Hạnh phúc gia đình: Người mẹ trinh trắng - Tôi ngắm nghía chiếc nhẫn cỏ xấu xí mà mình tự làm, không thể so sánh được với chiếc Cường đã làm. Tôi định ném đi thì Cường ngăn lại: "Đừng ném đi, đưa cho tớ"...

>> Chồng gọi tên người tình trong cơn say

>> Người mẹ trinh trắng (Chương 8)

Chương 9:

Đó là vào khoảng thời gian chúng tôi đang phải lao đầu vào ôn thi học kỳ, cuối năm thứ 2 rồi nên tôi không thể rong chơi được nữa. Tôi phải xin tạm nghỉ làm ở Green coffee để tập trung học, ông chủ không hề phàn nàn gì mà còn dặn dò tôi khi nào thi xong thì quay lại làm. Nói thật là từ khi Trinh yêu Hải, ông chủ Quân của chúng tôi ít đến quán hẳn, nhưng cứ khi nào đến thì đều hỏi Trinh. Ai cũng biết ông ta háo sắc, có vợ con rồi nhưng vẫn bồ bịch bên ngoài nên chẳng có gì là lạ khi ông ta quan tâm đến Trinh hơn các nhân viên khác.
Một buổi chiều, tôi nhận được tin nhắn của Cường rủ đi đâu đó, cậu ta không nói trước. Tôi còn đang cầm điện thoại trên tay lưỡng lự không biết nên đồng ý hay từ chối thì Thúy đi đến giật điện thoại của tôi xem xem, sau đó cười phá lên ném trả lại: "Đi đi! Tối khỏi về ăn cơm cũng được, tao càng được ăn nhiều."
Tôi đánh nó một cái, đuổi đi nấu cơm rồi mới nhắn lại cho Cường một tin đồng ý.
Rất nhanh Cường đã có mặt ở khu nhà trọ của tôi. Cậu ta chào tôi bằng một nụ cười tươi rói làm tôi suýt lóa mắt. Thì ra cậu ta đưa tôi ra bến sông Hồng, con đường gập ghềnh làm tôi phải bám chắc vào áo cậu ấy nếu không muốn bị bay ra khỏi xe. Tôi cứ luôn miệng hỏi cậu ta đưa tôi đến đây làm gì nhưng cậu ta một mực không chịu nói.
Lúc Cường dựng chân trống xe ở dải đất trống cũng là lúc tôi nhận ra mặt trời đang dần dần buông mình từ trên cao xuống, tỏa ra ánh vàng cam rực rỡ. Tôi ngây ra khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, không nghĩ khi mặt trời lặn cũng có thế đẹp đến mức này. Những đám mây phía cuối trời cuộn thành những đám lớn, nhờ mặt trời mà được nhuộm thành một màu cam tuyệt đẹp, lại kết hợp với mặt nước sông long lanh và cây cỏ ven bờ đã tạo nên một bức tranh đầy màu sắc về một chiều hè ngập nắng.
"Ra đây để ngắm hoàng hôn, đẹp đúng không?" Vừa nói Cường vừa ngồi xuống bãi cỏ xanh dưới chân, đồng thời kéo tôi cùng ngồi xuống. Bị bất ngờ, tôi mất đà ngã về phía trước may mà có Cường đỡ kịp. Vấn đề là sao tôi và cậu ta giống một cặp thế này nhỉ? Tôi hơi ngượng ngập với loại không khí này, rõ ràng là cậu ta đang cố tình tạo ra khung cảnh lãng mạn, nhưng để làm gì? Lúc đó tôi chẳng còn tâm trạng để ngắm hoàng hôn vì trong đầu là hàng loạt câu hỏi.
Và tôi đã cố tình phá hỏng không khí bằng một câu: "Cậu đưa tôi ra đây chỉ để làm trò nhạt nhẽo này thôi à?"
"Cái gì mà nhạt nhẽo? Lãng mạn thế còn gì. Tại trong phòng trọ ngột ngạt quá nên mới rủ Vân ra đây chơi. Sướng thế còn gì."
Cường cười và rất tự nhiên đưa tay lên khoác vai tôi, tôi cũng không chút kiêng nể gì mà hất ra, kèm theo là một cái lườm. Cậu ta coi như không có gì, mắt nhìn về phía tây, khép hờ. Tôi cũng yên lặng nhìn về phía đó, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn những nhóm bạn đang chơi đùa xung quanh tạo ra một không khí rất huyên náo, bên cạnh đó lại có những cặp tình nhân lặng lẽ ngồi bên nhau giống như chúng tôi, à không, chúng tôi không phải là một cặp tình nhân.
