Tình yêu chân thành là một điều rất xa xỉ. Tình yêu chân thành vốn dĩ có tồn tại, nhưng trong cuộc sống hiện đại như ngày nay thì rất khó tìm kiếm, yêu chân thành thường đi đôi với thiệt thòi.

Cuộc sống này chẳng biết từ khi nào, mà đã trở thành một thế giới thực dụng. Rằng bạn không thể mua tình cảm bằng tiền nhưng không tiền, tình cảm sâu đậm đến mấy chũng có thể bị rạn nứt. Cái thời mà cơm áo gạo tiền còn không thể lo đủ, thì tình cảm vốn dĩ là thứ không có chỗ đứng, hoặc nó sẽ tổn tại ở đâu đó, bên cạnh vờ vực, sâu hút, sẩy chân thôi là sẽ ngã xuống và dĩ nhiên sẽ không có lối quay lại.

Người ta vẫn nói, "sương gió phủ đời trai, tiền tài che mắt gái", dường như ở một phần nào đó, nó đúng. Khi mà giờ đây, hiện thực bày lên trước mắt, rằng những cuộc hẹn vốn dĩ của hai kẻ yêu nhau cần là "thương yêu" thì lại đầy một màu "vật chất". Cái vốn dĩ, mà hai kẻ yêu nhau cần là "yêu thương", thì lại được đong đếm bằng những món quà. Cứ phải đưa nhau vài thứ, thật "giá trị", thì người ta mới gọi, đó là yêu nhau, yêu nhau sâu đậm.

Tôi lại rất nhớ, cái khoảng thời gian mà hai kẻ vẫn bên nhau thật trong sáng, không có gì ngăn cách, chưa tiền tài danh vọng. Chỉ là đơn giản, ngồi cùng nhau, trong một quán café nhỏ, vẫn vui vẻ, cười nói một cách vô tư, mà hạnh phúc đến diệu kì. Tôi vẫn nhớ, khi mà người chỉ cần một cái nhìn, một cái đụng tay, cũng có thể khiến trái tim loạn nhịp. Cái thời mà chỉ cần xăng đầy bình, có thể dành trọn cả một ngày dài để rong ruổi trên đường, có thể tận hưởng cùng nhau từng khoảnh khắc. Tình yêu, nó đã từng là một điều đơn giản như thế.

Tình yêu chân thật, là thứ thực sự tồn tại, nhưng nó khó tìm hơn rất nhiều

Cớ sao, giờ nó lại quá phức tạp. Em không nói, nhưng qua ánh mắt em tôi cảm nhận được một sự ái ngại khi tôi chạy con xe cà tàng qua đón em, những tiếng thở dài lạnh nhạt, những nụ cười nhưng sao tôi thấy chẳng vui, những câu trả lời hụt hẫng mỗi lần tôi hỏi. Tôi biết thừa lòng em nghĩ gì, nhưng tôi biết làm sao được.. Tới cả những ngày lễ, tôi biết mình sẽ thật tệ nếu như chẳng cho em được một món quà tử thế, nhưng điều tôi nhận lại từ em vẫn chỉ là một ánh mắt hụt hẫng rồi dần dần mình lại càng cách xa.. Và tôi không biết chỉ mình tôi, hay cả lòng em cũng cảm thấy, thế giới của tôi, thế giới của em, càng lúc càng tách biệt. Cứ như vậy, không còn điều gì đủ để lấp đầy khoảng trống mình tạo ra sau mỗi lần gặp gỡ. Và ai kẻ từng yêu nhau sâu đậm, đã trở thành hai đường song song không khi nào chạm lại như thế..

Nhưng nói thật, tôi không trách cứ điều gì. Cuộc đời bạc bẽo, hay thế thời bức bối, là điều vốn dĩ nó đã vậy. Còn lòng người có bạc bẽo với nhau hay không, nó lại nằm ở tận sâu trong suy nghĩ. Cái thời mà ta còn đang đứng chênh vênh giữa thành công và thất bại, lại chỉ mong có thể gặp được một người con gái hiểu chuyện, cảm thông được cho một thằng đàn ông nghèo vật chất nhưng giàu tình cảm này.. Người con gái ấy, cái tình yêu chân thật ấy, là nó không bị mất đi, cũng không hề bị tha hóa. Chỉ là, trong thời cuộc này, nó khó tìm hơn, khó tìm tới nỗi người ta có thể phải đi hết cả thời thanh xuân để có thể gặp được người đó.

Và khi mà ta không đủ may mắn để gặp một người tình trân quý ấy. Hãy học cách chấp nhận, và cứ tận hưởng sự một mình đi. Có than lên: than ôi, cái cuộc đời này bạc bẽo, thì cũng vô nghĩa. Vì vốn dĩ, nó đã bạc thế rồi.

Theo - http://namplus.vn -