Chuyên mục Hạnh phúc gia đình: Người mẹ trinh trắng Chương 28 - Cố gắng kìm lại tiếng nức nở, tôi gật gật đầu rồi nắm chặt tay cô giúp việc khẩn cầu: "Cô ơi, cháu nhờ cô trong thời gian này hãy chăm sóc tốt cho con trai cháu giúp cháu. Cháu nhất định sẽ đưa nó về sớm nhất có thể. Bây giờ cháu chẳng biết làm thế nào, chỉ nhờ cả vào cô thôi."

>> Hạnh phúc gia đình (Chương 27)

>> Sững sờ trước sự xuất hiện của chồng sau hai năm ly hôn

Chương 28:

Tôi ngập ngừng dừng lại trước một cánh cổng màu xanh thật lớn, bên trong là ngôi biệt thự với lối kiến trúc sang trọng nhưng quá im lìm. Những chậu cây cảnh bày ngoài sân dù có vẻ được chăm sóc thường xuyên nhưng sao vẫn tạo một cảm giác thê lương, buồn bã. Tôi lấy hết can đảm nhấn chuông cửa, một tiếng "dinh dong" vang lên và bàn tay tôi cũng theo đó trở nên lạnh ngắt.

Một người phụ nữ ăn mặc bình dị mà tôi đoán là người giúp việc từ trong nhà tất tả chạy ra nhưng không vội mở cổng, hỏi tôi: "Chị tìm ai?"
"Cô cho cháu hỏi đây có phải là nhà bác Hoa không ạ?"
Người phụ nữ gật đầu: "Đúng là nhà bà Hoa rồi. Chị tìm bà ấy sao? Nhưng bà ấy được con dâu đưa đi khám lại rồi, chưa về đâu."
Thấy người phụ nữ không có ý định mở cửa, tôi đành nói: "Cô mở cửa cho cháu vào được không ạ? Cháu đến thăm bác Hoa với cháu nội bác ấy."
Nghe thế người phụ nữ mới ra mở cửa cho tôi vào. Bên trong nhà càng rộng hơn, chưa tính đến diện tích cả nhà, riêng cái phòng khách cũng đã to bằng cả căn nhà tôi đang ở. Nội thất đều là đồ gỗ đắt tiền, trên tủ kính còn bày đầy những chai rượu quý.
"Chị uống nước gì để tôi đi lấy." Người phụ nữ đợi tôi ngồi xuống ghế rồi mới cẩn thận hỏi.
"Cô cho cháu xin cốc nước lọc được rồi ạ!" Tôi mỉm cười.
Người phụ nữ không nói gì, lặng lẽ đi vào lấy nước. Lúc đi ra mới lại hỏi tôi: "Chị là gì của bà Hoa vậy?"
"Dạ, là người quen sơ sơ thôi ạ! Cháu đến xem bệnh tình bác ấy ra sao."
"May mà không sao. Ra viện giờ khỏe mạnh rồi, tôi là giúp việc thôi nhưng mà cũng mừng cho bà ấy vì bà ấy đối với tôi rất tốt."

Thấy nụ cười thoải mái của người phụ nữ, tôi không nghi ngờ gì về điều bà ấy nói vì chính tôi cũng nhận thấy bác Hoa là người thực sự đáng để tôn trọng.
"Mọi người đi vắng hết rồi hả bác?" Tôi nhìn quanh nhà, vờ hỏi.
"Đi suốt ấy mà, bây giờ có thêm thằng cu con, cũng vui cửa vui nhà, tôi cũng vướng bận hơn."
Nhắc đến Bo, tôi không nhịn được nữa, hỏi ngay: "Thằng bé có ngoan không bác? Sao cháu không thấy nó?"
"À, nó đang ngủ trong phòng. Chắc là nhớ mẹ nên mấy ngày khóc dữ quá, không ai dỗ được."
Dù biết trước là sẽ như thế nhưng sao lòng tôi vẫn thắt lại. "Cô cho cháu lên thăm thằng bé được không ạ?"

