Truyện tình yêu: Ranh giới mong manh - Bắt đầu từ kết thúc (Chương 1). Phong bị người yêu phản bội "tình yêu" để chạy theo người con trai khác cùng xóm trọ, nhưng anh vẫn cố gắng che đậy nỗi đau lòng hận thù của mình.

Chương 1: Bắt đầu từ kết thúc

Phong bị người yêu phản bội để chạy theo người con trai khác cùng xóm trọ. Với tính cách khá lạnh, anh cố kìm nén khi hàng ngày phải đối mặt với cảnh hai người tình tứ bên nhau. Anh cố gắng che giấu nỗi đau, nỗi oán hận trong tim và cố tỏ ra bình thường, mọi người bàn tán xì xào anh vờ như không quan tâm. Nhưng cứ mỗi buổi trưa, khi mọi người đã say giấc nồng, anh lại lặng lẽ một mình đi ra dãy trọ phía sau nơi có không gian thoáng đãng, sân rộng, có hàng cây to tỏa bóng mát và vườn hoa đào nở muộn vẫn còn tươi sắc thắm trước sân, bên cạnh là hồ sen trắng xen lẫn với hoa súng đỏ tỏa mùi hương ngào ngạt phù hợp với những ai mang đầy tâm trạng như anh rồi ngồi nhìn ra vườn suy ngẫm hi vọng dịu bớt cơn đau đang vò xé tâm can.

ranh-gioi-mong-manh.png

Một hôm, bất chợt anh phát hiện ra một bức tranh đẹp mê hồn chỉ có ở trong phim khiến anh không thể không chú ý. Đằng kia, một người con gái xinh đẹp đang ngồi bất động bên bờ hồ. Cánh hoa đào bay bay trong gió, phủ lác đác trên mái tóc dài đen mượt của cô. Nét buồn vương trên khuôn mặt và đôi mắt mơ mộng dõi vào cõi xa xăm, tất cả đều toát lên vẻ mơ hồ, hư ảo. Đây không phải là lần đầu anh nhìn thấy Trang, hai người đã sống cạnh phòng nhau được một năm . Lúc đó, Phong đang đắm chìm trong tình yêuhạnh phúc của riêng mình. Người yêu anh ở ngay phòng đối diện, suốt ngày hai người quấn quít nhau như hình với bóng, nửa bước không rời. Còn anh và Trang rất ít nói chuyện, chỉ chào xã giao khi gặp mặt nhưng ko hiểu sao giờ khi cô chuyển ra đây anh mới cảm thấy cuốn hút đến kỳ lạ. Và mấy trưa và trưa sau nữa anh đều bắt gặp hình ảnh đó. Anh chẳng làm gì chỉ thần người ra chiêm ngưỡng đến khi không gian tĩnh mịch bị phá vỡ bởi hàng loạt tiếng chuông đồng hồ báo thức đua nhau reo lên trong các phòng, anh mới trở về. Từ đó, hình ảnh ấy cứ ám ảnh anh không buông và đi sâu vào giấc ngủ. Tỉnh dậy mà đầu óc anh vẫn còn đọng lại những hình ảnh trong giấc mơ. Như có gì đó thúc giục, anh liền cầm bút vẽ nên bức tranh tuyệt diệu ấy rồi ngày nào cũng giở ra xem và cười một mình. Từ khi người yêu anh ra đi đến giờ nụ cười trên môi anh mới thật sự trọn vẹn như vậy. Nhất là các ngày cuối tuần, anh ra đó mà không thấy bóng dáng cô đâu, cửa phòng cũng khóa kín vì Trang đã về quê, anh hụt hẫng quay về phòng. Anh cảm thấy thiêu thiếu cái gì đó mơ hồ không rõ, anh cầm bức tranh mà tưởng là hiện thực. Không biết tự lúc nào vết thương lòng của anh không còn rỉ máu. Anh đã quên...Giờ trong anh một tia sáng mới bắt đầu lóe lên...

ranh-gioi-mong-manh1.png

Khoảng một tháng sau Phong mới quyết định bước vào thế giới của Trang làm phá vỡ khoảng lặng vô hình trong cô. Như thường lệ, chờ mọi người ngủ trưa cả, anh đi ra chỗ cũ như đã hẹn, tiến về phía cô, bước chân chầm chậm nhưng dứt khoát. Anh lên tiếng:

- Em không ngủ trưa sao? Ngồi đây làm gì?

Cô đang lạc lối về quá khứ nên chẳng biết anh đến cũng chẳng nghe anh thấy anh nói gì. Anh phải nhắc lại lần thứ 3 cô mới giật mình tỉnh mộng

- Ơ! Anh Phong...

- Em nghĩ gì mà thần người ra vậy? Anh đến cũng không biết, anh hỏi cũng không trả lời

Cô cười:

- Nghĩ gì đâu, chỉ là ngắm hoa say mê quá thôi mà

" Ngay cả khi cô ấy cười cũng phảng phất nỗi sầu giấu kín, chuyện gì xảy ra với cô ấy thế nhỉ?", anh thầm nghĩ và ngồi xuống bên cô, lấy hòn đá ném xuống mặt hồ gợn sóng lăn tăn

- Chắc là nhớ người yêu phải không?

Cô lãng đi chỗ khác, không nói gì, ánh mắt vô hồn. Anh thấy hơi lạ " Trước đây cô ấy vui vẻ, hay cười lắm mà. Thỉnh thoảng mình còn thấy người yêu của cô ấy về, nhìn hai người có vẻ rất hạnh phúc sao giờ...?".

Để giải đáp khúc mắc trong lòng, Phong tìm đến bạn thân của Trang ở bên phòng Trang mới hiểu ra tất cả, thì ra cô và anh là " đồng bệnh tương lân". Bao tháng ngày xa cách trong nhung nhớ, cô mong chờ Xuân đến sẽ được cùng người ấy tay trong tay nhưng anh đã để cô lẻ loi, cô đơn một mình không tin tức. Trái tim cô vỡ tan và cô đành gạt nước mắt rời xa anh mà không nói một lời nào cũng không để anh có cơ hội giải thích cho dù...tình yêu còn đỏ trong trái tim mỗi người.

Mời các bạn đón đọc tiếp: Ranh giới mong manh (Chương 2) xuất bản tuần tới

tác giả: Đinh Hồng Nhung