Tình yêu: Bạn đủ kiên quyết để nên buông hay giữ? Năm tháng ấy, chúng ta cứ chênh vênh đứng ở những đoạn cảm xúc, những khúc quanh của mối tình cảm tưởng đã đóng băng bởi những trái tim không còn tỏa nhiệt.

Đôi lúc cứ ngỡ như rằng tất thảy chúng ta đều đủ mạnh mẽ, đủ kiên quyết để đưa ra những quyết định cuối cùng, bạn, tôi, phải chăng chúng ta đã quá tự tin vào cái bản lĩnh đó của mình?

Nhà thơ Xuân Diệu từng nói: "Yêu là chết ở trong lòng một ít." Kì thực những người không còn yêu trong lòng họ đã chết quá nhiều rồi, ta hay tự hỏi ta đang đứng ở đâu trên đoạn đường ấy. Thuở ban đầu tình yêu đều đẹp, hoặc có vẻ như là đẹp. Mỗi người đều nâng niu chăm bẵm nó như nâng niu những cánh hồng đỏ mọng. Dần dà, ta đã quá quen với sự xuất hiện của nó, những tưởng nó luôn đẹp, luôn căng tràn như thế, rồi bỏ bê nó. Ngày kia ta nhìn lại, bông hoa đã héo úa tự khi nào...

Năm tháng ấy, chúng ta cứ chênh vênh đứng ở những đoạn cảm xúc, những khúc quanh của mối tình cảm tưởng đã đóng băng bởi những trái tim không còn tỏa nhiệt. Ta buông hay giữ, ta chọn ở lại hay ra đi... đôi lúc tưởng chừng như đã quá mệt mỏi để chạy theo một trái tim không còn chung nhịp đập, tưởng chừng như có thể dễ dàng nói ra hai tiếng chia xa, tưởng chừng như người và ta mai này rồi sẽ mỉm cười khi bất chợt lướt qua nhau trên một con phố đông đúc, và cũng tưởng rằng bờ vai sẽ thôi rét run mỗi đợt gió về...

Hóa ra bấy lâu ta quên bẵng mất một điều, rằng bông hoa kia có đẹp khi người trồng biết cất công chăm bón cho nó, ngày đêm nâng niu, gìn giữ và vun đắp cho nó. Mỗi bông hoa là do chúng ta tự nuôi trồng. Mỗi câu chuyện đều do chính chúng ta viết.Mà rõ ràng rằng, ở bất kì một chuyện tình yêu nào người viết luôn phải biết định hướng cho câu chuyện của mình, sẽ có mở đầu, diễn biến, cao trào và có cả... kết thúc. Cái kết ở đây không phải là chấm hết, nó là sự khởi đầu cho muôn vàn sự khởi đầu khác. Chúng ta là những sinh vật thông minh, những kẻ biết yêu thương, hẳn đều hiểu quy luật này. Nhưng còn quy luật bất định của trái tim? Ai dám đảm bảo trong những ngã rẽ tiếp theo của cuộc đời, mỗi người trong chúng ta thôi không đau đáu vì một ánh mắt xưa cũ, vì một giọng nói dội về từ miền xa thẳm? Như cái dằm, lâu ngày để đó cứ tưởng áp chế được cơn đau, nhưng một khi đã rút ra lại đau tới tận cùng xương tủy.

Mà suy cho cùng, cái quyết định buông hay giữ, ở lại hay ra đi cũng chỉ là một cách để hợp thức hóa cái gọi là "chia tay". Để thật sự lãng quên, ta cần nhiều nỗ lực hơn nữa, như cách mà ta nhổ cái dằm ra, dẫu biết là đau, nhưng đau rồi mới thấm!

Xem thêm: Những câu nói hay về tình yêu buồn

Theo - Guu.vn -