Cô giúp việc ngập ngừng một lát thì cũng đồng ý dẫn tôi lên phòng của Bo, thậm chí còn ra hiệu cho tôi nhẹ nhàng kẻo Bo tỉnh giấc. Căn phòng mà Bo đang ngủ khá rộng rãi được thiết kế giành riêng cho trẻ em, rất nhiều đồ chơi và hình gián tường ngộ nghĩnh và con trai tôi đang ngủ yên lành trên chiếc giường xinh xắn chứ không phải là chiếc giường với đệm đơn sơ như nhà tôi. Tôi khẽ khàng nhón chân bước vào, thậm chí không dám chạm vào Bo vì sợ nó sẽ thức giấc. Thấy tôi, nó nhất định khóc đòi theo, mà nó khóc thì tôi không thể nào dứt áo bỏ đi được. Tôi chỉ im lặng quỳ bên giường Bo, tay bưng kín miệng. Con trai tôi ngủ ngoan quá, hai cái má phính ra hồng hào, đã một tuần nay tôi không được nhìn thấy nó, tôi thèm khát biết mấy được nghe giọng nói lảnh lót đáng yêu của Bo. Vậy mà bây giờ, ngay cả khi Bo đang ở gần tôi, tôi cũng chẳng dám chạm vào nó.

"Thằng bé xinh quá phải không?" Cô giúp việc đứng phía sau tôi lên tiếng. "Nếu không phải trong hoàn cảnh này thì nhất định nó là một đứa trẻ ngoan. Cũng thật tội, bé như vậy đã phải xa mẹ. Trưa nay tôi với bà chủ phải dỗ mãi nó mới chịu ăn một chút."
Tôi khụt khịt mũi, nghèn nghẹn lên tiếng: "Nó thích nhất là ăn xúc xích, nếu nó không chịu ăn thì cô làm cho nó 2 cái xúc xích là được."
Cô giúp việc ngỡ ngàng, cúi xuống nhìn gương mặt tôi: "Chị...chị... là ai? Chẳng lẽ chị là mẹ thắng bé?"
Cố gắng kìm lại tiếng nức nở, tôi gật gật đầu rồi nắm chặt tay cô giúp việc khẩn cầu: "Cô ơi, cháu nhờ cô trong thời gian này hãy chăm sóc tốt cho con trai cháu giúp cháu. Cháu nhất định sẽ đưa nó về sớm nhất có thể. Bây giờ cháu chẳng biết làm thế nào, chỉ nhờ cả vào cô thôi."
Cô giúp việc tỏ vẻ không tin được mà nói: "Thì ra chị là mẹ của nó, đã biết mọi việc như vậy tại sao chị còn nỡ bán nó đi?"
"Không, không, không phải như vậy, cháu bị người ta đổ oan. Cháu không đời nào bán con mình đi. Mong cô tin cháu, cháu đang tìm mọi cách để minh oan cho mình, xin cô!"
"Được rồi, đứng lên. Đứng lên đã." Cô giúp việc đỡ tôi đứng lên, lau đi dòng nước mắt trên má tôi và nhẹ nhàng bảo: "Thấy cháu thế này, cô cũng không nghĩ cháu là người có thể bán con. Cô cũng có con và bản thân cô cũng đang phải xa con vì đồng tiền bát gạo nên cứ yên tâm, cô giúp cháu chăm sóc tốt cho nó, không phải lo lắng gì, nhé!"

nguoi-me-trinh-trang-1-10-.jpgĐôi khi Vân chỉ muốn mình trở về thời thơ ấu, quên hết thực tại. (Ảnh minh họa)