"Ở đây không khí trong lành nhỉ?" Tôi cố ý phá tan sự yên lặng giữa tôi và Cường.
"Ừ. Lúc nào buồn chán tớ hay ra đây ngồi một mình, cảm giác như nhà thơ. Haha!"
"Vậy sao? Tôi thì có cảm giác như được về nhà."
Đúng thế, ngồi đây và nhắm mắt lại là tôi có thể tưởng tượng ra cánh đồng quê mình đang ở trước mắt. Những ngày hè oi nóng thế này, tôi và Trinh nhất định sẽ ngồi dưới một gốc cây to nào đó đón gió hoặc chơi đùa cùng những đứa khác trong làng. Ý nghĩ đó khiến tôi không còn cảm giác lạc lõng giữa thành phố xa hoa này nữa, cả thiên nhiên như ôm gọn lấy mình.
"Vân!" Tiếng gọi của Cường làm tâm hồn bồng bềnh của tôi quay ngược trở về. Vừa mở mắt ra đã thấy bàn tay thon dài của cậu ta xòe ra trước mặt với một chiếc nhẫn làm bằng cỏ tươi. Tôi rất bất ngờ, cầm lên xem xét với vẻ đầy hứng thú.
"Không ngờ cậu khéo tay như vậy. Cho tôi nhé?"
"Ừ, cho Vân đấy!"
"Nhưng nhẫn gì mà chẳng có mặt, phải có mặt đá hay kim cương gì chứ?" Tôi nói đùa.
"Lại còn đòi hỏi cao thế?" Cường đưa mắt nhìn quanh rồi với tay ra hái một bông hoa dại nhỏ màu trắng. Bàn tay cậu ta khéo léo kết bông hoa lên trên chiếc nhẫn rồi đưa lại cho tôi. "Đeo thử xem có vừa không?"
Tôi vô tư chẳng suy nghĩ gì đeo luôn vào ngón giữa, vừa in. Tôi cười tít mắt hết lời khen cậu ta khéo tay, còn đòi cậu ta dạy cho cách làm. Nhưng mà tay nghề tôi quá vụng về, non kém, làm thế nào cũng không đẹp bằng chiếc nhẫn mà cậu ta làm cho tôi.
"Dân biển mà làm nhẫn cỏ giỏi thế?"
Cường chỉ mỉm cười, không trả lời. Tôi ngắm nghía chiếc nhẫn cỏ xấu xí mà mình tự làm, không thể so sánh được với chiếc Cường đã làm. Tôi định ném đi thì Cường ngăn lại: "Đừng ném đi, đưa cho tớ."
"Để làm gì? Rất xấu mà."
"Cứ đưa cho tớ, xấu cũng không sao."
Rồi Cường giành lấy chiếc nhẫn, tự đeo vào tay mình. Hình như hơi trật, cậu ta phải cố nhét mới vào. Thấy thế, tôi nói: "Trật đúng không? Tháo ra đi, đeo trật sẽ bị đau tay."
Cường lắc đầu: "Không đau. Hơi trật thôi mà, không vấn đề gì."
Cậu ta cười ngây ngốc giống như vừa vớ được chiếc nhẫn vàng. Nhìn hai chiếc nhẫn trên tay tôi và Cường, tự nhiên trong tôi dâng lên một suy nghĩ kỳ quạc, vì sao tôi lại đeo nhẫn của cậu ta thế này? Thế này chẳng phải tôi và cậu ta đang trao tín vật cho nhau sao?
Tôi chưa kịp nghĩ thêm điều gì xa hơn thì Cường đã đứng dạy và giục tôi đi về vì trời đã gần tắt nắng, tối quá sợ không nhìn rõ đường ra.
Rồi chúng tôi cùng nhau đi ăn, cùng nhau than thở về cuộc sống, về việc học tập. Cường nói ngày mai sẽ có kết quả của kỳ thi giành học bổng, trông cậu ta không có gì là lo lắng nên tôi cũng chẳng có cơ hội động viên hay an ủi.
Trước khi Cường đưa tôi về nhà, cậu ta đưa tôi đi vòng vòng dạo phố. Về đêm thành phố này luôn rực rỡ ánh đèn, người người ra đường đi dạo. Các đôi tình nhân đèo nhau trên chiếc xe máy ôm ấp rất tình tứ. Và cả... tôi nhìn thấy Hải và Trinh, hai người đi trên chiếc xe máy đắt tiền của Hải ngang qua tôi và rẽ vào một nhà hàng sang trọng bên kia đường. Tôi chỉ kêu lên một tiếng nhỏ đủ để Cường có thể nghe thấy.

