Chuyên mục Hạnh phúc gia đình: Người mẹ trinh trắng Chương 24 - Trinh đưa tay vuốt khẽ mặt tôi, bàn tay nó lành lạnh nhưng cõi lòng tôi lại ấm áp. "Mọi chuyện sẽ qua. Hãy tin vào người mà mày tin tưởng, hãy nắm lấy bàn tay người đó. Tao có thể nhìn ra người đó sẽ mang đến hạnh phúc cho mày."

>> Người mẹ trinh trắng (Chương 23)

>> Hạnh phúc không biết trước!

Chương 24:

Bỗng nhiên tôi nhìn thấy Trinh hiện ra ngay trước mắt, nó mặc bộ váy màu trắng vào hôm nó mất. Trinh vẫn đẹp lắm, lung linh huyền ảo giữa không gian quạnh vắng, đẹp một cách kỳ diệu và tinh khôi, mái tóc dài đen nhánh, làn da trắng dường như trong suốt. Nó cười với tôi, nắm lấy bàn tay tôi mà nói: "Cảm ơn mày nhé Vân, mấy năm qua mày vất vả vì Bo quá. Bo ngoan lắm, tao không biết phải làm sao để báo đáp công mày nuôi nấng Bo. Tao biết mày mệt mỏi lắm rồi, đừng tự gồng mình chống đỡ nữa, tao không thích đâu. Nếu cảm thấy không chịu đựng được nữa thì hãy buông tay và đi tìm hạnh phúc của riêng mày. Mày giúp tao thế là quá đủ rồi. Hãy sống cuộc sống của mày đi."
Tôi vội vàng nắm lấy tay Trinh, sợ nó sẽ như làn gió mà bay mất: "Không, Bo là con trai chúng ta mà. Hãy nói cho tao biết tao phải làm gì, chỉ đường cho tao, tao không thấy gì cả, mù mịt lắm. Tao sợ, rất sợ Trinh à!"
"Đừng khóc." Trinh đưa tay vuốt khẽ mặt tôi, bàn tay nó lành lạnh nhưng cõi lòng tôi lại ấm áp. "Mọi chuyện sẽ qua. Hãy tin vào người mà mày tin tưởng, hãy nắm lấy bàn tay người đó. Tao có thể nhìn ra người đó sẽ mang đến hạnh phúc cho mày."
"Tao không thấy ai cả. Tao hoang mang lắm!"
"Người đó ở ngay bên cạnh mày thôi. Cố lên Vân!"
Rồi Trinh đứng lên, quay bước đi vào vùng sương khói trắng mịt mùng, đi xa mãi, xa mãi, tôi gọi thế nào nó cũng không quay lại. Muốn đuổi theo nhưng đôi chân lại không sao nhấc lên được.
"Vân! Vân! Tỉnh dậy đi!"
Tôi mở choàng mắt ra, ngơ ngác nhìn thì thấy anh Trí đang ngồi bên cạnh.
"Sao em lại ngủ ở đây? Về nhà thôi."
Thì ra tôi đã nằm trên mộ Trinh mà ngủ thiếp đi, tất cả chỉ là mơ, nhưng sao giấc mơ ấy lại thật đến thế? Từng lời nói, cử chỉ của Trinh tôi còn nhớ như in, thậm chí...tôi nhận ra rằng mình thực sự đã khóc.
"Em mơ thấy gì mà khóc thế này?" Anh Trí quan tâm hỏi, lau đi những giọt nước mặt còn vương *** trên má tôi.
Tôi nở một nụ cười gượng gạo: "Không sao đâu ạ! Chỉ là một giấc mơ."
Chuyện tâm linh vốn là thứ rất hư ảo, nhưng chẳng lẽ Trinh thực sự đã hiện về với tôi? Thế nào cũng được, là thật hay chỉ là mơ thì nó cũng đã truyền thêm cho tôi một chút sức mạnh. Mọi chuyện sẽ qua.
"Em đến gặp phía công an sao rồi?" Anh Trí vừa dìu tôi đứng dậy vừa hỏi.
Tôi không nhìn anh, trả lời: "Mọi chuyện ổn cả ạ! Anh đừng lo. Sao anh lại biết em ở đây?"
"Ổn cả? Có mỗi chuyện em bị đổ oan thôi chứ gì? Khi anh nghe tin dữ, anh liền đi tìm em, thì ra em ở đây."
Tôi giật mình ngẩng đầu nhìn anh, thì ra anh đã biết cả. Tôi tự cười mình nhưng lại không dám nói gì với anh. Anh lo cho tôi như thế là đủ rồi, tôi không muốn nợ nần gì anh thêm nữa, nhưng tôi vẫn không thể thoát khỏi anh. Anh giữ chặt lấy tôi, nói như một sự giải thích: "Em đừng quên bạn anh là công an ở đó. Nó nói với anh hết rồi. Đừng giấu anh, anh thực sự muốn giúp em."
"Anh giúp em tìm lại Bo là đủ lắm rồi. Em không muốn anh lại vì chuyện của em làm vướng bận, anh còn công việc của mình mà."
"Em có chắc là một mình em có thể đối phó được không? Họ liên kết lại đổ oan cho em thì sao? Mặc dù anh không phải người có chức quyền hay có tiền như bố ruột của Bo nhưng anh vẫn có thể giúp em trong tầm với của anh mà. Ít ra anh cũng có thể làm chỗ dựa cho hai mẹ con em."
Đôi mắt quá chân thành của anh không những làm tôi bối rối mà còn thấy áy náy nếu tiếp tục từ chối. Nhưng đây là chuyện của tôi và tôi phải tự mình đối mặt với nó chứ không phải dựa dẫm vào một người khác. Tôi tự cho là mình đã từng vượt qua điều kinh khủng nhất trong cuộc đời thì không có lí gì bây giờ lại không thể tự chống chọi được.
"Một mình em vẫn ổn mà. Bao năm qua em vẫn một mình sống tốt, em không nghĩ là cần một ai đó giúp đỡ mình, dù là một chỗ dựa. Chỉ mong anh giúp em giấu kín chuyện này, không cho bố mẹ em biết là được rồi."
Anh Trí chợt cười buồn: "Em không muốn nói cho ai biết vậy em định làm sao? Em chỉ có một mình thôi mà."

