Hạnh phúc gia đình: "Tối hôm ấy, tôi và Cường thực sự đã rất vui vẻ. Tôi cứ nghĩ sinh viên luật rất khô khan và cứng nhắc nhưng Cường đã xua đi ý nghĩ cổ điển đó bằng những câu nói đùa, những lời trêu chọc..." – người mẹ trinh trắng nhớ lại.

>> Người mẹ trinh trắng (Chương 1)

>> Người mẹ trinh trắng (Chương 2)

Chương 5:

Và đúng như những gì cái tên vô duyên đó tuyên bố, hắn rất hay đến quán tôi làm để uống coffee. Lần nào cũng tìm cách trêu chọc tôi bằng được, tôi trốn cũng không xong. Cũng không biết hắn ta hỏi đâu ra tên của tôi, lần nào đến không thấy mặt tôi thì liền gọi đích danh.
Một lần, vừa nhìn thấy hắn bước vào cửa là tôi đã vội vội vàng vàng chạy bán sống bán chết vào trong, định bụng dặn mọi người là bảo tôi nghỉ ốm, nhưng thế nào vẫn bị hắn nhìn thấy.
"Này, y tá tương lai." Hắn gọi to.
Tôi mặc kệ, cắm đầu đi vào, nhưng rồi hắn lại gọi tiếp, càng to rõ ràng hơn: "Cái cô phục vụ cạch mặt đàn ông kia!!!"
Nếu tôi nhớ không nhầm thì cả quán đã quay ra nhìn tôi. Biết là không có cách thoát thân nên tôi dừng bước, thật bình tĩnh đi đến chỗ hắn, lấy hơi: "Xin hỏi anh uống gì?"
Hắn đứng khoanh tay trước ngực: "Cái quán này hay nhỉ? Nhân viên cái kiểu gì mà nhìn thấy khách thì vội vàng chạy, chưa mời khách ngồi đã hỏi đồ uống?"
Tôi còn đang á khẩu thì Trinh từ bên kia chạy sang tiếp ứng. Nó nở nụ cười ngọt ngào, dùng sự nhu mì để át đi: "Xin lỗi anh, mời anh ngồi, tối nay quán hơi đông khách nên phục vụ không được chu đáo. Mong anh bỏ qua."
Hắn nhìn Trinh một lát, chẳng rõ là loại ánh mắt gì nhưng thực sự đúng kiểu nhìn của một luật sư, rất tinh nhanh như muốn tìm ra điểm yếu của đối phương. Rồi anh ta lại đổi ánh nhìn sang cái bàn mà Trinh chỉ, anh ta bao quát rất nhanh xung quanh, cuối cùng lắc đầu: "Chỗ này nhiều khói thuốc, tôi không thích."
"Vậy anh có thể đến chỗ gần cửa sổ, vẫn chưa có người ngồi." Trinh nhẹ nhàng đề nghị, một tay hất hất tôi, ý bảo hãy đi chỗ khác. Tôi cũng rón rén đi trong khi hắn ta không để ý. Nào ngờ mới được hai bước thì lại nghe cái giọng rất khiêu khích của hắn: "Cái cô phục vụ kia, có phải cô chỉ thích phục vụ phụ nữ thôi không?"
Khách khứa xung quanh lại ngẩng lên nhìn tôi. Cái tên này, đến đứa xinh đẹp nhu mì như Trinh mà cũng không lôi kéo được, hắn muốn gì ở tôi đây? Tôi đứng im tại chỗ, không quay đầu lại cũng không bước tiếp.
"Xin lỗi anh, bạn ấy không được khỏe, tôi sẽ giúp anh chọn đồ uống, được không ạ?" Trinh lại tiếp tục nói với hắn.
Chỉ nghe tiếng hắn trả lời: "Tôi không thích bạn giúp, tôi chỉ thích những bạn cạch mặt đàn ông thôi."
Trinh ấp úng không biết nói gì nữa. Tôi bực mình, cái tên này, người hiền lành như Trinh không thể nói lại rồi. Tôi bảo Trinh đi làm việc của mình, còn tôi ở lại đối mặt với hắn. Thấy tôi đi đến, hắn mới ung dung ngồi xuống ghế, lại tiếp tục động tác quen thuộc, quăng cuốn menu lên bàn và bắt tôi giới thiệu hết cả đồ ăn và đồ uống trong đó giống như tôi phải trả bài trên lớp vậy. Lần này tôi không thể nhịn thêm được nữa, hơn nữa tối đó ông chủ không có ở quán nên tôi càng không biết sợ, khoanh tay trước ngực nói: "Tôi chưa từng gặp ai nhạt nhẽo như cậu. Tại sao lần nào cậu cũng bày trò này thế? Con trai mà nhỏ nhen. Tôi là phục vụ bàn nhưng cũng có tự trọng, không phải để cậu đem ra làm trò hề rồi xỉ nhục."
