Thầy giáo, siêu mẫu Đỗ Tuấn Nam: “Nếu muốn bon chen vào showbiz thì tôi đã nổi tiếng từ lâu rồi”

Sat, 04/06/2016 11:08 am,GMT+7

Chuyện của sao - Đỗ Tuấn Nam là một trong những cái tên được giới truyền thông ưu ái vào năm 2015, sau khi đăng quang Giải vàng siêu mẫu Thế Giới Người Việt 2015. Sau nhiều lần thuyết phục, Đỗ Tuấn Nam đã trải lòng về khoảng thời gian “im hơi lặng tiếng” của mình.

do-tuan-nam-1-.jpg

Sở hữu gương mặt đậm chất siêu mẫu, bước vào làng giải trí bằng danh hiệu Giải vàng siêu mẫu Thế Giới Người Việt 2015. Tuy nhiên giờ đây, thầy giáo – siêu mẫu Đỗ Tuấn Nam lại không còn quá mặn mà với showbiz.

Đỗ Tuấn Nam tâm sự, anh hài lòng về mọi thứ, cả công việc hiện tại lẫn cuộc sống. Mặc dù có nhiều người tiếc nuối về con đường sự nghiệp đang rộng mở nhưng anh cho biết không còn muốn bon chen vào showbiz, nếu muốn thì tôi đã nổi tiếng lâu rồi.

Hiện tại tôi thấy mãn nguyện với những gì mình đang và đã có! Trước đó tôi khá lo lắng vì mọi việc xảy ra những năm trước không mấy suôn sẻ, nhưng may mắn năm qua tôi gặt hái được nhiều kết quả tốt trên sự mong đợi. Tôi là người theo chủ nghĩa duy tâm, hay tin vào các vấn đề năm xui tháng hạn và một phần do may mắn nữa.

Tuy không có nhiều hoạt động nổi bật về giải trí, nhưng bù lại tôi được làm những việc mình thích, có ích cho cuộc sống của tôi và xã hội. Quan trọng là khi nhìn lại tôi nhận ra mình đã đi được bao xa, cần phải chú tâm vào những gì, học cách từ bỏ những gì và cho bản thân mình cơ hội để trưởng thành hơn. 

Ngoài công việc đứng trên bục giảng, thì tôi vẫn lựa chọn chương trình thời trang và sự kiện phù hợp để góp mặt. Nhưng thú thực, giờ đây tôi có chút hoang mang với môi trường làm việc cũng như tính chất công việc mà tôi lựa chọn. Có thể vì thế mà tôi tự gói gọn lại cơ hội của mình. 

Nhiều người nói tiếc cho tôi, bảo tôi không có số nổi tiếng, nhưng tôi cảm thấy cuộc sống hiện tại của tôi là "đủ". Đủ để biết mình là ai và mình đang đứng ở đâu, để không tự kiêu và không bị trộn lẫn với bất kì một ai khác. Ở thời điểm hiện tại, tôi nghiêng về sự ổn định hơn. 

Tôi không thích chạy theo một hình mẫu nhất định nào cả, bản thân tôi muốn sống đẹp để biến mình thành một hình ảnh tốt. Tôi từng thi đấu bóng rổ chuyên nghiệp trong nhiều năm và được rèn luyện ở một môi trường khắc nghiệt, đòi hỏi sức khoẻ phải rất tốt, dẻo dai và body săn chắc.

Tôi yêu bản thân và hoàn toàn tự tin với sắc vóc này của mình, xấu đẹp tuỳ vào mắt nhìn mỗi người. Tôi không có bất cứ điều gì mặc cảm ở chính mình cả. Với lại, trong cuộc đời này được khoẻ mạnh để cống hiến đã là một hạnh phúc. Tôi không phải kiểu người hay tự đem mình ra so sánh rồi tự ti với người khác, để rồi tự hạ thấp giá trị bản thân.


Không mặc cảm có nghĩa là không buồn. Tôi là chính tôi, tôi biết mình đang ở đâu và như thế nào, tại sao phải buồn khổ vì ý kiến của người khác. Quả thật cũng có lúc tôi hơi nuông chiều bản thân vì công việc của tôi cần sức khỏe và sự minh mẫn, nhưng tôi đã sớm nhận ra và điều chỉnh hợp lý.

Nhiều người nói tôi không còn mặn mà với showbiz cũng không đúng, đó là con đường tôi từng chọn. Dù thế nào đi nữa kí ức đó vẫn ở đây, vẫn trong tôi… chỉ là tôi trưởng thành hơn nhiều. Thị phi nhiều, bước qua chính mình lẫn nỗi cô đơn, tôi mới hiểu được hết mình muốn gì và cần gì. Tôi muốn làm nghệ thuật, nhưng tôi cần bình yên. Mà mọi người cũng biết rôi đó, mấy ai làm nghệ thuật mà được sống bình yên?