(Bóng đá) - Steven Gerrard, "khi người đàn ông khóc". Khi một người phụ nữ khóc, đó là được coi là một lẽ thường. Nhưng khi một người đàn ông khóc, mọi chuyện không bao giờ đơn giản. Những giọt nước mắt của Gerrard không chỉ đơn thuần là vì giờ đây, trong những tháng ngày cuối cùng của sự nghiệp (đã bước vào tuổi 34), chiếc cúp Premier League đã ở rất gần anh. Gerrard khóc vì người anh em họ của anh, Jon-Paul Gilhooley, nạn nhân trẻ tuổi nhất trong thảm kịch Hillsborough - người mà anh đã thừa nhận rằng: "Tôi chơi bóng vì John-Paul".

gerrard.jpg

Gerrard là người khao khát vô địch nước Anh vào lúc này nhất.

Mùa giải trước, trong trận cầu Liverpool - Man Utd, cũng đúng vào những ngày tưởng nhớ thảm kịch, sau khi ghi được bàn thắng, Gerrard nằm ngửa và chỉ hai tay lên trời để ăn mừng - cách ăn mừng dành tặng bàn thắng đó cho người anh em họ. Đối với Gerrard, chắc chắn anh muốn chiến đấu để chiến thắng ở những trận cầu diễn ra trong ngày đáng quên này. Đó là để những niềm vui che lấp đi cảnh bi thương, những nụ cười ẩn đi đôi dòng lệ và đâu đó, có một nụ cười khi anh ghi bàn.

Gerrard khóc vì đã thành công - giúp Liverpool thăng hoa ở mùa giải này trong vai trò mới, một tiền vệ phòng ngự. Vị trí mà trước đây Rafael Bentitez từng cố gò Gerrard vào nhưng bất lực vì anh chưa đủ sự kỉ luật. Nhưng bây giờ thì khác, dưới thời Brendan Rodgers, Liverpool mang một sinh khí mới, một lối chơi mới với rất nhiều những hứa hẹn. Điều đó khiến Gerrard "trưởng thành" để "tuyên bố" với vị trí tiền vệ phòng ngự rằng: "Tôi sẽ đá ở vị trí đó bằng tất cả khả năng của mình".

Ở tuổi 34, độ tuổi mà nhiều cầu thủ đã nghĩ đến việc treo giày, Gerrard tập tễnh chơi bóng ở một vị trí không những bắt buộc phải có sức bền, sự dẻo dai mà còn rất lạ lẫm với một mẫu cầu thủ vốn chỉ quen với việc tấn công. Với "tất cả khả năng của mình" cùng sự kỉ luật, Gerrard "tàn ác" trước hầu hết những đội bóng khác ở Premier League, đã và đang viết nên sử thi cho chính mình, cho Liverpool.

Tựu chung lại, những giọt nước mắt của Steven Gerrard tuôn ra bởi vì những hi sinh thầm lặng của anh đã đến ngày cho ra kết quả mĩ mãn, những giá trị làm động lực để anh chơi bóng đã đến ngày được chứng kiến sự thành công đích thực. Trên hết, những gì tốt đẹp nhất trong sự nghiệp bóng đá của anh - Liverpool, đã thực sự trỗi dậy và đang có cơ hội rất lớn để trở thành bá chủ nước Anh.

Những giọt nước mắt của Gerrard có thể rơi vì nhiều điều và khiến ai ai cũng phải xúc động. Song, có một điều khiến hình ảnh một trong những vị đội trưởng vĩ đại nhất của The Kop trở nên "thần thoại" hơn, đó là câu mà Gerrard đã hét lên với các đồng đội khi khóe mắt vẫn chưa kịp khô.

Giọt nước mắt của người đàn ông trưởng thành 34 tuổi.

Thời khắc ấy, Gerrard đã đưa ra một tuyên ngôn với các đồng đội của mình ngay trên đường pitch. "Tất cả hãy nghe này, chúng ta sẽ còn phải bước tiếp. Chúng ta sẽ tới Norwich với tinh thần như vậy. Chúng ta sẽ luôn sát cánh bên nhau. Tiến lên nào các anh em!", Gerrard gào thét với các đồng đội trong giọt nước mắt hạnh phúc.

Có lẽ đến đây đã là quá đủ để nói về những giọt nước mắt của Gerrard và những gì diễn ra khi ấy. Tất cả sẽ trở nên thật vô nghĩa và chắc chắn sẽ thật bất công nếu cuối mùa giải này, danh hiệu Premier League không thuộc về Liverpool - nơi có sự hiện diện của người đội trưởng mẫn cán, hết lòng trung thành và chưa bao giờ ngừng chiến đấu vì sự thành công của đội bóng.

"Khi tôi hấp hối, đừng mang tôi đến bệnh viện. Hãy mang thân thể tôi đến Anfield. Suốt cuộc đời tôi thi đấu cho Liverpool và tôi muốn chết tại nơi này" - Steven Gerrard.