Hạnh phúc gia đình: Người mẹ trinh trắng là Vân sắp quả ra đĩa và cắm những bông hồng đỏ tươi vào lọ. Thúy châm hương, khấn vái rồi cắm lên bát hương trên mộ. Bo lon ton đến đặt quả cam lên trước mộ, giọng líu lo: "Quả cam của Bo cho mẹ Trinh, mẹ ăn đi."...

>> Người mẹ trinh trắng (Chương 1)

>> Người mẹ trinh trắng (Chương 2)

Chương 3:

Cả đêm hôm ấy tôi không sao chợp mắt nổi và tôi biết Thúy cũng như thế, chúng tôi từng ngủ chung với nhau suốt 3 năm, hơi thở nó lúc ngủ say thế nào tôi còn nhớ rõ. Bo nằm giữa, tôi và Thúy nằm hai bên. Tôi nhắm mắt nghe hơi thở đều đều của thằng bé, mỗi lần nó trở mình, tôi lại quay sang sờ nắn tay chân nó, vỗ về nó. Tôi yêu đứa con trai bé bỏng này của tôi, yêu từng cử chỉ, nét mặt của nó, dù người ta có cho tôi cả thế giới này thì tôi cũng không cần vì thằng bé chính là cả thế giới với tôi. Suốt năm tháng qua tôi đã nhìn vào thằng bé mà sống, nếu tôi mất nó, tôi sẽ không biết mình phải làm gì nữa, làm sao mà tôi chịu nổi đây?
Sáng hôm sau, tôi dậy sớm để chuẩn bị bữa sáng cho hai cô cháu nó rồi đi chợ mua một ít hoa quả và mấy bông hồng đỏ. Lúc trở về thì hai cô cháu đã dậy và đang ngồi ở bàn ăn sáng rất vui vẻ. Tôi đặt các thứ đã mua lên bàn, xoa đầu Bo: "Sáng nay con không phải sang ông bà ngoại. Mẹ đưa con đi thăm mẹ Trinh, con thích không?"
Thằng bé cười tươi, gật gật đầu. Tôi lấy ra một quả cam chín vàng đưa cho Bo: "Cam của con đây, lát nữa con tự tay đưa cho mẹ Trinh nhé!"
Lần nào đi thăm Trinh, tôi cũng đưa cho nó một quả cam và bảo nó tự mình đưa cho Trinh, thằng bé đã quen và lần nào cũng phải cầm một quả cam rồi mới chịu đi.
"Mẹ, Bo nhớ rồi!"
Nơi Trinh yên nghỉ là một nghĩa trang gần ngôi chùa trong làng. Tôi bế Bo cùng Thúy đi ra giữa nghĩa trang, nơi có một ngôi mộ được lát gạch đỏ, trên bia ghi dòng chữ: "Phan Thanh Trinh" cùng năm sinh năm mất. Tấm ảnh gắn trên đó cũng rất đẹp, một cô gái có đôi mắt trong sáng, mái tóc đen dài cùng nụ cười rạng rỡ như ngày nào khiến người ta đau lòng.
Tôi đặt Bo xuống đất, sắp quả ra đĩa và cắm những bông hồng đỏ tươi vào lọ. Thúy châm hương, khấn vái rồi cắm lên bát hương trên mộ. Bo lon ton đến đặt quả cam lên trước mộ, giọng líu lo: "Quả cam của Bo cho mẹ Trinh, mẹ ăn đi."
Tôi xoa đầu Bo: "Mẹ Trinh của con sẽ ăn, khi nào mình về thì mẹ sẽ ăn."