Nghe tôi mắng xong, hắn không giận mà còn cười rõ tươi. Hắn cũng khoanh tay trước ngục giống tôi, ngả người ra ghế.
"Tớ đâu có xỉ nhục Vân? Vân hiểu nhầm rồi. Chẳng lẽ Vân thiếu tự tin đến thế cơ à?"
"Chuyện này chẳng liên quan đến tự tin hay không." Mặc dù tôi đúng là một người thiếu tự tin, nhưng cũng không thể để hắn biết. "Cậu không xỉ nhục tôi thì cũng là đang trêu chọc tôi."
Hắn thở dài, ra cái vẻ oan ức lắm: "Tớ có trêu chọc gì Vân đâu. Trí nhớ của tớ không được tốt nên phải nghe Vân nói đi nói lại nhiều lần."
"Nhưng lần nào cậu cũng chỉ gọi coffee thôi mà."
"Thế à?" Hắn nhướng mày: "Thì ra lần nào tớ cũng chỉ gọi coffee. Được, lần này tớ gọi thêm một cái bánh kem đi."
Tôi cắn môi nhìn hắn, như muốn dùng chính đôi mắt này thiêu chết hắn luôn. Trong lòng tôi thầm mắng **** hắn nhưng thế nào cũng không dám nói ra vì dù sao hắn cũng là khách, nếu có Thúy ở đây thì hắn nhất định chết với nó.
Trước khi quay vào trong, tôi bỏ lại cho hắn một câu: "Tôi sẽ chuyển chỗ làm."
Thực sự lúc đó tôi đã nghĩ thế thật, tức nước vỡ bờ. Hắn tắt cười, gọi giật tôi lại, giơ hai tay lên ngang đầu: "Ok Ok. Tớ không trêu Vân nữa là được chứ gì? Không cần chuyển đâu, tớ thề là từ giờ tớ nghiêm túc. Thật đấy!"
Tôi ngoảnh mặt lại nói một câu: "Quá muộn rồi" Và đi thẳng vào trong.
Lúc mang bánh và coffee ra cho hắn, hắn túm chặt vạt áo tôi, mặt tỏ ra đáng thương như đứa trẻ bị mẹ bỏ rơi. Tôi cố nhịn cười, nghiêm giọng hỏi: "Lại cái gì nữa? Bỏ ra tôi còn đi làm việc."
"Đừng bỏ đi mà. Đừng bỏ rơi tớ mà bạn Vân. Tớ chỉ thích được Vân phục vụ thôi, không có Vân tớ sẽ tội nghiệp lắm!"
"Cái gì?" Suýt nữa tôi đã cười phá lên vì bộ mặt của hắn. "Tôi chẳng phải mẹ cậu, cũng chẳng phải chị cậu, bỏ rơi cái gì? Thế lúc cậu bắt tôi giới thiệu hết cả quyển menu đến khô cả mồm thì sao? Có tội nghiệp tôi không?"
Hắn nhe răng cười, nói nhỏ: "Xin lỗi. Đùa thôi mà. Thế tối nay mấy giờ Vân được nghỉ làm?"
"Để làm gì? Không liên quan đến cậu."
"Thì để tớ xin lỗi mà. Tớ mời Vân đi ăn khuya."
Tôi trợn mắt nhìn hắn: "Cái gì? Cậu tưởng tôi là con ngốc chắc? Ai biết cậu có ý đồ gì?"
"Tôi thì có thể có ý đồ gì với cậu? Nếu muốn có ý đồ thì phải là với cô bạn xinh xinh lúc nãy kìa."
Công nhận là tôi không xinh, nhưng có đến mức phải nói trắng ra như thế không?
Thấy tôi không nói gì, cậu ta lại hỏi: "Tôi không đáng tin đến thế cơ à?"
"Người ta đi lừa bịp thì người ta nói cho cậu chắc?" Tôi phản kháng.
Hắn cười khổ: "Tớ lấy toàn bộ danh dự của một sinh viên luật ra thề được chưa? Tớ mà lừa Vân, ra đường bị xe đâm chết, hết đường về quê luôn."
Tôi nghĩ một lúc, không nói gì, đi vào trong. Lúc đó cũng chỉ còn hơn 1 tiếng nữa là hết giờ làm, hắn hiểu rằng tôi đồng ý đi cùng hắn nên ngồi đó chờ luôn.

