Lấy được Ngân, tưởng như tôi là người hạnh phúc nhất nhưng bây giờ tôi mới thấy hối hận vì đã lấy phải người vợ xuất sắc ấy.

Tôi chưa bao giờ là một thằng con trai giỏi hay xuất sắc trong bất kỳ lĩnh vực gì. Đi học, tôi luôn chỉ làng nhàng ở tốp giữa, không nổi bật, không thành tích, chẳng mấy khi thầy cô để ý quan tâm đến tôi, vì tôi cũng không dốt đến nỗi phát bực. Thành tích nổi bật nhất cuộc đời tôi cho đến bây giờ là yêu và cưới được Ngân.

>> Cách đàn ông thể hiện tình yêu với vợ

>> 7 bài học tình yêu phụ nữ học được từ mẹ

Ngân là hoa khôi của khoa tôi ngày ấy, không chỉ thế cô ấy còn học rất giỏi nữa. Bao nhiêu là chàng trai tán tỉnh trồng si mà cô ấy vẫn lạnh lùng như sắt đá, nói mấy chàng trai đó chẳng có gì đặc biệt. Thế mà Ngân lại chọn tôi mà theo Ngân giải thích là vì tôi có nét giống người bố đã mất của cô ấy đến kỳ lạ.

nguoi-vo-gioi-hon-chong.jpgNgân chưa bao giờ tỏ thái độ không tôn trọng người yêu.

Đó là nguyên nhân khiến một thằng như tôi có thể vượt qua rất nhiều đối thủ nặng ký để yêu và rồi lấy được người đẹp. Ra trường cùng năm, tôi chật vật đi thực tập rồi xin việc trong khi Ngân làm luận văn rồi được giữ lại trường làm giảng viên.

Lúc xin phép bố mẹ làm đám cưới, thực sự gia đình tôi cũng không được xuôi lắm. Các cụ chẳng chê trách gì Ngân cả, chỉ hơi e ngại chuyện vợ mà giỏi hơn chồng, khi đó tôi đang đi làm lương tàm tạm giữa đất Hà thành, còn Ngân đang vừa làm, vừa dạy, vừa bảo vệ thạc sĩ. Bố mẹ tôi nói chồng hơn vợ thì không sao chứ vợ hơn chồng dễ nảy sinh lắm vấn đề. Khi ấy tôi đang say trong men tình yêu nên không nghĩ ngợi gì nhiều, và trước nay dù hơn tôi nhưng Ngân chưa bao giờ tỏ thái độ không tôn trọng người yêu.

Nhưng mâu thuẫn nảy sinh ngay sau ngày cưới. Ngân nói chưa muốn có con trong một vài năm tới vì cô ấy còn làm master nên không thể có con ngay được. Tôi bảo em là phụ nữ học làm gì nhiều, con cái là chuyện quan trọngthì Ngân bảo: "Em không thể tự bằng lòng như anh, thời buổi này chỉ có tấm bằng đại học thì được gì cơ chứ. Em phải học lên để kiếm thật nhiều tiền, lương anh đâu nuôi nổi chính bản thân mình mà đòi có con?". Tôi chạm tự ái, đêm tân hôn không hề có động phòng.

Vợ chồng tôi phải thuê nhà để ở, và thật sự thì lương tôi đúng chỉ đủ trả tiền thuê nhà hàng tháng, điện nước phát sinh vợ tôi phải gánh, tiền ăn tiền tiêu, cưới xin hiếu hỉ, bên nội bên ngoại toàn bộ là cô ấy thu vén. Hàng tháng cô ấy phải bỏ ra gấp đôi số tiền tôi bỏ để lo cho gia đình. Tôi cũng buồn vì mình làm ra quá ít nhưng đã mấy lần thử xin việc chỗ khác mà không thành công.

Ngân làm chủ kinh tế gia đình nên tâm tính cô ấy thay đổi nhiều, cô ấy không còn hiền và dịu dàng như trước nữa. Việc trong nhà đôi khi mua sắm cái này cái khác cô ấy cứ tự động làm mà không hỏi ý tôi. Cũng biết đó là tiền riêng của Ngân nhưng dù sao tôi vẫn là chồng cô ấy nên hỏi qua ý tôi một chút, dù chỉ là "thủ tục" thôi cũng khiến tôi cảm thấy dễ chịu hơn.

Tôi cảm thấy như mình chả là cái gì trong gia đình này, là chồng nhưng chuyện con cái tôi không được quyết, vợ tôi còn phấn đấu. Là chồng nhưng thực tế lại để vợ phải nuôi. Thậm chí đơn giản như mấy việc "đàn ông con trai trong nhà" như sửa cái quạt điện bị hỏng, cái máy tính bị lỗi... vợ tôi đều có thể làm rất tốt, thậm chí về máy tính cô ấy còn thông thạo hơn tôi, thế mới có chuyện ngược đời, chồng đang đọc báo, máy bị đơ lại ới vợ ơi.

Hai tháng nay, công việc của Ngân không được thuận lợi nên cô ấy rất hay bực dọc, cáu gắt, mỗi lần phải chi tiêu sắm sửa gì đó cô ấy lại lầm bẩm: Chồng với chả con (dù chưa có con) thật là vô dụng, để một minh cái thân tôi khổ như thế này đây. Tôi nghe ức chế lắm, nhưng thực sự cũng đúng nên chả biết phải làm sao. Chỉ buồn cái thân mình làm thằng đàn ông sao mà kém cỏi để vợ khinh.

Chúng tôi chưa từng to tiếng lần nào, vì tôi luôn nhịn và im lặng, nhưng trong lòng tôi bất lực vô cùng trước người vợ vô cùng xuất sắc ấy. Mọi người ai cũng trầm trồ rằng tôi được nhờ vợ, rằng số tôi sướng nhưng tôi biết trong đó hơn nửa là sự mỉa mai. Nhà bên vợ biết vợ tôi là trụ cột gia đình nên cũng khinh con rể ra mặt, nhiều khi cỗ bàn chỉ bảo con gái để con gái bảo con rể chứ không thèm gọi tôi một tiếng. Tôi bực lắm, nhưng chẳng biết phải làm sao. Có người bạn khuyên tôi rằng giờ chúng tôi chưa ràng buộc con cái nên chăng ly hôn để giải thoát cho cả hai, chứ chồng thấp vợ cao thì so bao giờ mới bằng được?

VM