Suy nghĩ kĩ lưỡng việc ở nhà người thân khi học đại học.  Với quyết định ở nhà người quen, bạn nên cân nhắc thật kỹ lưỡng dù nhiều lợi ích nhưng bạn sẽ phải đánh đổi khá nhiều thứ.

Lên đại học, bạn có nhiều sự lựa chọn nơi ở cho mình. Bạn có thể thuê nhà trọ – ở một mình hoặc ở ghép cùng bạn bè, có thể xin vào ký túc xá hoặc ở nhà người thân. Tâm lý chung của các bậc phụ huynh là muốn gửi gắm con cái mình vào nhà người quen cho dễ quản lý và cũng là tốt cho sức khỏe và độ an toàn của chúng ta. Thế nhưng bố mẹ đâu hiểu muôn phần nỗi niềm khi bạn đi ở nhờ. Cùng trải lòng với một sinh viên năm hai, vừa dọn ra ở trọ sau quãng thời gian 1 năm ở nhà bà nhé!

Mất tự do và luôn bị dò xét


Mình bắt đầu dọn đến nhà bà ngay từ những ngày đầu vào đại học. Những ngày đầu, cảm giác nhớ nhà được xua đi, vì ở nhà bà cũng còn cậu, mợ và hai em nhỏ. Lúc mới đi học, đường xá còn bỡ ngỡ, nên đi đâu bà cũng yêu cầu mình phải nói trước với bà, có ăn cơm ở nhà hay không cũng phải báo sớm. Mình vui vẻ "tuân thủ" lời bà và thực hiện rất túc. 2 tuần đầu, vì chưa có lịch học chính khóa, mới chỉ học chính trị và nội quy, nên ngoài giờ học, mình về nhà ngay. Đến tuần thứ 3 trở đi, có lịch học cụ thể, học tín chỉ nên thời gian rất lung tung. Có ngày học buổi sáng từ tiết một, ra khỏi nhà lúc 6h30 nhưng 9h đã về; buổi chiều có môn học lúc 3h chiều, tối lại học ngoại ngữ nên 8h30 phút tối mới lóc cóc đạp xe về. Lý do thời gian học "linh tinh" như thế, kéo theo rất nhiều vấn đề. Nhà bà ở thành phố nên không được rộng rãi lắm, mình lại đi xe đạp nên cũng chiếm thêm một diện tích không hề nhỏ trong căn nhà. Thêm nữa, có nhiều khi mình đi học rồi tạt ngang qua hiệu sách, mua ít sách tham khảo hay muốn nấn ná thêm ở thư viện cũng không yên lòng, luôn lo lắng phải giải thích làm sao cho bà hiểu. Những lần nhắn tin hay gọi điện cho bạn bè cũng bị "truy xét" xem đó là ai, quan hệ thế nào, thân thiết ra sao?

Làm việc nhà, chăm em, dạy em học


Cân nhắc kỹ lưỡng trước khi ở nhà người quen khi học đại học Làm việc nhà khi ở chung cùng nhà người quen (Ảnh: Minh họa) Bà cũng già rồi, cậu mợ cũng đi làm suốt, hai em còn nhỏ, đứa học lớp 1, đứa mới gửi mẫu giáo. Mặc dù thời gian học lộn xộn, nhưng hễ có thời gian rảnh, thấy nhà bẩn, quần áo chưa phơi, tủ lạnh hơi có mùi,...mình cũng phải tự ý thức cần giúp bà; hôm nào học về muộn hoặc không mình cũng phải dọn dẹp và thu vén mọi thứ gọn gàng. Nhiều hôm về mệt lắm, chỉ muốn lăn ra ngủ, không thiết ăn uống gì nhưng còn trách nhiệm dạy học cho em con nhà cậu mà bà với cậu mợ "gán" cho ngay từ ngày chuyển đến khiến mình không dám. Dạy một đứa trẻ đang mải chơi, không muốn học, vừa dạy vừa dỗ rất mệt. Thêm vào đó, thằng nhỏ lại mắc tật hễ nói gì không vừa ý là lại gào khóc, kêu bà lên, đập phá đồ đạc và vứt hết sách vở đi, khiến mình nhiều khi rơi vào thế khó xử. Con bé em nhỏ, mới đi mẫu giáo, giờ đi học và tan học của trường mẫu giáo không trùng với giờ đi làm tan ca của cậu mợ, vậy là ngày nào cũng vậy, mình khiêm trách nhiệm này. Có nào tan học sát giờ trả trẻ của trường mầm non là cứ tốc lực đạp xe, mệt và mỏi vô cùng!

Không có tiếng nói

Nhiều khi, tôi muốn nói với bà rằng tôi rất mệt, tôi không muốn ăn, tôi muốn cuối tuần được thư giãn và đi đâu đó với bạn bè nhưng thái độ giận dữ của bà khi lần đầu tiên tôi ngỏ ý định ấy làm tôi ám ảnh mãi. Tôi cũng muốn nói với mợ, tôi sắp thi rồi, cần nhiều thời gian học hơn, mợ hãy dạy em học cho tôi nhưng thấy mợ đã quen với việc ăn cơm xong đi bộ, rồi về ngủ sớm, để kệ tôi dạy em học rồi nên tôi ngại và cũng sợ mất lòng. Đến khi, tôi không thể chịu đựng được nữa, xin bà ra ở trọ, sự tình còn thậm tệ hơn. Bà cáu giận, nói tôi là đứa cháu hư, muốn bay nhảy, tự do để rồi hư hỏng sao? Dù buồn rất nhiều và dù bà có ngăn cản, tôi cũng không muốn kéo dài thêm cuộc sống tù túng như thế nữa!

Theo -  http://hoc.vtc.vn/can-nhac-ky-luong-truoc-khi-o-nha-nguoi-quen-khi-hoc-dai-hoc-49557.html -