Nỗi tâm người vợi bị chồng đổ tội "loạn luân" với con rể. Ổng vẽ chuyện là tôi ngủ với thằng rể. Hỏi cả ấp này xem có ai tin được chuyện đó không. Tôi nói lại thì ổng đánh. Hôm ấy, thằng Phùng nó sẵn uống rượu vào, nghe chuyện tôi bị đánh, chuyện ổng vu khống nên nó mới tức tối đánh ổng gãy 2 tay đấy chứ".

Gần 40 năm sống chung với người chồng vũ phu, không biết bao lần bà Tiếp phải hứng chịu những trận đòn "thừa sống thiếu chết" của chồng. Cứ mỗi lần chơi bời, nhậu nhẹt về, ông lại xỉ vả, đánh đập bà.

Không chịu nổi cảnh sống địa ngục, bà Tiếp quyết định dứt áo ra đi. Nhưng rồi "chạy trời không khỏi nắng", người phụ nữ khốn khổ vẫn bị chồng truy bức đến cùng. Quá tức tối vì sự bạc ác của người cha, cậu con trai đã "trả đũa" bằng cách đánh gãy 2 tay ông.

Những tháng ngày địa ngục

Thời gian gần đây, người dân ở ấp Hội An (xã Hòa Tân, huyện Cầu Kè, tỉnh Trà Vinh huyện Cầu Kè, Trà Vinh) vẫn chưa hết bàn tán xôn xao về hành vi của đối tượng Nguyễn Văn Phùng (SN 1979) bạo hành cha ruột là ông Nguyễn Văn Vui (SN 1948) đến mức gãy hai tay. Nguyên nhân được biết, người con trai quá bức xúc khi chứng kiến cảnh mẹ mình là bà Đinh Thị Tiếp (SN 1950), bị cha bạo hành triền miên nên đã ra tay "trả đũa". Tuy nhiên, dư luận lại có những bàn tán trái chiều. Người cho rằng ông Vui sinh phải đứa con hư đốn, vô phước, kẻ bảo đó là cái giá tất yếu cho thói vũ phu bao năm qua ông Vui đã hành hạ vợ. Rồi dư luận lại mỉa mai: "Cha con rượu chè như Chí Phèo, con đánh cha hay cha đánh con cũng thế thôi". Để rõ thực hư câu chuyện, PV báo GĐXH Cuối tuần đã tìm về địa phương, tiếp xúc những người trong cuộc thì vỡ ra nhiều điều từ câu chuyện về gia đình "nhà dột từ nóc này".

Vừa dẫn chúng tôi đến gặp bà Tiếp, ông Hà Thanh Lâm (Công an viên ấp Hội An) lắc đầu ngán ngẫm nói: "Gia đình ông Vui bao năm nay lộn xộn rồi, chẳng có trên dưới gì cả. Ông Vui nhậu nhẹt vào thì đánh vợ, chửi con. Vì thế nên thằng Phùng lớn lớn lên cũng theo tính cha. Nó rượu chè bê tha, đánh vợ rồi ngược lại đánh cả cha. Thật là chẳng ra thể thống gì. Làm công tác an ninh ấp, nhiều lần chúng tôi phải đau đầu vì trường hợp gia đình này".

Bà Tiếp kể về người chồng vũ phu. Ảnh TG

Chúng tôi đến chỗ nhà bà Tiếp đang ở, thực ra đó là gian chòi rách, nền đất lổm nhổm mà bà gá thân tá túc trên phần đất của người con gái. Nơi đây chỉ cách nhà bà (ông Vui đang ở) độ 500m mà lâu rồi bà Tiếp chẳng dám về nhà. Nhìn cảnh chồng vợ mỗi người một nơi, người dân trong vùng ai nấy đều ngán ngẩm. Nói về tình cảnh của mình, bà Tiếp giọng bẽ bàng: "Ổng (ông Vui) quậy tui hoài à, ổng không để cho ai yên hết. Hồi xưa tới giờ, ổng ăn hiếp tôi dữ lắm. Thương con, tôi ráng chịu đựng để sống qua ngày, ổng lại được nước làm tới. Hết đánh đập, nhiếc móc, ổng còn vu cho tôi lăng nhăng với đàn ông bên ngoài. Ổng vẽ chuyện là tôi ngủ với thằng rể. Hỏi cả ấp này xem có ai tin được chuyện đó không. Tôi nói lại thì ổng đánh. Hôm ấy, thằng Phùng nó sẵn uống rượu vào, nghe chuyện tôi bị đánh, chuyện ổng vu khống nên nó mới tức tối đánh ổng gãy 2 tay đấy chứ".

