Bước vào cánh cửa đại học cần phải xác định mục tiêu và động lực phấn đấu của mình. Đầu tiên, hãy suy nghĩ kĩ: Học để làm gì ? Bạn muốn là ai trong tương lai ? để có định hướng tốt cho tương lai sau này

Nếu bạn là người vừa đỗ Đại học, hay là sinh viên năm 2 năm 3,.. hãy suy nghĩ cho kĩ: việc học đối với bạn là gì ? Là nghĩa vụ học cho có? Hay học để có tri thức làm việc ổn định sau này ?... Bạn hãy nghĩ thật kĩ, bạn muốn là ai trong tương lai ?

Dù thế nào, việc học cũng phải xuất phát từ đam mê và có mục đích, định hướng rõ ràng.

Đối với những bạn chẳng may không đỗ Đại học, hãy suy nghĩ thật tích cực! Đừng thất vọng vì kết quả đã qua, nếu bạn thực sự cho rằng Đại học là con đường ngắn nhất đến thành công.. Hãy học chăm hơn, cố gắng ôn luyện và quyết tâm đỗ đạt trong kì thi năm tới.

Nếu không muốn tiếp tục học nữa, cũng không sao cả, rất nhiều doanh nhân, tỷ phú đã thành công dù chẳng qua trường lớp, trường đại học danh tiếng nào.. đơn giản, họ đi lên bằng bàn tay trắng và ý chí phi thường. Bạn có thể không cần làm thầy giỏi, có thể trở thành một thợ giỏi, một người có đam mê và phấn đấu vì công việc mình làm. Nghề nào trong xã hội cũng cao quý cả, miễn là bạn sống và làm việc vì đam mê, sống lương thiện.

Nghiêm túc với việc học và hãy tốt nghiệp với tấm bằng khá trở lên!

Đối với nhiều gia đình, cho con đi học là cả một ước mơ lớn lao, và bố mẹ cũng phải cố gắng để có học phí cho con ăn học nên người. Có rất nhiều gia đình, con cái học hành giỏi giang là niềm tự hào duy nhất của cả dòng họ, với mong muốn con học giỏi sẽ có nghề nghiệp tốt, có kinh tế ổn định để phụ giúp gia đình, xa hơn là được xã hội công nhận.

Câu chuyện có thật của một cán bộ coi thi trong Kì thi THPT quốc gia vừa qua cho ta cái nhìn rõ ràng hơn về những hoàn cảnh: "Học để thoát nghèo"