"Em tin rằng người không có tội thì rồi cũng sẽ được minh oan."

Nói xong tôi quay người bước đi trước, không nhanh cũng không chậm và tôi biết anh Trí vẫn đi sau lưng tôi như một điểm tựa vững chắc mà bất kể khi nào quay lại cũng sẽ thấy anh đứng ở đó sẵn sàng dang tay giúp đỡ.
Lên đến chỗ dựng xe, tôi mới nghe anh Trí nói: "Đứng trước kẻ có tiền và có quyền thì công lý chỉ như một trò hề thôi."
Rồi anh đi ngay, bỏ tôi lại đó suy ngẫm câu nói của anh. Là trò hề cũng được, tôi là con ngốc cũng được, tôi vẫn muốn tin tưởng ở nó, ít ra còn có một niềm tin để hy vọng và bám víu, còn hơn là không biết phải tin vào cái gì.
Vừa dựng xe ngoài sân nhà bố mẹ, tôi đã nghe tiếng cười giòn tan của Bo, tiếng cười ấy làm tôi nhẹ lòng biết mấy. Tôi không vội vào nhà ngay mà ngồi ở chiếc ghế gỗ cũ kỹ dưới giàn cây thiên lý, nhẹ nhàng cầm ấm tích rót ra một ít chè xanh mà bố tôi thường *** mỗi ngày. Nước chè nóng xanh ngắt, phảng phất chút mùi hương tươi mát. Tôi đưa chén chè lên mũi ngửi, cảm nhận mùi hương lan dần lên sống mũi. Nhớ lại cảm giác khi còn bé, hay nghịch ngợm ấm chè của bố, thử uống một tí mà mặt mũi cứ nhăn nhúm hết lại kêu đắng, chẳng hiểu sao bố cứ uống ngon lành, còn khen chè vừa thơm vừa ngon ngọt. Tôi nhắm mắt lại, nhấp một ngụm chè, hương vị đăng đắng, chan chát nhưng khi nuốt xuống lại có vị ngọt ngào nơi cổ họng khiến tôi quên mọi buồn phiền của cuộc sống thực tế. Tôi khoan khoái mỉm cười, ngước mắt nhìn lên bầu trời xanh qua những tán lá, nắng chiều nhè nhẹ xuyên qua, chiếu lên gương mặt tôi ấm áp.