Theo bà Tiếp kể, thường ngày ông Vui nghiện rượu, mỗi khi uống vào thì lôi tất cả những người xung quanh ra gây chuyện. Nhất là bà Tiếp, kế đến là các con. Với bà Tiếp thì ông Vui kiếm chuyện vô cớ chán lại bày chuyện ghen tuông, con cái thì ông Vui hết chửi chúng bất hiếu rồi bảo cả lũ mất dạy. Nên trong nhà chẳng ai coi ông Vui ra gì, gia cảnh tan tác dần và nay thì nghèo mạt. Kể về gia cảnh của mình, bà Tiếp cho biết, vợ chồng vốn xuất thân nghèo khó, không ruộng nương canh tác.
Bà Tiếp và ông Vui biết nhau từ nhỏ, gia cảnh nghèo nên lớn lên phải đi làm thuê làm mướn mưu sinh. Ông Vui vốn tính tình hiền lành lại chịu thương chịu khó làm ăn. Do cảm mến về hoàn cảnh tương đồng nên cả hai đã yêu thương và quyết định sống với nhau. Những năm sau đó lần lượt 8 đứa con ra đời. Nhờ vợ chồng chí thú làm ăn nên có tiền mua thêm đất canh tác. Tháng ngày chịu khó chăm bẵm, cuộc sống ông bà khấm khá dần. Tuy không phải là gia đình giàu có nhưng cũng thuộc hàng khá giả trong vùng.

Những tưởng cuộc sống của đôi vợ chồng ấy sẽ được hạnh phúc ấm êm, con cái thuận thảo. Nào ngờ, ngày có của ăn của để cũng chính là lúc ông Vui bắt đầu nảy sinh những thói hư tật xấu. Có tiền trong tay, ông Vui sinh rượu chè, rồi thói "mèo mả gà đồng". Nay cặp bồ với bà này, mai ông lại đi với cô nọ. Ban đầu còn giấu vợ nhưng càng về sau, ông càng trơ trẽn công khai. Tin ông Vui lăng nhăng ngoài đường cũng một ngày nọ đến tai bà Tiếp. Bà nhẫn nhịn lấy lời nhẹ nhàng khuyên nhủ, mong chồng thay tính đổi nết. Thế nhưng, ông Vui cho rằng "vợ già hay bới móc chuyện riêng tư" nên bỏ ngoài tai. Từ dạo đó, sau mỗi lần đi nhậu về, ông Vui lại lôi bà Tiếp ra chửi, đánh. "Ổng bỏ việc rồi đi bồ bịch lăng nhăng, đã vậy lại suốt ngày chìm bên hũ rượu. Mỗi lần rượu vào là lôi tôi ra đánh", bà Tiếp tâm sự.

Nói về quá khứ buồn tủi, bà Tiếp rưng rưng: "Vì thói hư tật xấu ấy mà bao nhiêu tiền bạc tích góp được ổng đều mang ra tiêu pha, đau lòng hơn ổng còn đem cho đàn bà. Khi hết tiền, ổng lại về nhà tra khảo tôi. Tôi không có tiền đưa, ổng bỏ đi uống rượu, sau đó lại quay về đánh đập tôi. Và cứ thế, chuyện đánh đập tôi dường như trở thành thói quen của ổng. Vui ổng cũng đánh, buồn ổng cũng đánh, tôi như cái bia đỡ đòn của ổng vậy. Nhiều người thấy tôi quá khổ đã khuyên tôi viết đơn ly dị. Lòng tôi cũng muốn dứt khoát với ổng cho xong mà sống an phận. Nhưng khi nghĩ đến các con tôi lại ráng ở".

Hệ quả "nhà dột từ nóc"

Thời gian trôi đi, các con bà Tiếp lớn lên rồi cũng lấy chồng, gả vợ. Thế nhưng, sống cùng một mái nhà với các con, ông Vui lại quay sang nghi ngờ bà Tiếp có tư tình với... con rể, con trai. Bà Tiếp kể: "Tôi khổ lắm cô ơi! Ổng ghen dữ lắm, tới các con tôi ổng cũng không tha. Ghen ai không ghen lại ghen tôi với con rể, rồi mẹ ruột với con trai. Hồi ở chung nhà, các con làm lụng vất vả, áo rách sờn vai, tôi bèn đem ra khâu lại. Bỗng đâu ổng đi nhậu về, trông thấy thì nổi cơn ghen. Ổng bảo: "Mày vá áo cho chồng mày đấy hả? Thế thì tao cho mày chết". Tôi chưa kịp giải thích lời nào thì ổng xông tới đánh tôi nhừ tử".

