Chuyên mục Hạnh phúc gia đình: Người mẹ trinh trắng Chương 25 - Cường nói đúng, anh cũng cần phải sống và chẳng ai chỉ hít không khí mà sống được cả, muốn thực hiện được ước mơ thì cũng cần phải có tiền, tình yêu đâu thể tạo nên một giấc mơ...

>> Hạnh phúc không biết trước!

>> Người mẹ trinh trắng (Chương 24)

Chương 25:

Đứng trước cổng Tòa án nhân dân, tôi như đờ đẫn hồi lâu. Một bên bế Bo, một bên nắm chặt tay Thúy, nhịp tim đập liên hồi làm tôi càng thêm hồi hộp. Những hy vọng trong tôi cứ mỗi lúc lại tan thành từng mảnh như những mảng băng trôi tan chảy dưới ánh nắng gay gắt của mặt trời. Tôi sẽ còn chút cơ hội gì đó để giữ lại con của tôi chứ? Chính tôi cũng không biết, nhưng tôi lại không dám nói lên điều đó cho bất kỳ ai, kể cả Thúy.
"Sao tay mày lạnh thế? Lo lắm à?" Thúy quan tâm hỏi.
"Không có gì, chỉ là hồi hộp." Tôi nói mà không rời mắt khỏi biểu tượng của tòa án nhân dân được đặt trên cao kia.
"Hồi hộp gì chứ! Sẽ qua thôi, mọi chuyện đều sẽ qua, chúng ta sẽ vui vẻ về nhà cùng Bo, phải không Bo?" Thúy vẫn vui vẻ trấn an tôi và đùa giỡn với Bo vì nó không hề biết những chuyện đã xảy ra với tôi.
"Ừ, mọi chuyện đều sẽ qua."
"Sẽ qua nhưng vấn đề là nó qua đi như thế nào và kết quả như thế nào."
Tôi quay sang nhìn, người nói ra câu đó đương nhiên không phải Thúy, là Cường. Cường đứng bên cạnh Thúy và nhìn qua tôi. Vẫn là đôi mắt chứa đựng hàng nghìn ẩn ý mà tôi không thể nào hiểu được, nhưng rõ ràng anh đã biết điều gì đó hoặc là đã biết tất cả.
"Cậu đến rồi sao? Còn ông chủ của cậu đâu?" Thúy cố ý nói bằng giọng mỉa mai.
Cường không lấy đó làm giận mà chỉ cúi đầu cười và trả lời: "Thúy vẫn như ngày nào nhỉ? Ấn tượng của tớ về cậu vẫn không thay đổi."
"Phải, chỉ có cậu là thay đổi thôi. Tớ không hiểu nổi tại sao cậu lại có thể đi cùng con người đó. Hắn chẳng bằng một tên lưu manh."
"Hai người cũng biết đấy, cuộc sống đôi khi không có quá nhiều sự lựa chọn. Và tôi cũng cần phải sống chứ!"
"Cậu sống bằng cách đó để rồi làm tổn thương Vân à? Tớ đã nghĩ về cậu khác cơ."
Tôi kéo kéo tay Thúy, ý bảo nó hãy bớt lời đi nhưng không kịp.
Cường nhìn về phía tôi, miệng nói với Thúy nhưng thực ra là muốn tôi nghe: "Tổn thương? Cậu nghĩ lại xem ai mới là người làm tổn thương ai đây? Cậu nghĩ tớ không buồn, không đau à? Cậu nghĩ đứng ở nơi đối nghịch với người mình yêu thì tớ sẽ thoải mái mà cười haha sao?"
Thúy không thể nói được thêm gì nữa, tôi lại càng không. Tôi chưa từng trách Cường một câu nào cả, tất cả là lỗi tại tôi, anh vốn chẳng làm gì sai. Anh hoàn toàn có thể trách cứ, thậm chí là oán giận tôi vì tôi là kẻ thất hứa chứ không phải anh.
Cùng lúc đó, Hải bước đến, chúng tôi lại làm bộ như không có chuyện gì, đi vào bên trong. Tôi bế Bo trong lòng, ngồi trên ghế chờ cùng Thúy, không quan tâm đến hai người đàn ông kia nữa. Nhân lúc chờ đợi mà dặn dò Bo mấy câu: "Lát nữa mẹ đưa Bo vào trong phòng, con phải ngoan, nghe lời, không được nghịch ngợm, nhớ chưa?"