29.jpeg

Người đàn ông mà Trinh nói đến trong giấc mơ là ai? (Ảnh minh họa)

"Sao con không vào nhà?" Giọng nói trầm trầm của bố vang lên bên cạnh.
Tôi nhìn bố, mỉm cười như không có chuyện gì xảy ra: "Con muốn ở ngoài này một chút cho thoáng."
Bố ngồi xuống chiếc ghế đối diện, cũng rót một cốc chè, chầm chậm uống một ngụm rồi gật gật đầu: "Con thấy chè hôm nay có ngon không?"
"Ngon lắm ạ! Bố đúng là người biết chọn chè." Tôi tấm tắc khen.
"Chè ngon hay không là do đất, do nơi nó sống chứ không phải do bố. Bố chỉ là may mắn chọn được loại ngon mà thôi. Lá chè hôm nay rất xanh, tươi, *** ra được nước chè ngon."
Tôi cười mà không nói gì, tiếp tục uống ngụm chè của bố.
"Con đi gặp phía công an thế nào?" Bố lại hỏi.
"Không có gì ạ. Chỉ là thủ tục thôi." Tôi trả lời mà không nhìn vào mắt bố.
"Vậy là ổn rồi. Bố là đàn ông nhưng cũng biết con cái là thứ quan trọng nhất của người phụ nữ. Một người phụ nữ thật sự có thể mất chồng, mất tình yêu, thậm chí mất cả sự nghiệp nhưng họ không đời nào để mất đứa con của mình." Bố thở dài một tiếng rồi nói tiếp: "Đối với bố mẹ, hai chị em con dù có lớn đến mấy thì vẫn chỉ như những đứa trẻ chưa hiểu chuyện. Cho đến hôm Bo mất tích, bố đã chứng kiến con đau khổ, dằn vặt trong nỗi xót xa của một người mẹ thì bố đã tin con gái nhỏ của bố đã lớn thật rồi. Con đã thực sự là một người phụ nữ trưởng thành."
"Bố..." Tôi không nói được gì, cảm thấy cổ họng mình cứ nghèn nghẹn. Từ bé đến lớn, đây là lần đầu tiên bố nói chuyện với tôi như với một người trưởng thành.
"Hôm đầu tiên con bế Bo về nhà, bố đã thật sự tức giận, cảm thấy mất mặt ghê gớm, nhưng chưa bao giờ bố muốn đuổi con đi, chỉ là lời nói trong lúc tức giận mà thôi. Cho đến ngày hôm nay thì có lẽ bố phải cảm ơn con đã cho bố một thằng cháu ngoại đáng yêu, và cảm ơn Bo đã giúp con trở thành một người phụ nữ thật sự."
Tôi xúc động nắm lấy bàn tay chắc nịch đầy những vết chai sạn của bố. Bàn tay này đã từng ôm ấp hai chị em tôi mỗi khi bố đi xa trở về, cũng chính đôi tay này đã vất vả làm lụng để kiếm từng đồng tiền nuôi hai chị em ăn học. Tôi nợ bố mẹ nhiều quá, nợ một cuộc đời, nợ những giọt mồ hôi nước mắt, nợ tình yêu thương, nợ sự chăm sóc lo lắng, nợ cả những vất vả mỗi ngày, nợ nhiều, nhiều lắm. Thế mà đến giờ tôi vẫn chưa thể làm được gì cho bố mẹ tôi, vẫn cứ loay hoay tìm con đường đi đúng đắn cho mình, và giờ lại bị mang một niềm oan khuất khó nói. Làm sao tôi dám nói ra, làm sao tôi nỡ để bố mẹ tôi phải lo lắng vì tôi thêm nữa, bố mẹ đã chịu đựng đủ rồi. Tôi không muốn bố mẹ tôi vướng vào chuyện của tôi để bị người ta dùng những lời lẽ không ra gì làm tổn thương, tôi sẽ đau lòng lắm.
"Bố, con yêu bố!" Tôi thốt ra một câu mà tôi đã từng muốn nói từ rất lâu mà chưa có cơ hội.
