"Thị Nở thời hiện đại" nên tôi bị ế. Mọi người bảo rằng tình yêu xuất phát từ tâm hồn, nhưng lại không có tâm hồn nào mở ra được khi đập vào mắt các chàng là hình ảnh của một cô gái xấu xí. Và đến bao giờ tôi mới gặp được một người không quan trọng hình thức để yêu tôi.

>> Mẹ ơi con ế rồi

>> Phẩm chất gì ở người phụ nữ mà đàn ông mong đợi nhất

>> Khi tình cũ sắp làm con rể

Có những lúc nhìn bạn bè hạnh phúc bên người mình yêu, có những khi cuộc vui đang đến đoạn cao trào thì đứa nào đứa nấy cũng đòi về để đi chơi với bạn trai, để lại tôi một mình, vừa buồn, vừa hụt hẫng. Tôi là một kẻ chẳng có ai yêu. Một đứa con gái xấu xí, đã thế lại lùn tẹt. Không phải bi quan nhưng thực sự chẳng có chàng trai nào đủ "bao dung" để yêu một đứa như tôi cả.

thi-no-thoi-hien-dai-nen-toi-bi-e-2-.jpg

Bố mẹ tôi không cao, chắc vì thế mà tôi cũng "được (bị) thừa hưởng" chiều cao khiêm tốn ấy, trong khi bạn bè đều lớn phổng phao với những đường cong hút hồn thì tôi vẫn lùn một mẩu và bị trêu là "tí hon". Nhưng khác với những người tí hon là tôi khá tròn trĩnh, đùi to, người hơi thô. Đã thế, với làn da bánh mật, đen đen, hàm răng hô mà mỗi khi cười, những người ác ý đều bảo là "Thị Nở sống lại". Hồi còn bé, tôi không để ý lắm đến những lời khó nghe đó, nhưng càng lớn, những điều đó càng làm tôi tổn thương.

Vào các ngày lễ, trong khi các cô gái vui tươi, xinh đẹp nhận được nhiều tin nhắn, nhiều lời chúc, nhiều hoa, nhiều quà thì điện thoại của tôi vẫn lặng im, chỉ có những lời chúc của bạn bè và không một món quà dù là nhỏ bé của một chàng trai nào gửi đến cả. Một lần, hai lần,... lúc đầu tôi cảm thấy tủi thân, hụt hẫng và tự hỏi tại sao, nhưng sau nhiều lần, nhiều năm gặp phải tình cảnh ấy, tôi chấp nhận số phận, vì có lẽ tôi không có được vẻ bề ngoài như người ta mà thôi.

thi-no-thoi-hien-dai-nen-toi-bi-e-1-.jpg

Ảnh minh họa

Không ai sinh ra có quyền được lựa chọn ngoại hình cho mình cả, ai cũng muốn mình có duyên, xinh xắn, ưa nhìn nhưng hình như những thứ ấy dường như đều quay lưng lại với tôi. Mọi người đều bảo rằng tình yêu xuất phát từ tâm hồn, vậy nhưng tôi nghĩ chẳng có tâm hồn nào được mở ra khi đập vào mắt các chàng trai là hình ảnh của một cô gái không xinh đẹp.

Tôi đã khóc, khóc rất nhiều. Mỗi lần soi gương là tôi lại muốn đập vỡ tấm gương ấy ra thành hàng nghìn mảnh. Có khi ích kỷ, tôi còn trách bố mẹ sao lại sinh ra tôi – một người con gái xấu xí nhất thế gian thế này.

Tôi cố gắng học thật tốt để không xấu hổ với mọi người, cố gắng hoàn thiện bản thân mình hơn bằng cách tham gia nhiều hoạt động có ích cho xã hội. Tôi gặp gỡ nhiều chàng trai trong những đội tình nguyện, cũng có cảm tình với vài người nhưng họ lại coi tôi như một người bạn bình thường.

Tôi ước ao cháy bỏng được nắm tay một chàng trai trong ngày mưa bay, được tựa đầu vào ai đó mỗi khi mỏi mệt, được nghe lời yêu trên môi ngọt lịm,... nhưng đến bao giờ những điều ấy mới đến với tôi? Đến bao giờ mới có một chàng trai không màng đến hình thức để mở lòng yêu một "Thị Nở thời hiện đại"? Đến bao giờ đây?...

Theo baomoi