Tôi không rõ cảm xúc của mình: Không biết cảm xúc của tôi đối với em là gì. Nhưng những cuộc gọi đời thường đến với em làm tôi lại muốn cáu gắt và đạp phá

>> Chuyện đời thường hôm nay, tương lai, và mai sau

>> Đời thường mẹ chồng nàng dâu, bi kịch chết chóc

t-i-kh-ng-r-c-m-x-c-c-a-m-nh.jpg

Tôi với em bắt đầu gắn bó với nhau như hình với bóng, đi về lúc nào cũng có nhau, đến nỗi cả cơ quan có thằng nói khóe " Không biết trong hai đứa thì đưa nào say đòn đứa kia nhỉ ? " cứ lần nào một mình tôi đến làm việc do em nghỉ thì ông bảo vệ lại thò đầu qua cổng gác hỏi người yêu đâu khiến tôi hơi bối rối vì trả lời hóa thừa nhận , trong khi đó chúng tôi thật ra chưa có cái gì hay gọi cách khác chưa là gì của nhau cả.

Mọi công việc càng ngày càng thuận lợi vì em đã nắm và biết nhiều về công việc, có khi tôi còn bạo gan cho em làm những việc mà cương vị của em không được phép, đương nhiên là phải dấu sếp, có những phát em làm tôi xanh mặt vì sai lớn quá làm tôi phải gỡ rất nhiều, nhưng rồi cũng ổn tất. Mỗi lần như vậy em tỏ ý phục tôi lắm, hết lời khen ngợi làm tôi cứ lâng lâng mong em.. bị sai nhiều hơn để tôi được sửa, được giúp em và được em khen .

Tính lãng mạn nửa mùa của tôi tự dưng nổi lên không biết lúc nào, có lẽ do tình cảm đang thay đổi thì phải. Hàng ngày khi mọi người hết giờ về tôi kéo em ra cửa sổ cùng ngắm con đường hun hút đầy lá vàng rơi, ngắm dòng sông mơ mộng chảy vuốt ve quanh chân rặng núi đang ánh lên vài tia nắng cuối thu. Những bài thơ về sông về núi từng đọc đâu đó nay mang ra đọc cho em nghe, cao hứng lên đôi khi còn tự làm một bài tuy không hay nhưng cũng khiến em nức nở. Chúng tôi ngắm đến khi trời tối dần lúc nào không hay, nhiều khi muộn quá tôi lại rủ em đi ăn cơm.

Thật ra thì tôi cũng không rõ tình cảm của em thế nào. Cũng tự biết không phải là đối thủ của một số anh chàng trẻ tuổi, đẹp trai và ga lăng hơn mình rất nhiều đang hiện diện dần quanh em. Bắt đầu thời gian gần đây những tin nhắn hay cuộc gọi liên tục đến cho em trong giờ hành chính làm tôi cũng bồn chồn. Em ngại không dám nghe nhìn tôi. Tôi nói cứ ra ngoài hàng lang mà nghe đi, người ta có việc mới gọi chứ ! tôi biết thừa đó là những việc gì rồi, có lúc thấy tức điên lên muốn đập tung một cái gì đó cho hả dạ .

Tuy nhiên tôi hiểu rõ một điều là tất cả những vệ tinh kia có thể hơn tôi mặt nào đó nhưng cự ly thì thua đứt . Chả gì thì ngày nào em cũng kè kè sát nách tôi hay nói ngược lại cũng thế ! Từ khi cơ quan nhiều việc phải làm đêm thì cơ hội mấy chú đó càng ít hơn vì tôi cứ bôi ra, kéo dài chuyện đó khiến khối ông chắc tức điên lên, thậm chí có ông còn qua một người cùng phòng tổ chức bữa rượu gọi là muốn làm quen với tôi tiện thể mời cả nhân viên cùng phòng nhưng thực ra muốn gặp em là chính, đã thế tao cho mày lép ví luôn, tôi lôi cả phòng khác đi khiến mặt Mạnh Thường Quân đó nghệt ra như bánh đa ngâm nước .

Mùa đông năm ấy đối với tôi thật ấm áp, một người cơ quan nghỉ hưu nên sếp điều một người phòng tôi sang đó, công việc lại bù đầu lên, thế lại phải làm thêm rồi, quá sướng vì ở nhà cũng chỉ xem ti vi rồi ngủ là chính, làm thêm có thêm tiền em ạ ! tôi nói với em như vậy . Cứ mỗi buổi làm xong tôi cùng em lại đi lang thang các quán ốc ven công viên hay hè đường, nhấm nháp những con ốc nóng và vài ly rượu cho ấm người. Em kêu từ khi thân với anh em hư nhiều, suốt ngày uống rượu khéo nghiện mất . Qua làn khói bốc lờ mờ của đĩa ốc nhìn em thầm nghĩ ...sẽ nói lúc nào đây ! thân quá như người nhà kể cũng khó !

Nhưng rồi cũng có lúc tôi phải nói ra điều ấy. Trong cơn gió lạnh của mùa đông, lời tôi thốt ra như bị gió nuốt mất, em lặng im nhìn tôi, cứ lặng lẽ như vậy khiến tôi chờ sốt ruột muốn nghẹt thở, chợt nghĩ mình đúng là...lâu quá không nói nói yêu ai. Tôi lẳng lặng kéo em vào lòng và hôn lên làn tóc bám vài hạt sương lanh buốt rồi lần lần tìm làn môi nóng bỏng.

***

Sự thay đổi của em làm mọi người thấy rõ em vui vẻ như chưa bao giờ vui đến thế ! Gặp ai cũng chào từ xa rõ to, sự nhí nhảnh đôi khi khiến đến cả giám đốc bực mình vì một lần em nhắn vào máy của anh toàn những thứ ngôn ngữ chỉ có tuổi Teen may ra mới hiểu . Nhưng tôi thấy hình như với tôi từ đó em lại hơi có khỏang cách hay e dè một chút. Đang lúc tâm hồn bay bổng tôi không hề nghĩ ngợi gì cho rằng đó là sự giữ kẽ của con gái với người yêu theo đúng bài của các chị em truyền cho nhau, đừng vồ vập quá nhưng thả một tý cho con trai nó thèm. Tôi nghĩ vậy đấy !

Một lần cả hai chúng tôi đều quá chén vì uống hơi nhiều, chật vật lắm đưa được em về đến nhà. Bố mẹ em hồi này đi làm theo công trình nơi xa ở luôn tại đó cho nên một mình em coi nhà. Em đã say mềm người, có bao nhiêu ốc thả xuống ao trước cửa nuôi cá bằng sạch. Trong cơm mơ màng em gọi tôi đừng về vội ! em bị trúng gió rồi anh ơi ! tôi vội vàng đi tìm lọ dầu gió, mãi mới thấy nó nằm chơ vơ trên nóc tủ....