Thúy rơi nước mắt, đặt nhẹ bàn tay lên mộ: "Tao đến thăm mày đây, lâu rồi tao mới lại đến thăm mày được, đừng có giận tao, tại tao bận quá thôi. Mày thì khỏe rồi, cứ thoải mái nằm ở đây, còn chúng tao với bố ****** thì khổ sở. Sướng nhé, bây giờ thì ai cũng nhớ đến mày, chẳng quên nổi. À, mày xem thằng Bo có ngoan không? Trông cái Vân thế mà nuôi con giỏi thật, ai nhìn thằng bé cũng thích."
Thúy nói nhiều, kể nhiều lắm. Tôi chỉ lặng lẽ đứng bên cạnh nắm bàn tay bé xíu của Bo, trong lòng lại dâng lên nỗi chua xót nặng nề. Ba đứa chúng tôi sao lại ra thế này chứ? Tôi biết trách ai? Giận ai bây giờ? Hay thực sự nó là số phận?
Số phận đã đưa đẩy chúng tôi lên đến cùng cực của nỗi đau và sự mất mát để nhận ra sự sống và cái chết cách nhau quá mong manh, và khi con người ta tuyệt vọng đến một mức độ nào đó thì nước mắt sẽ không còn đủ để diễn tả nữa. Tôi còn nhớ chính trên mảnh đất này, nơi quê hương yêu dấu này, tôi và Trinh đã cùng nhau lớn lên. Hồi nhỏ, Trinh gầy lắm, kinh tế nhà nó cũng chỉ như nhà tôi nhưng đông con hơn nên bố mẹ nó vất vả hơn bố mẹ tôi. Trinh là chị cả, dưới nó còn có một em gái và một em trai. Trinh rất ngoan, lúc nào cũng chỉ chăm chăm làm việc giúp bố mẹ, chắc vì thế nên nó mới gầy. Thế nhưng càng lớn Trinh lại càng xinh ra, tôi cũng là con gái mà nhiều khi cũng phải ngẩn ngơ nhìn nó chứ đừng nói đến đám con trai. Vì gia đình làm nông, suốt ngày phải phơi mặt ra nắng nên da nó không được trắng trẻo như con gái thành phố, nhưng bù lại da dẻ mịn màng, các nét trên gương mặt thanh tú, đẹp một cách thuần khiết.
Ngày ấy tôi hãnh diện lắm vì được làm bạn thân của nó, chơi với nhau rất vô tư, chẳng ganh tị hay cãi nhau bao giờ. Đám con trai trong huyện đứa nào cũng săn đón Trinh, người thích nó nhiều vô kể, thỉnh thoảng tôi cũng được thơm lây vì bọn họ đua nhau nịnh tôi để tôi còn nói giúp. Tôi vênh váo lắm, bắt bọn họ làm hết cái này đến cái khác tôi mới nói giúp. Rất tiếc, Trinh chẳng để ý đến ai, chỉ học với làm phụ giúp gia đình, nó chẳng bao giờ nghĩ chuyện yêu đương trai gái. Những miền quê như ở quê tôi, con gái lấy chồng rất sớm nên khi Trinh vừa tốt nghiệp cấp 3 đã có mấy nhà sang hỏi cưới, nhưng Trinh đều lắc đầu bảo: "Cháu còn phải đi học đại học."

