Tết Trung thu: Tuổi thơ dữ dội chợt ùa về. Chắc hẳn trong mỗi chúng ta ai ai cũng có những kỉ niệm ấu thơ thật ngọt ngào và mến thương với những khoảnh khắc in hằn trong từng nỗi nhớ. Trung thu năm nay lại lần nữa khiến tuổi thơ dữ dội của tôi chợt ùa về, khóe mắt như cay cay... Nỗi nhớ quê, nhớ ông bà, nhớ cái Trung thu năm ấy đã khiến tôi không khỏi xúc động, bồi hồi.

tet-trung-thu-2-.jpgVà dù lớn thêm bao nhiêu đi chăng nữa, trong tôi vẫn còn đó, những miền kí ức thật ngọt ngào

Còn nhớ như in những ngày tháng tuổi thơ êm đềm trôi qua. Một mùa hè đầy kỉ niệm ấu thơ, một mùa trung thu trăng sáng vằng vặc cùng những câu chuyện bà kể cháu nghe, ông cười hiền hậu gật gù dưới ánh trăng sáng tỏ.

Ngày đó, tôi còn bé xíu sợ nhất mỗi khi nghỉ hè là bố mẹ lại "đẩy" tôi xuống nhà ông bà ngoại ở với lý do "cho đỡ đi phơi nắng". Bởi, ở dưới Ngoại, tôi không dám ho he đi nghịch bẩn, không dám lủi đi chơi mỗi buổi trưa hè khi đám bạn mới kết thân í ới sau rặng tre cách nhà. Lúc nào tôi cũng phụng phịu nằm cạnh ông, thỉnh thoản nhấp nhỏm ngó ra ngoài xem chúng bạn đang nô đùa mà thèm nhỏ dãi.

Có lẽ, điều tôi được mong chờ nhất có lẽ là khi màn đêm dần buông xuống, cái nắng oi ả phải ỉu xìu nhường lại cho những đêm trăng thanh gió mát, xa xa văng vẳng tiếng trống tùng tùng đó là lúc tôi ba chân bốn cẳng, nhảy chân sáo, mồm líu lo hát, tung tăng khắp con ngõ nhỏ. Bởi, đơn giản tôi hạnh phúc được bà dắt đi xem các anh chị hát, tập kịch, múa đèn lồng, đèn ông sao phấp phới.

Ngày đó, chiếc đèn lồng, đèn ông sao của tôi "xa xỉ" lắm. Ông mày mò làm cho tôi cái đèn lồng bằng hộp xà phòng đã dùng hết cùng với cái nến bé tị ti. Bây giờ, khi đi khắp các con phố giăng đèn lồng, hay trên phố Hàng Mã với hàng dài đến hoa mắt các loại đèn ông sao, đèn lồng đủ màu sắc, chúng lung linh là thế, màu sắc bắt mắt là vậy... nhưng với tôi nó vẫn không thể nào đè bẹp được cái đèn lồng " made in Ông Ngoại" của tôi. Đó là một món quà vô giá mà tôi nhớ mãi mỗi khi Trung thu về, tôi chỉ muốn chạy ào về bên ông để thơm thơm lên má ông. Nhưng thực ra là tôi đang lấy cớ để hít hà cái mùi mồ hôi lấm tấm trên trán rất "ngầy ngậy" của ông và giãy nảy một mực đòi làm thêm cái nữa đèn lồng nữa...Để rồi mỗi lúc được rước đèn cùng mấy đứa chơi nối khố dưới nhà Ngoại, tôi đều cố làm mình thật "nổi bần bật" như ngoác mồm thật rộng, và hét thật to để chúng bạn thấy rằng: " Tao cũng có đèn lồng, đèn lồng của tao là đẹp nhất"

tet-trung-thu-1-.jpgTết trung thu ngày nay

Còn nữa, tôi nhớ như in những buổi tối gió biển thổi mát lạnh, được ngồi quây quần trên sân thượng cùng nghe chương trình kịch nói trên radio với ông Ngoại. Cả nhà kể đủ thứ chuyện người lớn mà tôi nghe hoài không có hiểu. Cái tôi để ý và thắc mắc mãi có lẽ là những ông sao đi trên bầu trời và ông trăng sáng, gần tròn như thầm bật tín hiệu cho tôi là sắp được phá ăn trung thu, ăn bánh kẹo tẹt tèn ten. Lúc đó tôi nở nụ cười đầy "nham hiểm" và nghĩ kế là hôm đó phải mặc một cái quần thật lớn, nhiều túi để còn chôm bánh kẹp thật nhiều về ăn dần cho bõ...và rồi, tôi chìm vào giấc ngủ sâu khi vẫn còn đó nụ cười "tự mãn"...

Và dù lớn thêm bao nhiêu đi chăng nữa, trong tôi vẫn còn đó, những miền kí ức thật ngọt ngào, đầm ấm, gợi lại cho tôi những xao xuyến, bùi ngùi ...

Giá như thời gian ngừng trôi, giá như mình mãi là con nít...để một lần được đắm chìm trong những vòng tay bao bọc của mọi người, để được lại là một đứa con nít, mặc quần thủng đít tung tăng khắp xóm rước đèn trung thu khi trăng lên cao.

Giá như mình mãi là trẻ con để không nhìn thấy vầng trán thêm nhiều nếp nhăn của ông Ngoại, bàn tay thêm gầy guộc, nhiều đồi mồi của bà Nộ. . Mái tóc ông không bạc thêm của sương gió, lưng của bà không bị gù thêm...

Giá như... mình không phải làm người lớn... Giá như...

Ông bà ơi, một đêm trăng rằm mùa trung thu nữa nay lại đang tới gần. Lòng còn xao xuyến bao cảm xúc bồi hồi nhớ về những ngày tháng e ấp trong vòng tay bao la rộng lớn của ông bà.

Một mùa trung thu nữa lại về, một ngày tết đoàn viên thắm đượm tình yêu thương gia đình nữa lại cận kề...Con sẽ về, con nhất định sẽ về, để được nhận trọn vẹn tình yêu thương của ông, ánh mắt trìu mến của bà và khẽ gõ đầu con với lời nhắc nhở "Cha bố cô, lấy chồng đi cho tôi được nhờ"

Trung thu năm nay, ngày trăng lên cao, sáng trong và vằng vặc... nhất định con sẽ về... ông bà ạ.

Hoàng Hạnh