Du lịch khám phá - Một hành trình tàu hỏa kéo dài 85 tiếng, qua 57 điểm đỗ, có 21 toa và trải qua 3 đêm, nhiếp ảnh gia Ed Hanley đã khám phá vẻ đẹp con người đất nước của Ấn Độ.

Tàu tốc hành Vivek tuyến Dibrugarh-Kanyakumari, số 15906, cắt qua Ấn Độ từ tỉnh Assam phía Đông Bắc đến thành phố cực Nam Kanyakumari. Chuyến đi 85 tiếng dọc bờ biển phía Đông dài 4.273 km và chở (đôi lúc) hơn 1.800 hành khách, qua 7 tỉnh và vùng phong có cảnh đẹp như Đông Bengal và Kerala. (Ảnh: Ed Hanley)

Đối với gần hết mọi người thì chuyến đi này (không có xí máy, không đủ máy điều hòa hoặc không có chỗ ngủ thoải mái) là điều hãi hùng và khó chịu. Đối với nhà nhiếp ảnh Ed Hanley thì nó là cơ hội để khám phá một khía cạnh khác của một nền văn hoá mà ông rất yêu quý. Ông gọi chuyến tàu tốc hành Vivek là một "chợ đường phố di động" (Ảnh: Ed Hanley)

Chuyến phiêu lưu xuyên đất nước mang tính sử thi này là chuyến thứ 10 của Hanley thăm Ấn Độ. Tuy nhiên lòng yêu mến đất nước này xuất phát từ âm nhạc hơn là nhiếp ảnh. "Tôi là nhạc sĩ chuyên nghiệp về tabla, là bộ trống của nhạc cổ điển Bắc Ấn Độ," ông nói. "Tôi đã học nhạc và biểu diễn trong một thời gian dài ở Ấn Độ. Tôi yêu đất nước này và người dân ở đây." Chẳng mấy mà Hanley thấy Ấn Độ là đất nước rất đảng để chụp hình. "Ấn Độ là đất nước ăn ảnh nhất mà tôi từng ở," ông nói. "Nó là sự hòa trộn của màu sắc và tính cách, ở đây cái đẹp và sự hỗn độn cùng tồn tại và phong tục truyền thống được hấp thụ và hòa nhập vào nét hiện đại." Trong hành trình, tàu đi qua các nơi như trung tâm Trivandrum, Kerala (Ảnh: Ed Hanley)

Suốt trong 85 tiếng tàu chạy, Hanley thu lượm tài liệu về mọi khía cạnh ở mức tối đa có thể, ông chụp hành khách, quang cảnh, tiện nghi trên tàu và các người bán hàng rong trong khi tàu lăn bánh về phía Nam. Ông ví con tàu như "một chợ đường phố di động", ở đây người ta có thể mua bất kỳ thứ gì từ cái thông thường (nước ngọt, sô cô la) cho tới thứ lạ (điện thoại di động mới hoặc một quả trứng luộc). Hanley cố gắng ghi hình ảnh về mọi phương diện trong chuyến đi 85 tiếng (Ảnh: Ed Hanley)

Trà sữa đường là món chủ lực trong chuyến đi 85 tiếng. "Cái gì tôi cũng muốn mua! Nhưng tôi tự kiềm chế," ông nói. Đối với Hanley thì đây là cái thực tế đích thực, và không chuyến đi tàu Ấn Độ nào được coi là hoàn chỉnh nếu thiếu một tách trà sữa đường: "Tôi mua trà, uống rất nhiều, rất nhiều." (Ảnh: Ed Hanley)

Cảnh nghèo khổ là điều mà mọi du khách đến Ấn Độ phải làm quen, nhưng Hanley thấy trẻ em ăn xin trên tàu là đặc biệt thương tâm. "Một đôi cháu gái lên tàu tại ga Jagiroad, Assam," ông kể lại. "Một cháu làm động tác nhào lộn dọc theo chiều dài toa trong khi cháu kia đánh trống dholak kèm theo rất hay. Cả hai cháu đều vô cùng tài giỏi và cũng được một ít tiền, nhưng chúng nên được đi học. (Ảnh: Ed Hanley)

Đối với Hanley, việc trẻ em phải đi kiếm tiền trên tàu này nêu lên một vấn đề to lớn hơn ở Ấn Độ đó là "lao động trẻ em," ông nói. "Giáo dục thực sự là con đường duy nhất để thoát khỏi vòng nghèo khó, do vậy thật vô cùng buồn thấy trẻ em đi ăn xin khi mới 6-7 tuổi là tuổi đi học của chúng." (Ảnh: Ed Hanley)

Mặc dù có những hạn chế đó, Hanley yêu quý đất nước ở Nam Á này và dự định sẽ đi thăm tiếp, nhưng lần tới có lẽ ông sẽ đi bằng ô tô hoặc đi bộ. "Khi chúng tôi tới Kanyakumari," ông nói "phải mất vài giờ để chân tôi làm quen với nền đất cứng!" Ở Ấn Độ hành khách thường dùng lề đường sắt làm sân ga (Ảnh: Ed Hanley)

Đường sắt Ấn Độ có 115.000 km đường ray trên tuyến dài 65.808 km (Ảnh: Ed Hanley)

Mặc dù ông là khách du lịch dày dạn ở Ấn Độ, Hanley vẫn có những giây phút thấy sợ và sốc. Ông nhớ lại việc gặp gỡ đáng sợ với lực lượng an ninh trên tàu khi ông định chụp một sĩ quan và bị ông này "trừng mắt lườm áp đảo". (Ảnh: Ed Hanley)

Một hành khách đang muốn nhìn cho rõ hơn (Ảnh: Ed Hanley)

Các khoang của tàu tốc hành Vivek chật cứng hành khách (Ảnh: Ed Hanley)

Theo - http://www.bbc.com/vietnamese/culture_social/2016/06/160607_the-longest-train-journey-in-india_pix_vert_tra -