" Tôi đi trông thi, trong thời gian giao ca và chờ đi ăn, ra tới cổng trường thấy 1 cậu bé đang ngồi góc cây cầm cái cặp trắng gục mặt xuống đùi, thỉnh thoảng lại ngẩng lên nhìn đường. Tôi thử bắt chuyện:
– Em ơi!
Cậu bé ngẩng cổ lên.
– Dạ!
– Em chờ bố mẹ đến đón à?
– Dạ không ạ, em ngồi chờ để chiều thi luôn ạ!
– Ơ thế em lên đây thi với ai? Em đi 1 mình à?
– Dạ vâng ạ! Anh là giám thị ạ! (Mình có đeo cái thẻ giám thị trên ngực)
– Ừm, anh là giám thị mà Bố mẹ, anh chị em đâu mà để em đi thi 1 mình thế!
– Bố mẹ em làm ở trong Nam lâu lâu mới về, em không có anh chị, em ở với bà ở quê, bà em yếu rồi không đi cùng em được nên em đi 1 mình thôi ạ.
– Thế trưa em ăn gì, em không nghỉ ngơi để chiều đi thi à?
– Trưa em không ăn, em để tiền để tối ăn ạ.
– Sao trưa lại không ăn, trưa không ăn không nghỉ thì chiều thi làm sao, anh coi thi còn thấy mệt.
– Em đi thi xin bà ít tiền, lên đến đây em phải tiết kiệm nhỡ có việc gì thì em không biết xin ai.
– Thế lúc lên em ở đâu? Ai đưa em đi thi?
– Em ở Kí túc xá cùng các bạn, sáng em đi bộ đi thi ạ.
– Em không đói à?
– Dạ không, em nghỉ 1 chút là được ạ. – Cậu bé cười nhạt.
Mình đứng thêm 1 lúc thấy thương thương cậu bé đó đành quyết định gọi cho người bạn bảo nó không phải đón, mình đưa cậu bé này đi ăn vì giờ mà đi thấy lương tâm cắn rứt quá. Vừa gọi thằng bạn xong mình quay ra cậu bé:
– Em ơi, đi ăn với anh không? Anh cũng chuẩn bị đi ăn này!
– Dạ thôi ạ! – Thằng bé không đồng ý nhưng trông nó có vẻ mệt mỏi.
– Thôi đi ăn với anh, sợ anh làm em muộn thi à, a còn phải vào trước em đấy, không thì đi anh mua chai nước cho mà uống, chiều làm gì có sức mà thi, uống chút nước để làm bài tốt hơn. Nói xong mình kéo tay cậu bé đi.
– Dạ...Vâng – Cậu bé ngập ngừng.
Trưa hôm đó mình đưa cậu bé đi ăn cơm rang ở gần trường mình coi thi, mua cho cậu thêm 1 chai nước ngọt để cậu bé uống, hỏi chuyện ra thì gia đình cậu bé ở Thái Nguyên, khó khăn, bố mẹ đi làm xa gửi tiền về hàng tháng nhưng cũng không để ra được bao nhiêu, cậu cũng phải chăm sóc bà, đến hôm thi thì cậu phải tự đi thi vì không có người thân đi cùng. Mình cũng đưa cậu số điện thoại bảo là có gì khó khăn cứ gọi anh, anh giúp cho và cậu bé cũng không quên cảm ơn."
Phải công nhận một điều là đại học đối với một số người thì không quan trọng, nhưng có lẽ đối với cậu bé này nó giống như một bước ngoặt, giống kiểu thoát nghèo ấy.

Đừng ngại làm thêm, những công việc giúp phát triển kĩ năng mềm, kinh nghiệm.

Nếu muốn trở thành một kĩ sư, một người làm trong ngành công nghệ thông tin... hãy học code, tự mày mò, khám phá và học hỏi, từ những bậc tiền bối trong trường đại học hay những thầy cô giỏi, những cuốn sách hay.

Nếu muốn trở thành nhân viên lập trình giỏi tại các công ty công nghệ lớn, hãy học máy tính và mày mò code khi còn là sinh viên

Nếu bạn muốn trở thành một nhân viên truyền thông, phóng viên, nhà báo... hãy bắt đầu học viết lách, làm cộng tác viên cho vài tờ báo,... đó sẽ là kinh nghiệm quý báu để bạn bước tiếp trên con đường đó.

Nếu có khát khao làm chính trị, đừng cười, bạn có thể hoạt động Đoàn đội thật nhiều, cố gắng phát triển ở trường đại học, sẽ chẳng có gì khó cả!

Thử những cơ hội mới ở khung trời mới

Có rất nhiều cơ hội dành cho sinh viên để đi trao đổi, thực tập, trại hè ở nước ngoài hoàn toàn miễn phí cho đối tượng là sinh viên như: học bổng Chevening, Chương trình Tàu Thanh niên Đông Nam Á SSEAYP, Giao lưu học sinh Nhật JENESYS do Trung ương Đoàn khởi xướng, chương trình du học sinh trao đổi, thực tập sinh, công dân toàn cầu của AIESEC,...

Hãy thử thách bản thân và tìm những cơ hội học hỏi, giao lưu ở những nền văn hoá mới. Không gì có thể cho bạn những trải nghiệm phong phú, đa dạng và đáng quý hơn những chuyến đi!

Nguồn: namplus.vn