"Tại sao hả mẹ?" Thằng bé không hiểu.
"Cứ nghe lời mẹ. Khi nào có người hỏi thì con mới được nói."
"Vâng!" Bo ngoan ngoãn nghe lời.
Thời khắc cánh cửa công lý mở ra, tôi đã biết mình sẽ chẳng thể làm gì để kháng cự. Công lý là cái quái gì chứ? Thời đại này còn có mấy ai có thể tay không đứng về phía công lý? Tôi khóc không ra nước mắt, muốn cười cũng chẳng cười thành tiếng. Ngay đến người tôi yêu cũng đang ngồi đằng kia, nơi mà anh cho rằng anh đang bảo vệ cái đúng. Có ai đó đã nói rằng: "Công lý chỉ đứng về những kẻ có tiền." Tôi đã từng không tin bởi nếu vậy thì người ta tạo ra luật pháp để làm gì? Nhưng khi thực sự đối mặt với nó mới thấy hết cái công lý mà người ta mất công theo đuổi. Sự bất công hiển hiện rõ trong từng ngóc ngách của xã hội chứ đâu phải chỉ riêng có nơi đây. Cường nói đúng, anh cũng cần phải sống và chẳng ai chỉ hít không khí mà sống được cả, muốn thực hiện được ước mơ thì cũng cần phải có tiền, tình yêu đâu thể tạo nên một giấc mơ.
Tôi bước chân ra khỏi tòa án với hai bàn tay trắng, đôi mắt thất thần nhìn về một nơi vô định. Trước lúc có thể bước đến bên Thúy thì tôi đã đổ gục xuống nền đất lạnh lẽo.
"Sao vậy Vân? Đã có chuyện gì xảy ra? Bo đâu?"
Tiếng Bo kêu khóc vang vọng: "Mẹ ơi, mẹ ơi!"
Thúy đứng dậy, mắt nó nhìn chòng chọc vào Hải, có lẽ nó không hiểu tại sao Hải lại có Bo, tại sao Hải lại thắng kiện. Anh ta hứng trí nói: "Rất cảm ơn hai cô đã chăm sóc con trai tôi suốt thời gian qua. Nếu muốn hai người có thể đến nhà thăm cháu bất kỳ lúc nào."
"Không thể nào? Tại sao lại như thế? Thế là thế nào? Anh đã dùng thủ đoạn gì chứ?" Thúy chạy đến túm chặt lấy áo Hải kêu gào.
"Đây là tòa án, cô đừng có lớn tiếng. Nếu muốn thì đi mà hỏi tòa án."
"Anh đợi đấy! Đồ khốn! Chúng tôi sẽ không bỏ qua đâu."
Ở trên tay Hải, Bo kêu khóc rất thảm thiết, nó đang gọi tôi và mong tôi cứu nó nhưng tôi thì có thể làm gì bây giờ? Tôi làm sao được bây giờ? Tôi đứng dậy, lê lết chạy theo Hải, nắm lấy bàn tay bé xíu của Bo nhưng lại bị Hải giật phăng lại. "Cô muốn làm gì? Đừng hòng bắt con trai tôi đi. Nếu muốn thăm thì hãy đến nhà tôi."
"Trả lại con cho tôi. Tôi xin anh, anh muốn thế nào cũng được. Không có tôi, thằng bé không ngủ được, nó sẽ khóc rất nhiều." Tôi như kẻ điên, cố gắng cầu xin trong vô vọng.
"Cô không phải lo. Con tôi, tôi tự biết làm thế nào." Hải khinh bỉ nói.
Thúy kéo tôi lại: "Mày không việc gì phải làm thế. Để rồi xem, ai sẽ là người chiến thắng cuối cùng."
Hải ném lại một nụ cười châm trọc rồi đi mất, chỉ còn lại tôi, Thúy và Cường. Cường chỉ đứng yên lặng một góc như người vô hình nhìn toàn bộ mọi thứ đang diễn ra. Thúy ôm chặt lấy tôi đang khóc đến phát run, nó rất kiên nhẫn chờ đến khi tôi bình tĩnh trở lại mới dìu đi khỏi nơi đó.
Trên đường về Thúy cũng không hỏi tôi một câu nào, tôi cứ bần thần như thế cho đến khi biết mình đang nằm trên sofa trong phòng khách nhà Thúy. Nước mắt tôi cứ chảy dài trong yên lặng, còn Thúy thì dựa mình trên người tôi, hình như nó cũng khóc.