hinh-anh-buon-14.jpg

Gia dinh hanh phuc tưởng gần mà quá đỗi xa vời. (Ảnh minh họa)

 
Thế là chúng tôi nắm tay nhau rời xa quê hương, lên thành phố với giấc mơ vào đại học. Khi ấy chúng tôi còn ngây thơ lắm, cứ ngỡ cuộc đời này toàn màu hồng, tương lại tươi sáng đang chờ phía trước, nụ cười trên môi chúng tôi rạng rỡ như hoa hướng dương. Nhưng cuộc đời vốn tàn nhẫn, cuộc đời không giống như giấc mơ thời non trẻ, chúng ta càng mơ ước thì lại càng không như là mơ. Chúng ta không thể mãi sống trong ước mơ, nếu nói con đường đi đến ước mơ là một thảm hoa hồng thì dưới thảm hoa ấy chắc chắn có một lớp gai nhọn, chẳng ai chạm đến thành công mà trên người không có vài vết xước. Mọi thứ đều cần phải khôn khéo nhưng chúng tôi nào biết.
Trinh ôn thi đại học rất chăm chỉ, còn tôi thì hơi lười. Ước mơ của Trinh là sau này sẽ trở thành một nhà ngoại giao, một nữ doanh nhân thành đạt, sẽ nuôi các em ăn học để bố mẹ không phải khổ nữa. Còn tôi, tôi thích làm bác sĩ, nhưng rõ ràng chẳng có bác sĩ nào lười mà thành tài được cả.
Chúng tôi xác định sẽ ở đây học tập lâu dài nên thuê hẳn một phòng trọ luôn, tiền nhà chia nhau nên cũng không đến nỗi đắt đỏ lắm. Bố mẹ hai đứa cũng không phải lo lắng nhiều.
Kỳ thi đại học qua đi, chúng tôi không về nhà chờ kết quả như các sĩ tử khác mà ở lại đây kiếm việc làm thêm để khi nào nhập học sẽ không phải lo xin tiền bố mẹ. Chúng tôi xin vào làm trong một quán coffee mang tên "Green coffee". Sở dĩ chúng tôi xin làm ở đây cũng một phần vì cái tên và không gian nơi này, mang một hương vị đồng quê rất riêng, có nhiều cây xanh, sàn và tường đều được làm bằng gỗ vừa có vẻ ấm áp lại không kém phần sang trọng.
Từ ngày lên thành phố, Trinh trắng và xinh ra rất nhiều. Khách đến uống coffee trong quán dần biết đến nó, có người đến quán chỉ để ngắm nhìn nó. Có mấy anh chàng nhà giàu còn toàn cho Trinh thêm tiền, ngỏ ý muốn làm quen, muốn rủ nó đi chơi, xin số điện thoại nhưng nó đều tìm lí do tránh né. Trong số những người khách ấy, có một anh chàng rất đẹp trai, ăn mặc lịch lãm hợp thời thường xuyên đến quán, ai cũng nói anh ta là con trai của một ông chủ nào đó giàu có ở Hà Nội. Anh ta không giống như những người khách khác đến đây tán tỉnh Trinh, anh ta chỉ ngồi im lặng một góc lặng lẽ quan sát Trinh làm việc. Anh ta cứ lặng lẽ như thế không biết bao nhiêu ngày.
Ông chủ quán Green coffee tên là Quân, đã 40 tuổi, có vợ con rồi nhưng tính tình vẫn như thanh niên, toàn xưng anh với đám nhân viên chúng tôi. Ông ta có 2 quán coffee như thế này trong thành phố, còn có một nhà hàng lớn làm ăn rất phát đạt. Ông ta có vẻ rất quan tâm đến tôi và Trinh, theo các anh chị làm trong quán nói lại thì từ ngày chúng tôi đến đây làm việc ông ta thường xuyên ghé quán. Thấy Trinh được lòng khách thì ông ta vỗ vai nó bảo: "Nhờ em mà quán đông khách, cố gắng làm tốt, anh tăng lương cho. Em nhớ cẩn thận đừng có mà mắc lừa cái đám háo sắc ấy." Lúc ấy hai đứa tôi cảm động lắm, cảm thấy ông chủ của mình thật tốt, mọi thứ đều thuận lợi hơn mong đợi.
