chưa sẵn sàng kết hôn, sống cuộc sống gia đình thì chị cũng nên đồng ý với điều đó. Có thể anh ấy muốn làm tròn trách nhiệm với gia đình và những ý nguyện cá nhân nữa và khi sống độc thân như vậy anh ấy sẽ thoải mái hơn để làm. Điều chị nên làm lúc này là động viên anh ấy, đừng tạo thêm căng thẳng cho anh ấy bằng việc ép buộc phải quay về. Hãy lạt mềm buộc chặt, biết đâu đó sự thay đổi và biết nghĩ cho anh ấy hơn của chị sẽ là điều khiến anh ấy quay về.

Chúc chị mạnh khỏe và hạnh phúc!