nguoi-me-trinh-trang-10.jpg

Liệu Cường và Vân có đi đến một gia đình hạnh phúc không? (Ảnh minh họa)

"Sao vậy?" Cậu ta đi chậm lại, quay đầu hỏi tôi.
Tôi chỉ ra phía Hải và Trinh đang dừng xe bên ngoài nhà hàng: "Bạn tôi!"
Cường cũng nhìn ra đó, nhận ra ngay: "À, Trinh phải không? Đó là người yêu bạn ấy à?"
"Ừ, đẹp trai chứ?"
Cường cố ngoái lại nhìn lần nữa, lắc đầu: "Không nhìn rõ mặt nhưng mà có vẻ là con nhà giàu."
"Ừ, anh ta là con nhà giàu mà. Trinh rất may mắn đúng không?"
Cường cười nhạt, tôi không rõ vì sao khi ấy cậu ta lại phản ứng như thế, từ lúc quen nhau tôi chưa bao giờ thấy cậu ta có phản ứng như vậy bao giờ. Cậu ta chậm rãi nói: "Cuộc sống chẳng thể nói trước được ai may mắn hơn ai, cái gì thì cũng có cái giá của nó cả. Chẳng ai có được tất cả mà cũng chẳng ai mất đi tất cả." Ngưng một lát cậu ta hỏi tôi: "Vân nói xem, giữa một người đẹp trai giàu có, đi xe ga, ô tô, có thể mua cho Vân mọi thứ và một người đi xe số như tớ, chẳng mua được gì quý giá cho Vân thì Vân chọn ai?"
Mặc dù không hiểu tại sao đột nhiên Cường lại hỏi thế nhưng tôi vẫn trả lời thành thật: "Tôi chẳng bao giờ may mắn rơi vào trường hợp đó đâu."
"Nhưng đây là nếu, là nếu cơ mà. Vân sẽ chọn ai?"
Tôi không suy nghĩ, trả lời luôn: "Thì chọn người phù hợp với mình."
"Thế nào là phù hợp?" Cường vặn vẹo.
"Phù hợp từ lối sống đến hoàn cảnh sống, có thể là cùng lớn lên trong một hoàn cảnh hoặc là có gì đó tương đồng."
"Tại sao?"
"Vì khi chọn chung sống với một người nên chọn người cùng hoàn cảnh sống, như thế mới dễ dàng hiểu nhau."
Không thấy Cường nói gì, tôi cũng không để ý lắm, chỉ thở dài hỏi một câu vu vơ: "Mà cậu có cảm thấy cuộc sống này giả tạo quá không?"
"Cậu có biết tại sao thời ông bà hay bố mẹ chúng ta, người ta sống thật với nhau hơn không?"
Một câu hỏi không đợi câu trả lời, Cường nói luôn: "Bởi vì thời đó chẳng có gì cả, ai cũng như ai, không có nhiều vật chất như bây giờ để mà lợi dụng nhau. Còn bây giờ, mối quan hệ đem lại rất nhiều lợi ích, tiền bạc là công cụ, lợi dụng lẫn nhau chính là quy luật sống của hiện tại. Nếu không có quan hệ tốt, không bám trụ tốt sẽ dễ dàng bị đá khỏi cuộc chơi. Hiện thực tàn nhẫn thế đấy!"
Những lời nói ấy của Cường đến giờ tôi vẫn còn nhớ rõ mồn một. Càng trưởng thành thì tôi lại càng cảm thấy những lời Cường nói hoàn toàn đúng, nhưng lúc đó tôi còn quá trẻ để hiểu được.
"Mà thôi, nói mấy chuyện cuộc sống nhạt nhẽo đó làm gì? Vân không thắc mắc vì sao hôm ở nhà sách tớ lại lân la đến làm quen à?"
Câu hỏi của Cường làm tôi tỉnh ra, tôi cứ tưởng hôm đó cậu ta không có việc gì làm nên mới ra trêu tôi cho đỡ chán, chẳng lẽ lại có nguyên nhân? Tôi không nhịn được, hỏi: "Tại sao?"