anh-dep-me-va-con-trai.jpg

Đến bao giờ cô và Bo mới lại được bên nhau như thế này. (Ảnh minh họa)

"Mày hãy hỏi tao một câu gì đó đi Thúy." Rất lâu sau tôi mới có thể mở miệng.
"Vậy mày đã giấu tao những gì? Nói ra hết đi."
Tự dưng tôi lại nở một nụ cười mà đến chính mình cũng không sao hiểu nổi. Thật chẫm rãi trả lời: "Đầu tháng trước, Bo bị người ta bắt cóc, suýt nữa thì bị bán đi, may mà tìm lại được. Tao cứ ngỡ rằng mọi chuyện như thế là xong, nào ngờ bọn bắt cóc nói tao là người đã tìm đến chúng để bán con đi vì thiếu tiền. Tao vẫn cứ ngỡ rằng mọi chuyện chỉ có thế mà thôi vì chẳng có một bằng chứng nào cho chuyện đó hết, công an sẽ sớm phát hiện ra chúng nói dối, vu oan và tao sẽ được minh oan. Nhưng mọi chuyện vẫn không chỉ dừng lại ở đó, nó không hoàn toàn đơn giản như thế, công an điều tra ra trong tài khoản của tao có 300 triệu do bọn bắt cóc chuyển khoản vào, số tiền hoàn toàn trùng khớp với số tiền mà bọn bắt cóc đã khai nhận."
Nghe tôi kể đến đây, Thúy sửng sốt ngồi bật dậy: "Sao lại có thể như vậy được chứ? Không thể nào? Chuyện lớn như vậy mà mày không nói với tao là sao?"
Tôi vẫn nằm im, không động đậy: "Nói thì được ích gì chứ? Mày cũng đâu thể làm gì, chỉ khiến mày thêm lo lắng, sốt ruột vì tao mà thôi."
"Nhất định là Hải, chính anh ta là người đã giở trò, không ai khác ngoài anh ta nữa. Chắc chắn anh ta đã dàn dựng vụ bắt cóc và cả số tiền kia nữa để vu oan cho mày và dễ dàng giành được Bo hơn."
Tôi cười nhạt: "Biết là thế thì đã sao nào? Ngay đến bọn bắt cóc còn chẳng khai thì có thể làm gì được? Anh ta đã tính toán đủ các bước hoàn hảo rồi. Dù biết mười mươi thì ta cũng chẳng thể làm gì. Tòa án đã tạm tước quyền nuôi con của tao chờ phía công an có kết quả điều tra chính thức."
"Không, kế hoạch dù có hoàn hảo đến mấy thì cũng có những sơ hở. Tao không tin anh ta có thể một tay che trời. Chỉ cần tìm ra lí do vì sao bọn bắt cóc lại không chịu khai ra kẻ cầm đầu là biết ngay, chắc chắn Hải đã nắm được điểm yếu của chúng." Thúy vẫn lẩm bẩm phân tích.
"Thôi đi Thúy, mày đâu phải công an, đừng suy nghĩ vô ích nữa."
"Nhưng nếu không thì phải làm sao bây giờ? Mày không thể mất Bo được, tao cũng không muốn."
