Chuyên mục Hạnh phúc gia đình: Người mẹ trinh trắng (Chương 21) - Cường kéo mạnh tay tôi, đôi mắt biết cười ngày nào giờ đang nhìn tôi tóe lửa: "Nói cho anh biết, sau khi anh đi đã xảy ra những chuyện gì? Vì sao đột nhiên em cắt đứt liên lạc? Em tính biến anh thành một thằng ngu à?"

>> Người mẹ trinh trắng (Chương 20)

>> Bị bạn gái chia tay vì nghèo

Chương 21:

Tôi vừa định nằm xuống giường theo Thúy thì điện thoại reo, một dãy số lạ. "Alo, xin hỏi ai đấy ạ?"
Đầu máy bên kia im lặng, chỉ nghe thấy tiếng người nói xì xéo bên ngoài, hình như đang ở chỗ đông người nào đó. Tôi sợ người ta không nghe thấy nên hỏi lại, giọng lớn hơn: "Xin hỏi ai gọi đấy ạ?"
Ban đầu tôi còn nghĩ là người bên kia không nghe rõ nhưng rõ ràng là người đó không có ý định lên tiếng, chỉ có hơi thở khe khẽ truyền đến. Tôi bực mình: "Nếu không muốn nói chuyện thì tôi cúp máy đây."
Người bên kia lập tức lên tiếng: "Là tôi đây."
Giọng nói này có lẽ đến chết tôi cũng không quên nổi. Tôi cầm chặt điện thoại, đầu óc hoàn toàn trống rỗng, không biết có phải mình đang nằm mơ không. Sau ngần ấy năm tôi lại nhận được điện thoại của anh, nghe chất giọng êm đềm của anh vang lên bên tai. Tôi chỉ có thể thốt lên đúng một chữ: "Cường?"
Một tiếng thở dài từ đầu dây bên kia. Thúy vội vàng nhỏm dậy, áp tai vào điện thoại nghe cùng. Một lát mới nghe Cường nói: "Gặp anh một lát đi, được không?"
Thúy nhìn tôi, gật gật đầu. Chẳng cần nó quyết định hộ thì tôi cũng đang nôn nóng muốn gặp Cường chết đi được, dù chẳng để làm gì. "Anh đang ở đâu?"
Anh đọc địa chỉ. Tôi vội vàng thay quần áo, nhờ Thúy trông nom Bo rồi chạy đi ngay. Lúc đến nơi, tôi thấy Cường đứng chờ bên ngoài một quán ăn nhỏ ồn ào. Vẫn thế, anh đứng dựa người vào chiếc xe máy, tay quay quay trùm chìa khóa như khi xưa anh vẫn thường đứng chờ tôi, đúng là có những thói quen mà người ta sẽ không bao giờ thay đổi dù trong bộ dạng nào. Tôi bước lại gần, ngập ngừng mỉm cười: "Chào!"
Cường không cười cũng không nói một lời nào với tôi, chỉ đưa cho tôi một chiếc mũ bảo hiểm rồi ngồi lên xe khởi động máy. Tôi không biết Cường sẽ đưa tôi đi đâu nhưng vẫn yên lặng ngồi lên, tưởng như mình đang được quay trở lại 4 năm trước, chỉ tối nay thôi.
Suốt quãng đường chúng tôi chẳng nói với nhau lấy một câu, một lèo đi đến cây cầu mà trước đây Cường đã từng đưa tôi đến để ngắm trăng. Cây cầu vẫn thế, con đường phía dưới vẫn giống như một dải lụa uốn mình lung linh, chỉ có hai chúng tôi là đã khác.
"Tối nay cũng có trăng." Đó là câu đầu tiên Cường nói với tôi.
Tôi vịn tay lên thành cầu, ngước nhìn ánh trăng cao vời vợi: "Có trăng nhưng khuyết hơn." Tôi vẫn chưa quên trăng năm đó vừa tròn lại vừa sáng.
"Em có muốn giải thích điều gì với anh không? Vì sao? Vì sao em không chịu nói với anh lời nào?"