Cường vòng tay lái để rẽ ra đường nhà tôi rồi cười khe khẽ: "Thật ra trước khi gặp ở nhà sách thì chúng ta đã gặp nhau rồi, nhưng chắc Vân chẳng nhớ nổi đâu. Tớ có đến quán Green coffee một lần và lần đó chính Vân đã ra tiếp. Hôm ở nhà sách nhìn quen quen nên đến gần xem đúng không, ai ngờ đúng thật, thế là trêu cho đỡ chán."

Tôi trợn tròn mắt lên, nói thật là tôi không thể nghĩ đến tình huống này. Tôi không thể nghĩ ai đó có thể nhớ được mình chỉ sau một lần gặp sơ sơ, vì sự thật là tôi chẳng có gì nổi bật hơn người khác. Nếu người đó là Trinh thì dễ hiểu thôi, nhưng tôi không được xinh đẹp như Trinh mà cũng chẳng có nụ cười và cách nói chuyện cuốn hút như Thúy. Thỉnh thoảng cũng có người khen tôi có duyên, nhưng chắc hẳn bấy nhiêu đó không thể làm tôi nổi bật hơn người khác.
"Cậu có trí nhớ tốt đấy!" Đó là lí do duy nhất tôi có thể lí giải cho việc Cường nhớ ra tôi.
"Trí nhớ tốt á? Ờ, cứ cho là thế đi." Giọng Cường có chút gian manh nhưng tôi không có thời gian mà đánh giá vì xe đã dừng trước cổng nhà trọ.
Tôi nhớ là Thúy đã la oai oái lên khi thấy tôi trở về nhà với một chiếc nhẫn cỏ trên tay. Nó còn chỉ thẳng vào mặt tôi và kết luận: "Cường thích mày thật rồi, con điên ạ!"
Tôi chẳng nói gì, mặc kệ cho nó đoán già đoán non, yêu đương, tôi chưa nghĩ đến.
Hơn 11 giờ đêm hôm đó, khi tôi đang gật gù cùng Trinh và Thúy học bài thì tôi nhận được một tin nhắn của Cường. Tôi đã rất ngạc nhiên vì chưa bao giờ cậu ta nhắn muộn như thế. Mở máy ra xem, một mẩu tin ngắn ngủn những đủ làm tôi sốc đến tỉnh cả ngủ: "Vân làm bạn gái của tớ nhé!"
Tôi nhìn chòng chọc vào cái điện thoại trên tay, Thúy tò mò ngó sang nhìn. Vừa đọc được dòng tin thì nó cười phá lên: "Thấy chưa? Cậu ta thích mày mà. Đồng ý đi!"
Trinh ngẩng đầu lên, kéo điện thoại của tôi qua xem, nó không cợt nhả như Thúy mà rất nghiêm túc hỏi tôi: "Thế nào? Mày nghĩ sao? Có thích Cường không?"
Thích hay không lúc đó tôi không thể nào xác định được, đúng là tôi có cảm tình với Cường nhưng có lẽ chưa đến cỡ tình yêu.
"Tao cũng không biết." Tôi trả lời. "Thế làm sao mày biết mày thích Hải?"
"Thì hay nghĩ đến, lâu không gặp sẽ thấy nhớ. Nếu như khi đi chơi với Cường mày cảm thấy thoải mái, cứ muốn đi cùng cậu ấy thì tức là mày đã thích cậu ấy." Trinh nhỏ nhẹ giải thích.
"Nói thật là tao cũng hay nghĩ đến Cường, đi chơi cũng thấy vui. Thế có phải là thích không?"
Thúy cầm quyển vở đập vào đầu tôi: "Thế là thích rồi. Cậu ta không giống hạng play boy yêu đương chơi bời đâu. Đồng ý mau lên, con điên!"
Trinh kéo tay Thúy: "Mày đừng có nóng, phải để nó suy nghĩ chứ, đồng ý ngay làm sao được."
Thúy phản bác: "Thế sao lúc Hải ngỏ lời với mày thì mày đồng ý luôn được?"
"Trời ơi, đó là vì tao đã xác định được tình cảm rồi, còn Vân thì chưa."
Tôi không chịu nổi vò đầu: "Thôi, chúng mày đừng nói nữa!"