Lúc quán đóng cửa, tôi bảo hắn chờ ở ngoài, vì chúng tôi là sinh viên nên mọi người đặc cách cho không phải dọn dẹp, về nghỉ sớm. Tôi bảo Trinh về trước để đi với tên kia, Trinh hơi cau mày, vỗ vỗ má tôi, nhỏ nhẹ nói: "Mày phải cẩn thận đấy. Đừng có mà tin lời của cậu ta quá, ai biết cậu ta là người như thế nào. Có cần tao đi cùng không? Tao với anh Hải đi cùng, không thì tao chẳng yên tâm."

Nhìn Trinh như mẹ quan tâm con, tôi cười: "Không sao, tao tự biết bảo vệ mình. Mày về nói lại với Thúy để nó khỏi lo."

hinh-anh-buon-51.jpg

Gia dinh hanh phuc của người mẹ trinh trắng. (Ảnh minh họa)

Tôi biết tính Trinh hay lo nên dù nó đi về thật nhưng trong lòng nó sẽ chẳng yên tâm, cái mặt cứ xìu xuống. Tôi chỉ không ngờ hôm đó khi Thúy biết tôi đi với hắn, Thúy đã vội vàng gọi điện thoại mắng tôi một trận té tát, còn dọa nếu tôi không về nhà trước 12 giờ thì sẽ băm vằm hắn và tôi ra.
Hắn đèo tôi trên chiếc xe máy, nói sẽ đưa tôi đi ăn đồ nướng. Tôi thầm nghĩ, hình như tôi và hắn cùng khẩu vị, hoặc là hắn đọc được suy nghĩ của tôi vì đúng là khi đó tôi thèm ăn đồ nướng thật.
Đang đi thì hắn hỏi tôi: "Vân là người ở đâu?"
"Tôi ở Nam Đinh, nhưng không phải ở thành phố đâu, tôi ở huyện."
Hắn cười khe khẽ: "À, đất học đây. Đố Vân biết tớ là người ở đâu?"
Tôi ngạc nhiên: "Tôi tưởng cậu là người ở đây?"
"Giống lắm à? Thực ra cũng là sinh viên tỉnh lẻ thôi. Tớ ở Hải Phòng."
"Thì ra là dân đất cảng." Tôi lầm bầm.
"Vân vẫn chưa biết tên tớ phải không? Tớ tên là Cường."
"Ừ, Cường." Tôi không nói gì nữa, chẳng biết phải nói gì với cậu ta, tôi không phải người giỏi ăn nói cho lắm.
Hắn hơi ngoái đầu lại nhìn tôi: "Này, không phải vẫn còn giận tớ đấy chứ? Tớ đã xin lỗi và chủ động mời đi ăn khuya còn gì?"
"Thì tôi có nói gì đâu."
"Chẳng cởi mở gì cả." Hắn nói có chút hờn dỗi.
"Nhất định phải cởi mở à?"
"Đúng!"
"Thế thì xin lỗi nhé, tôi không thể."
"Vì sao?"
"Vì tôi không thể cởi mở với một người tôi không thân thiết, cũng chưa hiểu rõ."
"Hay nhỉ? Nhưng mà không cởi mở thì làm sao hiểu rõ người ta."
Tôi ngẩn ra, chưa biết phải trả lời thế nào thì hắn đột nhiên lao xe lên vỉa hè, cạnh một quán ăn nhỏ. Thì ra đã đến nơi, tôi rò rẫm xuống xe, bước sau hắn.
Tối hôm ấy, tôi và Cường thực sự đã rất vui vẻ. Tôi cứ nghĩ sinh viên luật rất khô khan và cứng nhắc nhưng Cường đã xua đi ý nghĩ cổ điển đó bằng những câu nói đùa, những lời trêu chọc, những câu chuyện thú vị của giờ học luật. Khoảng cách giữa chúng tôi được rút ngắn lại một cách đáng kể, cũng từ hôm ấy, tôi và cái tên vô duyên đó chính thức trở thành bạn. À, còn nữa, tôi đã trở về nhà trước 12 giờ đêm.

Còn tiếp...

Tác giả: Poulp

Nguồn: http://www.webtretho.com/forum/f186/nguoi-me-trinh-trang-2127221/