Đúng lúc đó, có tiếng chuông cửa, đoán là một trong số những người trong nhà đã về nên cô giúp việc vội bảo tôi xuống dưới ngồi, coi như chưa hề lên thăm Bo. Tôi hiểu ý cô, nhanh chân theo cô xuống dưới.
Người bước vào nhà đầu tiên là bác Hoa, nhìn bác ấy khỏe khoắn hồng hào hơn hẳn trước khi mổ và hôm nằm trong viện. Vẻ hồng hào này không phải kiểu dùng phấn tô chát mà là hồng hào thật sự. Theo ngay sau bác là cô con dâu xinh xắn. Tôi đứng dậy chào cả hai người một tiếng. Thấy tôi, hai mẹ con có vẻ rất ngạc nhiên, đặc biệt là cô con dâu.
"Đến khi nào vậy con gái?" Bác Hoa niềm nở bước đến nắm tay tôi kéo xuống ghế ngồi.
"Cháu cũng mới đến thôi ạ!"
"Đã gặp Bo chưa?"
Tôi vờ lắc đầu. Đôi mắt bác Hoa như trùng xuống. Cô con dâu vào đưa đồ cho cô giúp việc cất rồi cũng ngồi xuống đối diện tôi. Vẻ mặt của cô ấy vẫn bao phủ một nét u buồn khó nói, vẻ u buồn ấy khiến người ta cảm thấy e ngại và khó gần.
"Thì ra chị chính là..." Linh ngập ngừng nói. "Ngay hôm chị đến thăm mẹ tôi là tôi đã thấy lạ rồi, không ngờ..."
Tôi cúi đầu không trả lời. Bác Hoa khẽ nhắc: "Linh, quá khứ rồi, cho qua đi con. Mẹ chỉ mong mọi chuyện yên ổn một chút, hơn nữa Vân không phải người xấu."
"Không phải người xấu mà lại đem con đi bán." Linh sẵng giọng.
"Linh, con thôi đi!"
Tôi nở nụ cười chát chúa. Đúng là tiếng dữ đồn xa, đến người giúp việc trong nhà còn biết chuyện này thì chẳng trách Linh cũng biết. Thảo nào người ta nói cả nghìn năm chưa chắc đã rửa được tiếng nhơ nhuốc.
"Bây giờ cháu thật không dám mong bác và chị tin lời cháu nhưng sự thật là cháu không hề bán con. Có lẽ giải thích thế nào đi nữa thì cũng chỉ là thừa thãi, nhưng cháu tin chuyện này sẽ sớm kết thúc thôi."
Bác Hoa nhìn tôi e ngại: "Bây giờ còn quá sớm để có thể nói gì đó. Nếu bác nói Bo về với Hải khiến bác không vui thì là nói dối, tất nhiên là bác vui khi có đứa cháu nội vui vầy nhưng... Dù sao bác cũng đã từng tiếp xúc với con, hiểu về chuyện của con nên..."
Bác ấy còn chưa nói xong thì Linh nói chen vào: "Mẹ! Bây giờ mẹ nói cho con nghe xem, con là con dâu của mẹ hay cô ta?"
"Linh! Con nói cái gì vậy? Mẹ đã nói những gì Hải làm trong quá khứ thì hãy cho nó qua đi và mẹ cũng đang cố gắng bù đắp cho con. Mẹ nói con là con dâu của mẹ thì không ai có thể thay thế."
"Con tin mẹ nhưng tại sao khi con muốn nhận con nuôi thì mẹ lại không đồng ý để rồi dẫn về một đứa con hoang?" Linh đứng dậy, kích động nói.
Tôi ngồi yên lặng, ngỡ ngàng nhìn Linh. Cô ấy ghét Bo, ghét tôi nhưng cũng dễ hiểu thôi mà, cô ấy cũng là phụ nữ.
"Linh, mẹ nhắc lại một lần nữa, con không được có thái độ như thế khi đang có khách." Bác Hoa thực nghiêm khắc nhắc nhở.
"Không, con muốn nói rõ ràng, có cả người phụ nữ của anh Hải ở đây, con muốn nói rõ. Cuối cùng thì con là cái gì trong cái nhà này?"

Bác Hoa từ tốn mà uy quyền cất lời: "Nhà mình đang có khách nên mẹ không muốn nói nhưng nếu con đã không ngại thì mẹ cũng nói luôn. Vì hai gia đình ta là chỗ quen biết nên ngay từ đầu khi biết con đang yêu thằng Hải thì mẹ đã nói với con rằng con phải suy nghĩ thật kỹ vì mẹ là người hiểu con trai mình hơn hết, nó không phải là một người tốt và mẹ không muốn con khổ vì nó. Con có nhớ là con đã trả lời thế nào không? Con nói con yêu nó, con tin con thay đổi được nó, rồi cuối cùng thì sao? Mẹ không khuyên được con, mẹ con cũng không khuyên được con nên bây giờ mẹ đành muối mặt tạ lỗi với bố mẹ con. Nhưng cũng vì mẹ thương con, coi con như con gái chứ không phải con dâu nên mẹ hết lòng bù đắp, cưng chiều con. Con thấy từ ngày con về làm dâu, có cái gì là mẹ không đứng về phía con không?"

