Tôi cố kìm nén cảm xúc, tôi mở tã ra để nhìn con tôi, chân đủ năm ngón này, tay đủ năm ngón này, mắt tai 2 cái đầy đủ này, miệng xinh giống mẹ này, mũi giống bố này, và rồi Ôi thôi, chết tôi rồi bác sỹ ơi! Thiếu rồi

Tôi biết mình làm bố vào tháng thứ 3 sau ngày cưới, đó là lúc vợ tôi tặng hàng xóm 1 bãi nôn khổng lồ ngay giữa cửa nhà họ khi vừa đi xem film ở Vincom về. Đó là toàn bộ số thực phẩm mà vợ tôi ăn ở quán, con chó nhà hàng xóm mừng lắm, nó biết ơn vợ tôi đến nỗi mấy hôm cứ thấy vợ tôi về là chạy ra vẫy đuôi=)).

Chiều hôm sau tôi đưa vợ đi siêu âm thì thai đã ở tuần thứ 3, tôi sung sướng cười ngoác cả mồm khiến vợ phải lấy tay bịp miệng tôi lại vì sợ bác sỹ tưởng chồng bị trúng gió . Ngay sau khi biết mình có thai, thái độ của vợ tôi đã thay đổi 1 cách chóng mặt , giờ vợ tôi không muốn động tay vào bất cứ cái gì, vợ tôi bảo: “Giai đoạn này phải giữ cho con, anh phải làm hết mọi việc, em không làm được gì cả @.@. Tôi biết là NHỤC rồi 0.0, nhưng lúc đó cảm giác được làm bố khiến tôi chấp nhận tất cả

, tôi có cảm giác như có 1 sức mạnh vô hình nào đó bắt tôi phải thay đổi. Giờ tôi làm tất cả việc nhà, từ dọn dẹp, quét nhà, lau nhà, rửa bát, đổ rác, giặt là quần áo… tôi làm tất, vợ tôi đi làm về gác chân xem tivi cho đỡ mệt rồi đem chỗ thức ăn mua ở cửa hàng đun lại cho nóng. Ăn xong tôi lại phải lấy xe đưa vợ tôi đi uống nước trên Hồ Gươm “cho nó thoáng”, vì vợ tôi bảo ở nhà nó cứ “bí bí” thế nào ấy? Vợ tôi còn nói: “Bác sỹ dặn em không được xúc động nên anh không được làm em bực mình, em nói gì anh cũng không được cãi lại, em mà xúc động là con bị ảnh hưởng!” =(((

Vậy là tôi cưới vợ được có 3 tháng thì vợ tôi đã kịp chuyển thành MẸ tôi lúc nào không hay??? Nhục nhục là! =))

Sang tháng thứ 2, thì vợ tôi bảo tôi phải đưa đón vợ vì có thai mà tự đi xe máy thì rất nguy hiểm. Thế là hàng sáng tôi phải dậy sớm tranh thủ đánh răng rửa mặt rồi vào tận giường đỡ vợ tôi dậy, nếu biết hát chắc tôi đã đánh thức vợ tôi mỗi ngày bằng 1 bản tình ca để vợ tôi đỡ phải cằn nhằn vì ngái ngủ. Sáng nào tôi cũng đến văn phòng muộn cả tiếng đồng hồ, vì vợ tôi làm trên phố cổ còn tôi làm tận Mỹ Đình, đến chiều tôi lại hộc tốc phi xe từ Mỹ Đình lên phố cổ để đón vợ tôi về bất kể mưa hay nắng. Đi nhiều cũng có lợi các bạn ạ, mình thuộc hết cả vỉa hè Hà Nội vì đường tắc mấy khi đi được dưới lòng đường! Chỉ có điều các cụ già đi bộ phản đối tôi ghê gớm lắm vì có lần tôi quên mất khi đang đi trên vỉa hè lại bóp còi khiến 1 cụ đang đi bộ giật bắn cả mình phải về thay bỉm! Rõ khổ!