Thấy mẹ chịu nhiều tủi khổ, luôn phải chịu tai tiếng bởi người cha hay ghen, các con bà Tiếp quyết định chuyển ra ngoài ở riêng, để lại một mình bà trong căn nhà với người cha bạc ác. Không còn đứa con nào trong nhà ngăn cản nên có chuyện gì "trái khoáy", "chướng mắt", ông Vui lại thẳng tay cho bà Tiếp "nếm đòn", khi nào hả hê mới thôi. Sức bà Tiếp ngày một yếu, không thể chịu nổi những cơn đau xác thịt, một ngày nọ bà quyết định trốn nhà ra đi. Thương mẹ tuổi già còn bơ vơ, cô con gái út bèn dựng tạm cho bà gian chòi trong vườn để tá túc lúc mưa nắng. Thế nhưng, ông Vui chẳng những không buôn tha mà còn vu cho bà tiếng xấu "mụ già lăng loàn bỏ nhà theo trai". Lấy cớ đó, ông Vui lại tìm đến nơi bà ẩn náu, đánh đập bà thậm tệ. "Mỗi lần nghe tiếng ổng ngoài sân là tôi phải chạy đi trốn. Trời mưa trời gió gì tôi cũng phải chạy. Bởi nếu thấy tôi là ổng lại đánh, nhục mạ tôi theo trai", bà Tiếp sợ hãi tâm sự.

Bà Tiếp bảo, tuổi thơ của các con bà là những tháng ngày chứng kiển cảnh lục đục của gia đình. Tất cả 8 người con lớn lên trong nỗi căm phẫn cha, và cũng vì thế nên chẳng ai được học hành tử tế. Chính những thói hư tật xấu của ông Vui đã ảnh hưởng một phần đến 3 đứa con trai bà, trong đó có người con thứ 5 là anh Nguyễn Văn Phùng (SN 1979). Phùng ít học, cục cằn... do buồn chuyện gia đình, từ nhỏ Phùng đã tập tành uống rượu. Nhiều lần thấy mẹ bị đánh, Phùng thường xuyên vào can ngăn rồi bị cha đánh lây, tới khi trưởng thành Phùng bỏ nhà đi. Suốt 10 năm bôn ba nơi đất khách, một ngày Phùng dẫn theo vợ con về quê sinh sống. Phùng xin cha mẹ mảnh đất trước nhà rồi dựng chòi ở.

Ở quê chẳng có việc gì, Phùng lại đi kiếm rượu uống. Mỗi lần say, anh ta sang quậy hàng xóm chán, lại về lôi vợ ra đánh như cha từng làm với mẹ mình. Rồi cũng trong một lần nhậu tưng bừng về, nghe cha chửi mẹ, Phùng đã cho bậc sinh thành một trận nhừ tử. Lần đó, ông Vui vì tuổi cao sức yếu không kịp chống đỡ nên bị "hòn máu cắt" đánh cho gãy hai tay, phải nằm liệt giường.

Nhớ lại câu chuyện "cha con cá đối bằng đầu", bà Tiếp nghẹn ngào kể: "Cách đây chừng nửa tháng, thằng Phùng nó uống rượu say về, thấy cha nó đang nhục mạ tôi. Nó bảo ổng xin lỗi tôi và bắt ổng hứa sau này không được đánh tôi nữa. Thế nhưng, ông ấy lại buông lời thách thức: "Tao đánh mẹ mày đấy, mày làm gì được tao?". Ổng dừa dứt lời, thằng Phùng liền cầm khúc cây đánh vào hai cánh tay của ổng. Nó bảo đánh thế này là thì cha sẽ không còn tay để đánh mẹ nữa. Rồi ổng bị gãy 2 cánh tay, phải bó bột. Nhưng đâu có vui gì hả cô? Thằng Phùng nó cũng đánh vợ nó như ổng đánh tôi vậy. Đúng là chẳng có ai vô phước như cảnh "nhà dột từ nóc" như chúng tôi".

Chính quyền địa phương đã nhiều lần can thiệp

"Gia đình ông Nguyễn Văn Vui lâu nay được coi là cá biệt của ấp. Mấy năm nay chính quyền địa phương khá đau đầu với gia đình này. Trong nội bộ gia đình thường xuyên xảy ra mâu thuẫn, chồng đánh đập chửi bới vợ, con đánh cha. Chính quyền địa phương nhiều lần tổ chức hòa giải can ngăn thế nhưng khi mọi việc xong xuôi đâu vẫn vào đấy. Hiện sự việc Phùng đánh cha, hồ sơ đã được chuyển lên công an huyện chờ giải quyết", ông Hà Thanh Lâm (Công an viên ấp Hội An, xã Hòa Tân, huyện Cầu Kè) cho biết.

Theo Phượng Hằng http://giadinh.net.vn