Ta yêu người và người cũng yêu ta. Ta yêu người và người yêu ta, chúng ta là hai nửa khác nhau, tất nhiên sẽ là hai cuộc đời khác nhau. Hai con người, hai thế giới, hai sinh mạng, hòa làm một sẽ có lúc thăng sẽ có lúc trầm, quan trọng là ở sự lý trí và chân thành, nhẫn nại.

Tôi đã từng nghĩ rằng tình yêu như một khối rubic, không phải chỉ có 6 hình vuông như của một khối lập phương, không phải chỉ có 6 màu sắc đơn điệu, mà thực tế nó là sự hòa trộn của nhiều hình vuông bé trong những hình vuông lớn và nhiều màu sắc xen lẫn vào nhau. Người chơi rubic luôn tìm cách để đưa một khối hỗn tạp về đúng nguyên mẫu một khối lập phương có 6 mặt và mỗi mặt là một màu đồng nhất. Tuy nhiên để làm được điều ấy, họ hao tổn không ít công sức, sự suy tư logic cũng như tính kiên trì nhẫn nại.

ta-yeu-nguoi2.jpg

Tình yêu cũng như vậy. Khi yêu, có đôi lần vấp váp vì những bế tắc, vì những mệt mỏi, vì những giận dỗi. Tình yêu luôn luôn có nhiều màu sắc và nhiều dư vị như thế đó. Mỗi một cung bậc như một ô vương nhỏ trong khối rubic muôn màu ấy. Thế nhưng nếu thiếu đi một thứ thì tình yêu ấy sẽ chẳng thể hoàn hảo được. Khi buồn hay giận hờn, hãy nhớ đến những phút giây hạnh phúc. Thời gian có thể khiến nó hao mòn cũ kĩ, nhưng lại khiến ta phải trân trọng, phải nâng niu. Bởi tình yêu đó đã trải qua bao gian nan thử thách mới được bền vững mới như vậy.

Trong tình yêu, việc tôi đến với người tôi yêu và tìm ra được tình yêu chân thành rồi chìm đắm trong hạnh phúc giống như khi tôi cầm một khối rubic xoay thật nhiều để tìm ra được sự hoàn chỉnh thống nhất. Bởi thời gian mới là yếu tố quyết định, càng mới tức thời gian yêu càng ngắn, càng cũ tức sự gắn bó càng dài lâu. Con người và tình yêu chân thành cũng sẽ như vậy.

Có ai yêu mà không gặp giông tố, có ai yêu mà không vấp phải đoạn đường đầy gai, thế nhưng bão đi qua sẽ cho bầu trời thêm sáng, gỡ gai đi rồi sẽ khắc sâu ghi nhớ nơi ta từng bị đau và cố gắng không làm nó đau thêm lần nữa. Tôi và người tôi yêu cũng đã từng như vậy, tranh luận không ngừng, tổn thương không ít, nhưng cái gọi là tình yêu vẫn tiếp tục dẫn dắt con người ta đi thêm nhiều đoạn đường nữa, trên con đường ấy, sẽ có những khoảng trời xanh mây trắng, lòng người vui tươi thấm đượm phong cảnh sắc trời.

Kỉ niệm và thời gian có thể giết chết cả một con người, thế nhưng chính cái thứ ấy mới có thể níu kéo một con người. Khi tôi và người tôi yêu quyết định dừng lại, chúng tôi tự cho mình một khoảng không gian riêng rẽ và một khoảng thời gian sâu lặng, chúng tôi hồi tưởng và bắt đầu suy nghĩ.

Suy nghĩ về cái thuở ban đầu sáng loạng, tươi đẹp, hoàn hảo, khi ấy nhìn về nhau, hai con người như là một. Rồi thời gian cứ trôi qua. Một tháng, hai tháng, một năm, hai năm trôi qua, kỉ niệm vì sao lại mờ dần? Không phải do chúng ta quên lãng mà do chính những mâu thuẫn che khuất mất tầm nhìn. Xen kẽ quãng đường chông gai là những cuộc vui chơi gắn bó, ấy vậy mà ta lại để nó nhòa đi vì nước mắt, vì những người xung quanh, những người có liên quan đến cuộc sống của ta nhưng lại không hề liên quan tới tình yêu của hai ta.

Đúng vậy, sao ta lại không nhận ra điều ấy chứ. Ta yêu người và người yêu ta, chúng ta là hai nửa khác nhau, tất nhiên sẽ là hai cuộc đời khác nhau. Hai con người, hai thế giới, hai sinh mạng, hòa làm một sẽ có lúc thăng sẽ có lúc trầm, quan trọng là ở sự lý trí và chân thành, nhẫn nại. Tôi và người tôi yêu đã như thế mà biết rằng dừng lại là sai lầm, thế là chúng tôi lại nắm tay nhau và bước tiếp.

Trải qua chặng đường ba năm bên nhau và hạnh phúc khi đứa con gái thân yêu tròn một tuổi, khối rubic tôi nắm trong tay vẫn còn dang dở thế nhưng những gì tôi muốn nói nhất chính là: "Gửi người tôi yêu tình yêu chân thành nhất".

Theo Trịnh Thị Thu Hạnh – blogradio.vn