Cả hai đứa im re và mặc kệ cho tôi suy nghĩ nhưng tôi còn chưa kịp suy nghĩ được gì thì điện thoại lại báo tin nhắn, vẫn là Cường: "Tớ biết Vân còn thức. Chắc ngạc nhiên lắm hả? Không cần trả lời ngay, tớ mong Vân trả lời đúng theo trái tim mình. Dù thế nào đi nữa thì tớ vẫn mong chúng ta không mất đi tình cảm ban đầu."
Tôi bối rối, tim đập thình thịch liên hồi, đôi mắt vô tình nhìn đến chiếc nhẫn cỏ trên bàn và gương mặt sáng sủa tươi cười của Cường liền hiện ra. Tôi thích cậu ấy rồi ư? Không thể tin được, thực sự lửa đã bén vào đống rơm lạnh lẽo này rồi. Tôi thở dài một hơi, chậm chạp bấm bấm điện thoại soạn một tin nhắn, sau mấy lần viết rồi xóa, xóa rồi lại viết thì tôi cũng soạn xong một dòng tin ưng ý.
"Ngày mai có kết quả thi đúng không? Nhớ báo tin tốt cho tôi đấy. Chúc may mắn!"
Hơi ngu ngốc một chút nhưng tôi chẳng biết nói gì ngoài mấy câu này. Rất nhanh sau đó có tin nhắn đến: "Có phải nếu tớ giành được học bổng thì Vân sẽ đồng ý làm bạn gái của tớ không?" Kèm theo là cái biểu tượng mặt cười.
Tôi chỉ trả lời hai chữ: "Ngủ ngon." Rồi lập tức tắt máy, chỉ sợ cậu ta lại nói gì đó thì tôi không biết phải ứng phó ra sao. Nhưng dù cái điện thoại đã tắt nguồn nằm im một góc thì tôi vẫn bị chi phối bởi những hình ảnh về Cường, nó cứ chạy vòng vòng trong đầu tôi như một cuốn phim. Và sự thật là đêm đó tôi đã mất ngủ, mất ngủ để nghiệm ra một điều là tôi đã thích Cường.
Tôi vẫn còn nhớ, ngày hôm sau trời mưa tầm tã suốt cả ngày, tôi và Thúy đi thi buổi sáng, buổi chiều hai đứa nằm dài trên giường trong khi Trinh phải đến trường. Có lẽ trời mưa nên tính tình Thúy cũng trở nên mềm mại khác thường, nó nằm ôm tôi và hỏi: "Mày nghĩ đến lời của Cường chưa?"
"Tao thích Cường rồi mày ạ!" Tôi thừa nhận không che giấu.
Thúy cười hì hì, nằm ngửa ra nhìn lên trần nhà: "Cứ yêu đi. Mình còn trẻ, cứ nên yêu mày ạ, đừng tự nhốt mình trong một vỏ bọc kín bưng, sau này cũng sẽ không phải hối tiếc vì đã không có một thời sinh viên yêu đương hết mình. Miễn là không vượt quá giới hạn, cứ nên giữ lại cho mình một phần, một chỗ có thể rút lui. Hiểu không?"
Tôi gật đầu, hiếm khi nào Thúy nói chuyện với giọng điệu nghiêm túc như thế. Thúy rất hay đùa nhưng tôi biết những lời nói đùa của nó không bao giờ là vô nghĩa.
"Sao mày không yêu hả Thúy? Mày cũng có người thích đấy thôi."
"Không phải là tao không muốn mà là chưa tìm được người thích hợp. Mày với Trinh tìm được người phù hợp rồi thì đừng bỏ qua. Biết đâu đấy, đó lại chính là chồng tương lai của chúng mày."
"Thôi đi, tao chưa nghĩ xa như vậy."
Thực ra tôi cũng ngầm thừa nhận những điều Thúy nói, cuộc sống mà, làm sao biết trước được những gì sẽ xảy ra. Có những người chúng ta tưởng rằng sẽ không bao giờ yêu, không bao giờ cưới nhưng đó lại chính là người sẽ cùng ta đi đến hết cuộc đời.

Còn tiếp...

Tác giả: Poulp

Nguồn: http://www.webtretho.com/forum/f186/nguoi-me-trinh-trang-2127221/