Thế kỷ 21 rồi mà sao mẹ chồng vẫn cổ hủ, trọng nam khinh nữ như thế.

>> Bí quyết sinh con gái

>> Những yếu tố ảnh hưởng đến sinh con trai hay con gái

Bà nội đã âm thầm đặt vé cho mỗi bà và con trai 1.5 tuổi của tôi, nói cho về cháu về quê ăn Tết một tháng, nhưng nhất định không cho tôi và con gái về Tết.

Tôi là con gái Hà Nội, gặp, quen và lấy chồng tôi khi đã tốt nghiệp đại học, đi làm. Khi yêu, được anh đưa về nhà anh ở TP Vinh, tôi cũng để ý từng chút trong cách sống của gia đình anh, xem mình có phù hợp không. Tôi vui mừng khi thấy gia đình anh nền nếp, bố mẹ cởi mở, yêu thương con cái.

Nhưng, cái kim chỉ thực sự lòi ra khi tôi mang thai và sinh bé trai đầu lòng. Mẹ chồng tôi ở quê ra Hà Nội chăm cháu, thấy cuộc sống "bình đẳng" của vợ chồng tôi thì khó chịu ra mặt. Đầu tiên, bà giành hết những việc mà tôi nhờ chồng làm, kể cả việc bế hay chơi với con một chút. Sau đó, bà nội thẳng thắn bảo tôi "Ở nhà mẹ không có cái nếp đàn bà sai đàn ông làm việc; càng không có cái nếp đàn ông rửa bát quét nhà... mấy cái ấy là việc của đàn bà".

sinh-con-gai-01.jpgTôi ước mẹ chồng sẽ yêu thương con gái tôi

Tôi nhịn mẹ chồng, dù mới sinh, cũng đành gánh việc trên vai. Thôi thì mẹ chồng ra chăm cháu nhiều lắm được một năm, lựa mẹ cho êm cửa ấm nhà. Nhưng mẹ chồng tôi không chỉ muốn con trai bà thành ông Tướng mà còn muốn cháu trai chỉ biết đến bà nội, nhà nội, và bố. Bất cứ lúc nào (trừ lúc cho con bú) tôi muốn bế cháu, bà lại kiếm một cái cớ gì cực kỳ hợp lý để nhắc tôi làm việc này việc nọ.

Tôi vỡ kế hoạch, có bầu bé thứ hai khi con trai tôi mới được 6 tháng. Từ lúc biết cháu là con gái, mẹ chồng và chồng tôi không hỏi đến một câu. 10 ngày tôi sinh con, bị sự cố hai mẹ con phải nằm viện, mẹ chồng cũng không vào thăm, và dù tôi tha thiết bảo nhớ con, bà cũng kiên quyết không đưa con trai tôi vào gặp mẹ một lần. Tôi đã không cầm được nước mắt khi bế bé gái về nhà, con trai nhìn mẹ như người xa lạ, và không có một thay đổi nào trong nhà cho thấy mọi người sẵn sàng đón con gái tôi về.

Tôi cảm thấy thương con gái mình, xót xa vô cùng cho thân phận của nó. Nhưng người ta ép dầu ép mỡ, xưa nay ai ép được chuyện tình cảm quý mến yêu thương, tôi đành ngậm cay nuốt đắng vào lòng. Vậy mà, người làm bố, làm bà, ruột già máu mủ, lại cay nghiệt đến mức, khi nhà tôi bàn chuyện về quê Tết, nhất định không cho mẹ con tôi về. Bà bảo con gái tôi nhỏ quá, đến tết mới được 3 tháng, đi lại mệt ra. Nhưng tôi biết đó chỉ là cái cớ.

Tôi đã cãi nhau nảy lửa, nhưng chồng tôi vẫn nhất mực ủng hộ kế hoạch của bà nội.

Cuộc hôn nhân của tôi có lẽ thực sự đứng trên bờ vực đổ vỡ rồi, vì tôi không thể hiểu nổi, lý giải nổi tư duy của bên nhà nội nữa. Tôi chấp nhận thân mình làm osin cho chồng, cho nhà nội, nhưng tôi không muốn con tôi không có bố yêu thương, tôi không muốn cùng là anh chị em ruột thịt mà đứa được yêu, đứa bị thờ ơ.

Làm thế nào để mẹ chồng tôi, chồng tôi yêu thương con gái, cháu gái mình?

Vũ Hoài Thương (Sơn Tây, Hà Nội)

.

Theo Kiến thức