Linh gật đầu thừa nhận: "Đúng là mẹ yêu chiều con nhưng chẳng qua là mẹ thấy áy náy nên thay anh Hải bù đắp mà thôi. Trong thâm tâm mẹ, mẹ vẫn muốn có một đứa cháu ruột nên mới không muốn con đi xin con nuôi."
"Mẹ ngần này tuổi rồi, thử hỏi làm sao không muốn có cháu. Con đi xin con người khác nuôi được, chẳng lẽ không thể nhắm mắt mà nuôi con của chồng mình? Sao con không nỡ liếc nhìn thằng bé lấy một lần?"

Thấy không khí càng ngày càng trở nên căng thẳng, tôi không thể ngồi yên được nữa, đứng dậy định đi về. "Xin lỗi, có lẽ cháu nên ra về, rất xin lỗi."
Nhưng Linh vung tay lên, trừng mắt nhìn tôi: "Người phải đi là tôi, cô cứ ngồi đó chờ làm con dâu nhà này đi. Chào!"

Nói rồi Linh quay ngoắt ra cửa, cao ngạo bước đi mặc cho bác Hoa gọi khàn giọng cũng không quay đầu lại. Tôi thấy gương mặt khổ sở buồn bã của bác Hoa mà đắng cả lòng, nhẹ nhàng đỡ bác ấy ngồi xuống ghế.
"Cháu xin lỗi, là tại cháu. Lẽ ra cháu không nên đến đây nhưng vì quá nhớ Bo nên..."
"Không sao." Bác Hoa xua tay: "Không phải lỗi tại con mà, thương con, nhớ con là bản năng của người mẹ, mẹ nào mà chẳng như vậy. Có lẽ Linh lại về nhà bố mẹ thôi. Con bé vốn nóng tính, cả giận nên cứ hễ tức giận là nó lại về nhà bố mẹ. Nhưng lần này là tại bác mà ra, tại bác quá lời làm con bé giận."
"Vậy chắc hết giận là chị ấy sẽ về thôi."
"Ừ. Vậy con lên thăm Bo đi, chắc nó chơi trên phòng, gặp con chắc nó mừng lắm."
Tôi vội vàng từ chối: "Dạ thôi, cháu sợ nhìn thấy nó rồi lại không nỡ rời. Cháu xin phép về đây ạ!"

Tôi lại lặng lẽ rời khỏi ngôi biệt thự sang trọng như khi tôi đến, trong tôi lại thêm một lần nữa khẳng định đây không phải là một gia đình hạnh phúc và nơi này không hợp với Bo, không một chút nào cả. Tôi sẽ không để thằng bé trở thành một Hải thứ hai.
Điện thoại trong túi tôi reo lên mấy hồi tôi mới để ý, nhưng khi vừa nhìn đến tên người gọi thì tay tôi run lên. Tại sao anh ấy lại gọi cho tôi làm gì chứ?
"Alo"
"Em đang ở đâu?" Phía bên kia phát ra tiếng nói, như là gấp gáp lắm.
"Em đang ở trên Hà Nội."
"Nhưng em đang ở đâu?"
"Đang ở gần nhà Hải."
"Đứng nguyên đó, anh qua đón em bây giờ. Đừng có đi đâu đấy."

Nói rồi cúp máy ngay, không cho tôi có thời gian khước từ. Cường vẫn như thế, đã quyết định làm cái gì thì phải làm cho bằng được, không lùi bước, không cả nể. Tôi vẫn còn nhớ lần anh ngẫu hứng muốn dẫn tôi về quê anh chơi, nói là đi ngay, tôi cũng không thể từ chối nổi.

Còn tiếp...

Tác giả: Poulp

Nguồn: http://www.webtretho.com/forum/f186/nguoi-me-trinh-trang-2127221/