Tôi úp mặt xuống đôi bàn tay, khóc tức tưởi. Bo giờ này đang ở chung với Hải, người bố không ra gì của nó. Một nửa trong tôi lo sợ Bo lạ chỗ đang khóc đòi mẹ, từ bé đến giờ chưa bao giờ nó phải rời xa tôi quá lâu, thế mà giờ lại phải làm quen với một gia đình hoàn toàn xa lạ. Tôi không biết mọi người có đối tốt với Bo không, vợ Hải có liệu có ngạc nhiên khi thấy thằng bé không? Cô ta sẽ chăm sóc Bo tử tế hay sẽ chán ghét nó? Một nửa khác trong tôi lại sợ rằng Bo sẽ vì gia đình mới, vì những thứ lạ lẫm, những món ăn ngon mà quên mất người mẹ nuôi này. Thằng bé sẽ nhìn tôi như một người lạ mất thôi, làm sao tôi có thể chịu đựng được.
"Vân, đừng sợ. Có tao ở đây, dù chuyện gì xảy ra tao cũng sẽ cùng mày chịu đựng, gánh vác."
Tôi để yên cho Thúy ôm lấy thân thể cứng đờ của mình, miệng mấp máy nói: "Thúy, mày biết không? Vào hôm tao bị đổ oan, tao đã ra mộ của Trinh ngồi, không hiểu sao tao lại có thể ngủ quên ở đó và tao đã mơ thấy Trinh."
Thúy nghe thế, ngẩng đầu nhìn tôi, có chút chú ý đến câu chuyện mà tôi đang kể.
"Trinh nói nếu tao đã cảm thấy quá mệt mỏi và không muốn tiếp tục nữa thì hãy buông tay đi, hãy để Bo về với Hải và tao hãy cứ tiếp tục sống đúng với cuộc sống của mình. Nhưng tao không chịu, lúc đó tao không hiểu tại sao dù rằng chính mình cảm thấy vô cùng mệt mỏi, gánh nặng trên vai như ngày một đè nặng nhưng không hề muốn buông Bo ra, chưa bao giờ có ý nghĩ đó. Đến bây giờ thì tao đã hiểu tại sao rồi."
"Vì Bo đã trở thành một phần trong cuộc sống của mày." Thúy tiếp lời.
Bo đến với tôi bằng một cách bất ngờ và khó tin nhất. Tôi thừa nhận rằng mình đã từng nghĩ thằng bé sẽ trở thành vật cản lớn trong cuộc đời, nhưng bằng một cách nào đó rất riêng, Bo đã có mặt trong những tương lai của tôi, mỗi một bước đi đều có thằng bé và tôi đã quen. Chính Bo đã biến tương lai tươi sáng của tôi rơi vào vùng tăm tối nhưng cũng chính Bo đã thắp sáng lại tương lai đó, tiếp thêm nghị lực sống cho tôi. Bây giờ tôi lại một lần nữa hoang mang về tương lai của mình, một tương lai không có Bo. Nếu như 3 năm trước tôi sợ phải trở về nhà vì có thêm Bo thì bây giờ tôi lại sợ trở về nhà vì đã để mất Bo. Tôi làm sao thế này? Tôi không phải một người mẹ tốt, tôi đã không thể giữ được gia đình hạnh phúc bé nhỏ của mình.

Còn tiếp...

Tác giả: Poulp

Nguồn: http://www.webtretho.com/forum/f186/nguoi-me-trinh-trang-2127221/