Chúng tôi chưa vui vẻ thoải mái được bao lâu thì đã có kết quả thi đại học. Hôm ấy, Trinh bị mệt nên xin nghỉ làm từ chiều, tối muộn tôi mới từ chỗ làm trở về, mang theo chút đồ ăn cho Trinh. Lúc tôi mở cửa vào nhà thì thấy phòng tối om, không nghĩ Trinh lại đi ngủ sớm thế. Mò mẫm bật đèn lên thì tôi giật mình khi thấy Trinh ngồi thu lu trong góc giường, hai tay bó gối, mặt gục xuống, mái tóc đen dài lòa xòa. Biết tôi đã về, nó liền ngẩng đầu lên, tôi không còn nhận ra con bạn xinh đẹp của mình nữa, hai mắt sưng húp, mặt đỏ ửng. Nó đang khóc, tôi vội đặt các thứ lên bàn, chạy đến ôm lấy nó: "Mày sao thế hả Trinh? Sao lại khóc đến mức này?"
Nó nhỏm người choàng tay ôm lấy tôi: "Tao trượt đại học rồi mày ạ! Làm thế nào bây giờ? Tao thiếu 1 điểm mới vào được trường đó."
Tôi ngẩn cả người, tôi lười biếng thì chẳng nói làm gì, nhưng Trinh thông minh lại chăm chỉ như thế, trượt thì quá tiếc. Trường nó đăng kí dự thi lấy những 27 điểm, nó chỉ được 26, chẳng trách nó ngồi khóc đến mức này. Tôi vỗ về an ủi nó: "Ừ, thôi, tao biết rồi, không sao đâu. Không vào trường đó thì vào trường khác, điểm của mày cao như vậy thiếu gì trường mà lo."
Nghe tôi nói xong thì nó cũng có vẻ nguôi nguôi, lau nước mắt hỏi tôi giọng khàn khàn: "Thế mày có vào được trường đại học Y không?"
"Tao á? Mày nghĩ tao đỗ chắc, tao trượt rồi, tao học đâu có giỏi như mày mà vào nổi trường đại học Y, chẳng qua cứ đăng ký vậy thôi. Tao kỳ vọng cao đẳng Y hơn."
"Con điên." Nó đánh vào vai tôi một cái: "Bảo thi trường khác không thi, cứ y cơ."
Cũng may sau đó tôi đỗ cao đẳng Y Tế khoa hộ sinh, thế cũng tốt rồi, tôi tạm hài lòng với chính mình, miễn là học ngành mình yêu thích là được rồi. Tuy nhiên, bố mẹ tôi lại rất thất vọng về đứa con vô tích sự là tôi, gọi điện thoại lên mắng tôi một trận làm tôi 2 tháng không dám về nhà, phải nhờ Trinh về lấy đồ lên giúp. Bây giờ nhớ lại khoảng thời gian ấy vẫn thấy buồn cười, nụ cười lại vô thức nở trên môi.
Trinh cũng dần quên đi nỗi thất vọng khi nó không vào được trường yêu thích sau khi nhập học, đã vui vẻ trở lại, tôi cũng vui lây. Việc nhập học của tôi cũng không có vấn đề gì, các bạn trong lớp toàn là nữ, họ đến từ khắp các tỉnh, tính tình ai cũng rất dễ thương. Người đầu tiên tôi ngồi cạnh cũng là người đầu tiên tôi quen trong lớp chính là Thúy, vừa quen tôi đã cảm thấy yêu mến cái tính hoạt bát hay nói hay cười của nó, chẳng ngờ được rằng sau này lại trở thành bạn thân. Biết nó chưa tìm được nhà trọ phù hợp, đang phải ở nhờ nhà họ hàng nên tôi bảo nó về chỗ tôi ở chung, càng đông càng vui mà tiền nhà cũng rẻ đi nhiều. Được cái cả 3 đứa chúng tôi đều thân thiện, dễ tính nên ở chung với nhau chẳng có xích mích gì. Buổi sáng cả 3 đứa đi học, trưa về nấu tạm gì đó để ăn, chiều và tối thì tôi và Trinh đều đi làm thêm, có mình Thúy ở nhà nên càng dễ hơn. Cứ thế chúng tôi đi qua năm học thứ nhất một cách yên bình.
