Tình yêu không có lỗi, lỗi ở con mèo em nuôi. Anh yêu tất cả những gì ở em nhưng riêng con mèo thì anh chịu, có lẽ tình yêu nó chỉ được vạy thôi em à.

Dạo trước tôi tán vất vả lắm cô người yêu mới chịu đổ. Người yêu tôi được cái xinh xắn dễ thương, mặt đeo cái kính to ơi là to. Ban đầu tôi cứ tưởng cô ấy bị cận ai dè khi tôi hỏi cô ấy là: 'Tình yêu của anh cận mấy độ rồi", thì cô ấy cười toe toét: "Em có bị cận đâu, em đeo cho nó dễ thương ấy mà". Tôi lẩm bẩm: "Lạy chúa tôi, lại còn bày đặt đeo cho nó dễ thương nữa chứ, mặt thì đã nhỏ sẵn đeo kính vào mất mất 1 nửa rồi". Sau đó cô ấy nói tiếp: "Anh thấy em đeo kính xinh không?". Tôi nhe răng cười rất thảo mai: "Xinh, em đeo gì cũng xinh hết".

Có hôm hai đứa dắt nhau ra chùa chơi, vừa thấy con mèo nhà nào đi lạc em cười tít mắt chạy đuổi theo. Tôi thầm nghĩ bụng, sẽ tạo cho em một bất ngờ lớn. Cuối tuần đó tôi về quê, rón rén vào bếp ngó nghiêng đàn mèo vừa sinh. Tôi lân la xin mẹ 1 con đưa lên phố nuôi, ấy vậy mà con em tôi nó khóc ròng rã 1 buổi chiều và 1 đêm. Tôi phải đập con lợn từ thời cấp ba ngậm ngùi chia cho nó 1 nửa nó mới chịu im miệng lại.


Ra đến Hà Nội, hí hửng đưa em mèo đến nhà bạn gái. Khỏi phải nói cô ấy đã sung sướng như thế nào. Cô ấy sà vào lòng tôi ôm hôn đắm đuối, đầu óc tôi lâng lâng sung sướng đến ngút ngàn. Tôi nghĩ bụng biết thế này đưa cả đàn mèo lên để được cô ấy hôn cho sướng.

Nhưng rồi cay đắng cứ đến với tình yêu của tôi dồn dập. Kể từ ngày có em mèo Li Li đó, người yêu suốt ngày ôm lấy mèo. Đi dạo có mèo, đi học nhớ đến mèo, đi chơi gọi tên mèo, đi đâu cũng chỉ có mèo với mèo. Nhìn cô ấy ôm hôn nó cứ như thể đó là cả thế giới, cả bầu trời vậy lại còn vuốt ve hôn hít và buộc nơ cho nó cơ chứ. Điên thế cơ chứ và dĩ nhiên kể từ đó thực đơn ăn uống của chúng tôi cũng thay đổi.

Tôi lười nấu cơm nên hay góp tiền ăn chung với cô ấy. Thú thực tôi sợ món cá đến sởn da gà, ngày nào cô ấy cũng cho tôi ăn ké mấy miếng cá mà cô ấy mua để kho cho mèo ăn. Ngồi ăn cơm tôi ăn no hay không cô ấy không thèm quan tâm, cứ miếng nào ngon ngon gắp mèo ăn trước còn tôi cứ biết điều đi dọn mấy miếng xương xẩu.

Có hôm cô ấy đi đám cưới bạn về, đưa về 1 túi thức ăn ngon lắm. Tối đó tôi đi đá bóng về đói quá qua nhà người yêu hóng cơm. Cô ấy nói thế này mọi người ạ:

– Em ơi có gì ăn không?

– Hôm nay em không nấu cơm vì vẫn còn no, à còn ít thức ăn Li Li ăn không hết anh ăn đi cho đỡ đói.

Trời đất, tự ái không chịu nổi. Chỉ vì con mèo chết tiệt đó mà tôi phải ăn thừa nó ư? Tôi chán quá quay đít bỏ về. Hôm đó hai đứa lại giận nhau. Có hôm cô ấy xuống nước làm lành, hai đứa dứt được con mèo ra để đi chơi rồi. Lúc đang lâng lâng cảm xúc hôn nhau đắm đuối thì bỗng cô người yêu đẩy tôi ra rồi bảo:

– Chết cha.

Làm tôi hú hồn hỏi gấp:

– Sao vậy em?

– Em phải về xem con Li Li ăn uống thế nào, mình về đi anh, nhanh lên. Nãy hình như em cho thức ăn vào bát cho nó.

Thú thật tôi vốn không ghét động vật nhưng ngay lúc đó tôi thấy căm thù loài mèo và đặc biệt là con mèo mà tôi tặng người yêu, thật quá đáng, tôi chỉ muốn nó ăn no bội thực rồi chết đi thôi. Có hôm tôi ốm không lết dậy được, đi đá bóng về bị trật chân nên nhắn tin cho cô người yêu xinh xắn:

– Em ơi anh mệt quá, em đi học rồi về qua đây chút nhé.

Cô ấy không thèm quan tâm tôi sống chết thế nào liền trả lời xanh rờn:

– Ôi không được đâu anh ơi, em phải về xem con mèo em có ị ra nhà không đã, với lại trưa nay đi em cũng chưa nấu gì cho nó ăn. Anh uống thuốc cho khỏe mai em qua nhé.

Tôi ném điện thoại xuống giường:

– Tao sẽ giết mày, Li Li à!

Tức không chịu nổi, hôm đó tôi lết dậy pha gói mì tôm ăn để cầm hơi. Cô ấy nhắn tin hỏi thăm rồi kể về con mèo quí tôi tức quá tắt luôn cả nguồn điện thoại. Có ai khổ như tôi không? người yêu quan trọng việc đưa mèo đi ị hơn là chăm người yêu ốm.

Hôm sau cô người yêu biết tôi giận nên đến làm lành, nói mãi tôi mới chịu bỏ qua cho. Nhưng mỗi lần nghe đến tên Li Li là tôi lại dị ứng. Có hôm cô ấy ốm tôi qua thăm, nằm trên giường cô ấy thì thào: "Anh ơi dọn hộ chỗ phân mèo đó giúp em". Tôi há hốc mồm

Theo - http://news.todayplanet.net/ -