Bố nở một nụ cười mãn nguyện, như một loại tự hào nào đó của bố về đứa con gái vô dụng này. Nụ cười của bố làm tôi nhìn rõ hơn những nếp nhăn quanh khóe miệng, vết chân chim hằn sâu nơi đôi mắt cũng tố cáo tuổi tác cùng nỗi vất vả của một đời người.
"Bố cũng vậy, bố yêu cả gia đình mình."
Tôi nhào đến ôm chặt lấy bố, áp mặt vào lồng ngực rộng và ấm của bố. Bố cũng ôm lấy tôi, vỗ nhè nhẹ lên vai như một sự động viên âm thầm. Tôi vừa khóc vừa nghe tiếng nhịp tim đập trầm ổn của bố để nhận ra tình yêu thương của bố sao mà ấm áp đến thế. Bố tôi vốn không phải người giỏi thế hiện tình cảm, chị em tôi chỉ có thể nhìn thấy nó qua cử chỉ, hành động của bố hay đôi khi chỉ là một câu nói rất khô khan nhưng sự quan tâm lại đong đầy. Bây giờ tôi chỉ cần gia đình tôi cứ mãi như thế này thôi, không đòi hỏi gì khác nhưng sao mọi thứ cứ không chịu yên, sao cứ dồn ép khiến tôi mệt mỏi thế này?
"Mẹ về!" Bo từ trong nhà chạy ra gọi to. Chắc thằng bé thấy tôi đang ôm ông ngoại của nó nên cứ đứng nhìn với một vẻ rất lạ lẫm. Tôi mỉm cười trong dòng nước mắt nhìn Bo, bố tôi thì đưa tay ra vẫy vẫy. Bo thấy vậy, lăng xăng chạy lại ôm ông ngoại. "Ông ngoại ơi, Bo cũng thích ôm ông."
Bố tôi ngửa đầu cười: "Ông cũng thích ôm Bo của ông."
Mẹ tôi từ ngoài vườn ôm rổ rau mới hái đi đến bể nước, thấy mấy ông cháu đang ôm nhau thì trêu đùa: "Ông ngoại mới có thêm đứa cháu gái hả?"
Bố tôi vẫn cười khà khà. Bo nghe tiếng bà ngoại múc nước liền cun cút chạy đến: "Bà ngoại rửa rau, Bo cũng rửa."
Tôi đứng dậy, nghiêm chình nạt Bo: "Con đừng có động đến chậu nước của bà, nghe chưa Bo? Lại chuẩn bị ướt hết quần áo bây giờ."
"Bo rửa rau cho bà ngoại, không phải nghịch nước đâu mẹ." Thằng bé chống chế.
"Được rồi, mẹ Vân không cần mắng Bo của bà nữa. Để bà dạy Bo rửa rau." Mẹ tôi vẫn luôn bênh vực Bo như thế.
"Nhà mình hôm nay vui thế ạ?" Tuyên ôm quả bóng dắt xe vào sân.
"Mới đi đá bóng về hả Tuyên?" Tôi hỏi.
"Vâng, mệt quá!" Rồi Tuyên chạy đến nhấc bỗng Bo khỏi chậu nước khi nó đang làm nước bắn tung tóe. "Bo của cậu lại nghịch nước phải không?"
Tuyên dụi dụi cằm vào bụng Bo làm thằng bé cười khanh khách: "Bo rửa rau. Cậu ơi!"
"Rửa rau hay nghịch nước?"
"Bà ngoại ơi! Cứu Bo" Bo chuyển sang cầu cứu bà.
Bố tôi đang uống chè, thấy vậy nhắc Tuyên: "Đi tắm đi Tuyên, còn ăn cơm, đừng trêu cháu nữa."
Tuyên đùa với Bo thêm một lát rồi mới chạy đi tắm. Tôi đứng trên sân nhà, nhìn mặt trời đang lặn dần, những tia nắng nhạt ngập vàng sân gạch đỏ hòa quyện với tiếng cười nói giòn tan. Gia đình hạnh phúc chỉ đơn giản có thế thôi.

Còn tiếp...

Tác giả: Poulp

Nguồn: http://www.webtretho.com/forum/f186/nguoi-me-trinh-trang-2127221/