Sang năm học thứ 2, tôi và Thúy chuyển sang học buổi chiều, nhiều khi cũng phải học suốt cả ngày nên tôi chỉ xin làm thêm ở quán được buổi tối. Tiền lương đương nhiên giảm đi nhưng vẫn đủ chi tiêu, bớt đi một phần gánh nặng cho gia đình. Trinh thì vẫn làm như cũ, nó được ông chủ cưng nhất, chúng tôi nhìn ra được sự ái ngại trong mắt các nhân viên khác nhưng không hiểu lí do là gì.
Một hôm, chị Liên – quản lí của quán gọi chúng tôi ra một góc lúc chúng tôi đang chuẩn bị ra về. Nhìn chị có vẻ bí ẩn mà không biết có việc gì, tôi và Trinh dắt nhau đi theo chị. Chị ngó quanh, không thấy ai mới nói nhỏ: "Hai đứa, nhất là Trinh phải cẩn thận với ông chủ."
Trinh ngẩn ra, tôi không nhịn được, hỏi: "Tại sao hả chị?"
Chị Liên mím môi rồi bảo: "Chị làm ở đây lâu hơn các em nên có nhiều chuyện hiểu rõ hơn. Ông Quân không tốt bụng như các em nghĩ đâu, xinh đẹp như Trinh nhất định phải tránh xa ông ta ra, càng xa càng tốt. Mặc dù các em vô tư nhưng chẳng nói trước được gì, hơn nữa vợ ông ta cũng chẳng vừa đâu. Chị chỉ nói thế thôi, nhớ lấy."
Nói xong chị đi luôn vì bạn trai đang chờ bên ngoài. Hai chúng tôi nhìn nhau, chẳng biết phải nói gì. Chị Liên nói không có vẻ gì là dọa nạt mà hoàn toàn là một vẻ quan tâm chân thật, tôi không nghi ngờ gì chị, chỉ là chúng tôi đâu có làm gì đâu. Mãi đến lúc ngồi xe bus về nhà Trinh mới bấu lấy tay tôi, lo lắng hỏi: "Vân ơi, chị Liên nói thế làm tao sợ sợ thế nào ấy. Tao với ông Quân có chuyện gì đâu."
Tôi khoác vai nó trấn an: "Không có chuyện gì đâu, mày đừng có nghĩ ngợi vớ vẩn. Chị Liên tốt bụng nên chị ấy mới nhắc nhở để mình tránh chứ không phải bảo mày có gì với ông chủ."
"Ừ. Thôi, tốt nhất là tao tránh xa ông Quân ra một chút." Ngưng một lát thì Trinh nói tiếp với vẻ hào hứng: "À, cái anh chàng đẹp trai thường xuyên đến quán một mình ấy, mày nhớ không?"
Hẳn là nó đang nhắc đến anh chàng lặng lẽ ngồi một góc ngắm nó mà không hề tấn công. Tôi cười gật đầu: "Nhớ rồi, cái gã rất hay âm thầm ngắm mày, làm sao?"
Trinh hơi xấu hổ: "Ngắm gì mà ngắm! Chiều này anh ta đến quán, lúc ấy quán vắng tanh, tao mang coffee ra cho anh ta. Anh ta hỏi tên tao rồi còn hỏi mấy giờ tao tan ca."
"Cuối cùng cũng xuất chiêu. Thế mày bảo sao?"
"Thì tao trả lời, anh ta chỉ cười chẳng nói gì. Nói chung tao thấy anh ta không hề giống mấy tên háo sắc khác."
Đúng là anh ta không hề giống, tôi gật gù. Anh ta cũng có vẻ là con nhà tử tế, dáng dấp đường hoàng, ánh mắt mỗi khi nhìn Trinh đều dịu dàng như nước, tràn ngập yêu thương.
"Mày cũng có cảm tình với anh ta phải không?"
Bị tôi bắt thóp, Trinh ấp úng đáp: "Đã biết gì đâu mà cảm tình, tao còn chả biết tên anh ta. Chỉ cảm thấy anh ta hơi kỳ lạ thôi."
Lúc đó tôi chưa dám khẳng định anh ta là người như thế nào nhưng tôi có linh cảm giữa họ sẽ đi xa hơn một người xa lạ.
Và đúng như những gì tôi đã nghĩ, mấy hôm sau, khi tôi vừa mới thay đồ chuẩn bị làm việc thì người con trai đó bước vào. Anh ta mang một dáng vẻ rất tự tin, không ngần ngại bước đến chỗ Trinh.
"Tối nay anh mời em đi ăn được không?"

(Còn tiếp)

Tác giả: Poulp

Nguồn: http://www.webtretho.com/forum/f186/nguoi-me-trinh-trang-2127221/