Đây là lứa tuổi mà bạn luôn cảm thấy vui cười và hạnh phúc nhất bởi có rất nhiều lối rẽ, con đường đi do chính bạn lựa chọn. Với những kỷ niệm buồn vui của quá khứ và hiện tại đủ để chúng ta có thể trưởng thành và bước sang một bước ngoặt mới của cuộc đời.

Bạn ngồi đó, tôi ngồi đây, trùng phùng sau ngần ấy năm xa cách. Một mớ hỗn độn đang ngự trị trong lòng. Buồn vui lẫn lộn kể sao cho hết. Vui vì được gặp lại, chúng tôi đều đã trưởng thành. Buồn vì chúng tôi không thể trưởng thành cùng nhau, không thể chứng kiến nhau trưởng thành như đã hứa.

Bạn sụt sùi đến thương, tôi cầm không cầm lòng nổi mà rơi nước mắt. Lần gặp gỡ hôm nay chúng tôi đã nói với nhau rất nhiều, kể cho nhau nghe thất thảy những về về cuộc sống của mình, nhắc đến những người bạn cũ, nhắc đến những người hoàn toàn xa lạ với người kia…

Nhưng một câu chuyện kể sao cho hết một cuộc đời trong 10 năm…

17 tuổi bạn có rất nhiều lựa chọn, rất nhiều con đường để đi. Và bạn chọn con đường đi xa nhất, dài nhất, cực khổ nhất. Bạn chọn đến một đất nước chưa bao giờ chúng tôi nhắc đến trong suốt tuổi thơ. Vậy là bạn đi, mang theo hết những những mảnh vỡ kí ức mà chúng tôi từng có. Con đường tôi đi không dài, không ngắn nhưng đủ để xa nơi tôi sinh ra.

f59d16261fda27e88ed0bd860dbd7894a638ab3b

Hồi bé được bước chân ra khỏi nhà là hào hứng, không biết đi đâu, cũng không biết sẽ làm gì. Chỉ cần đi ra khỏi là là thích. Hình như đứa trẻ nào cũng như vậy, bạn nhỉ.

Chúng tôi đã hứa sẽ cùng nhau đi xa, cùng nhau lớn lên, cùng khóc, cùng cười nhưng ước mơ của bạn không giống của tôi. Vậy là chúng tôi vắng mặt trong sự trưởng thành của nhau, vắng mặt trong ước mơ của nhau cho đến tận bây giờ. Hóa ra lời hứa của trẻ con chưa bao giờ đáng tin và đáng vin vào đó để sống. Trẻ con hồn nhiên như gió, nói rồi là thôi, hứa rồi là xong.

22c0f6a5-982d-4bec-a421-0ba7fb244e4a

Gặp lại nhau nơi mà chúng tôi cùng lớn lên, mọi thứ vẫn vậy nhưng cả hai đều đã khác. Chẳng còn là những đứa trẻ con đen nhẻm, chạy lông nhông trên con đường làng phủ đầy bụi. Trước mặt tôi là cô gái xinh đẹp, giỏi giang. Ai cũng ngưỡng mộ. Nhưng sao bạn vẫn buồn nhiều đến như vậy.

Bạn bảo rằng có những lựa chọn buộc con người ta phải thay đổi, niềm vui cũng không còn chân thật như xưa nữa, nụ cười đôi khi chỉ là một cái vỏ bọc an toàn cất giấu thẳm sau bao nỗi buồn.

Chúng tôi nhắc đến những lựa chọn năm 17 tuổi và chẳng còn nhớ nổi lý do tại sao mình chọn con đường đi đó cho đến bây giờ. Chỉ biết rằng bản thân thích và muốn có một bước ngoặc thay đổi ở tuổi 17. Và lúc này đây, chúng tôi đều nhận ra có những mốc thời gian khiến mỗi người cần phải lớn, phải chọn, phải dứt bỏ và phải chấp nhận.

Nguồn: himher.vn