Tâm sự của bạn trẻ về chuyện nộp tiền lì xì cho bố mẹ. Hình như cứ sau Tết là niềm vui được lì xì của rất nhiều bạn "xẹp" đi hết vì bị mẹ tịch thu hết mà không có cách nào giấu được tiền lì xì để tự chi tiêu. Mình thì không thế. Ngay từ lúc nhỏ mình đã có thói quen tự động "nộp" tiền lì xì cho mẹ khi kết thúc Tết. Và có lẽ vì mình ngoan ngoãn và tự giác như vậy nên bố mẹ mình cũng khá là tin tưởng và chiều chuộng con gái. Cũng nhờ thế nên mình chẳng bao giờ phải lo lắng về chuyện tiền nong tiêu pha hàng ngày.

Quà tết Chuyện vợ chồng

Ngay từ lúc bé (mà cái này mình nghĩ là bạn nào cũng thế), mỗi khi được ai lì xì mừng tuổi đầu năm, mẹ mình đều dặn dò là phải giữ gìn cẩn thận, rồi về nhà đưa mẹ nhét lợn cho không là sẽ rơi mất hết. Hồi bé, nghe thấy bị mất tiền lì xì là mình cũng hoảng lắm, nên cứ có ai lì xì một cái là mình ngoan ngoãn "giao nộp" hết cho mẹ. Thế rồi sau đấy mình cũng quên tiệt luôn chuyện mình có một con lợn nhựa nhét đầy ú tiền nên chẳng ỉ ôi gì mẹ cả. Cứ thế, năm nào mình cũng "giao nộp" tiền lì xì một cách ngoan ngoãn, đến tận bây giờ, khi đang học cấp 3 rồi thì mình cũng chẳng có ý định đòi mẹ cho tự quyết định số tiền ấy mà vẫn đưa mẹ hết.

Chắc cũng vì mình thật thà, tự giác, mà bình thường mình học hành cũng khá ổn nên được bố mẹ chiều lắm (tất nhiên là không phải chiều hư). Mỗi tháng, mẹ cho mình 3 triệu tiền tiêu vặt. Số tiền ấy mình được tự do sử dụng vào các việc như đi ăn uống với bạn bè hay khi không kịp về nhà ăn (vì mình phải đi học thêm rất nhiều), mua quà sinh nhật hay quà các dịp lễ cho bạn bè, thỉnh thoảng mua sắm quần áo, giáy dép cho bản thân, mua những món đồ mà mình thích như sách, truyện tranh, gấu bông... Đây toàn là những vấn đề chính đáng, chẳng có gì xấu cả nên bố mẹ mình không hề phản đối.

toi-tu-dong-nop-tien-li-xi-cho-me-moi-nam-2-0efba.jpg

Bình thường mình đi học thì đều đi bằng xe đạp điện nên cũng không tốn kém khoản đi lại. Ăn uống thì chủ yếu là ở nhà. Thậm chí, cả ăn sáng hầu như hôm nào mình cũng được mẹ chuẩn bị sẵn, chỉ trừ những hôm mình dậy muộn thì mới phải đến ăn ở trường. Mỗi lần cần đóng góp khoản gì ở lớp hay tiền học thêm mình đều được mẹ cho riêng để nộp. Đến cả những lần đi du lịch cùng lớp hoặc đi chơi xa với bạn bè mà cần một khoản tiền lớn hơn, mình cũng xin bố mẹ. Chỉ những khi đi chơi gần gần trong thành phố với bạn bè như đi xem phim, café hay ăn uống lặt vặt thì mình không xin mà dùng tiền tiêu vặt hàng tháng. Nói chung, bố mẹ mình cũng khá chiều, thế nhưng mọi thứ tiêu pha của mình đều nằm trong tầm kiểm soát. Mình cũng chẳng có gì phải giấu diếm chuyện hôm nay mình đi đâu, với ai, đi ăn ở đâu hay mua sắm những gì... Mỗi hôm về, trong bữa tối mình đều líu lo kể chuyện cho bố mẹ. Bố mẹ mình vì thế mà càng tin tưởng mình hơn.

Với số tiền được cho để tiêu vặt mỗi tháng như vậy, mình chẳng mấy khi tiêu hết. Thỉnh thoảng, mình lại mua tặng bố mẹ những món quà. Tuy chỉ đơn giản như một chiếc đồng hồ đeo tay cho bố, một cái váy cho mẹ nhưng bố mẹ mình vui lắm. Bố mẹ nói là: "Con gái lớn biết nghĩ hơn, ngoan ngoãn như thế này thì bố mẹ rất mừng".

Cứ từ mình mà suy ra, mình nghĩ là các bạn cứ tự giác "nộp" tiền lì xì cho bố mẹ đi. Còn nếu cần mua hay tiêu thứ gì chính đáng thì xin. Bố mẹ chúng mình chẳng bao giờ tiếc con cái điều gì đâu mà. Chỉ trừ khi đó là những chuyện không tốt, không hợp lý thì mới bị phản đối thôi. Mình thì chẳng cần bố mẹ yêu cầu mình cũng tự động đưa tiền lì xì cho mẹ giữ, chẳng cần phải giằng co làm gì. Có khi, nếu các bạn cứ lén lút giấu giếm thì sẽ càng làm bố mẹ mất lòng tin rồi quản thúc chặt hơn mà thôi. Còn nếu ngoan ngoãn, tự giác, lại còn chịu khó học hành thì muốn gì mà chẳng được.