Tôi không né tránh, trả lời anh: "Nếu em nói thì liệu anh có đồng ý cho em làm thế không? Em không có lựa chọn."
"Em không có lựa chọn nên em chọn cách hy sinh anh à? Công bằng đấy!" Anh nói trong cay đắng.
"Lúc đó anh đi học ở xa, em nói với anh thì được tích sự gì? Anh sẽ bỏ tất cả mọi thứ để về với em chắc? Để rồi mọi người nói em là một kẻ phá đám, ngáng đường sự nghiệp của anh?" Tôi bị xúc động nên nói hơi lớn tiếng khiến những người xung quanh chú ý.
Cường kéo mạnh tay tôi, đôi mắt biết cười ngày nào giờ đang nhìn tôi tóe lửa: "Nói cho anh biết, sau khi anh đi đã xảy ra những chuyện gì? Vì sao đột nhiên em cắt đứt liên lạc? Em tính biến anh thành một thằng ngu à?"
Tôi cố lảng tránh câu hỏi của Cường: "Dù thế nào đi nữa thì kết quả vẫn ở trước mắt, nói với anh hay không thì em vẫn nhận nuôi Bo, em không bỏ rơi thằng bé được. Sao anh không ở địa vị của em mà nghĩ cơ chứ? Em chỉ là một đứa con gái quê bình thường, làm trong một bệnh viện nhỏ bé. Còn anh, anh có cả một tương lai phía trước, tương lai của anh trải rộng lắm, em có thể nhìn thấy ước mơ tràn đầy trong mắt anh. Biết bao cô gái tốt chờ đợi anh, liệu gia đình anh có chấp nhận hai mẹ con em không?"
"Em chưa trả lời đúng trọng tâm, mong em trả lời đúng những gì anh đã hỏi. Đã xảy ra những chuyện gì sau khi anh đi?" Cường bình tĩnh đặt câu hỏi. Anh quả nhiên là một luật sư, luôn luôn nhìn thẳng vào vấn đề, nắm bắt đúng chỗ.
Tôi bất đắc dĩ lắc đầu: "Xảy ra chuyện gì đi nữa thì cũng đã qua rồi, không còn quan trọng nữa."
"Sao lại không? Quá khứ quyết định tương lai, mỗi một quyết định trong quá khứ đều dẫn đến một kết quả cụ thể trong tương lai. Em nghĩ là không quan trọng à?"
Tôi cứng người, lúc trước đối đáp với anh đã khó, bây giờ lại càng khó hơn. Anh quyết truy hỏi tôi đến cùng, nhưng tôi thì cái gì cũng không muốn nói. Thực sự tôi không muốn nhắc đến những chuyện đó thêm một lần nào nữa, không muốn nhớ đến hình ảnh đau thương về Trinh, không muốn.
"Không, chẳng thể cứu vãn được gì nữa đâu, sẽ chẳng thể thay đổi được gì."
"Vân!" Cường lay vai tôi. "Sao em phải khổ sở như thế? Sao em lại phải gánh chịu hậu quả mà người khác để lại? Nuôi một đứa bé em nghĩ dễ dàng sao? Rất có thể sau này sẽ trở thành công cốc, em biết không? Em không nghĩ một ngày nào đó thằng bé sẽ trở về bên bố nó sao?"
"Không, anh không hiểu đâu, không hiểu gì cả." Tôi tránh né ánh mắt Cường đang nhìn trực diện vào mình. Làm sao anh biết được Trinh đã phải chịu đựng những gì. Làm sao anh biết được Trinh không mong muốn Bo gọi người đó là bố đến thế nào.
"Nói cho anh biết xem anh không hiểu chỗ nào? Em đứng trước mặt anh đây so với 4 năm trước đã thay đổi rồi, biết không? Hãy trả thằng bé lại cho bố nó, chúng ta sẽ làm lại từ đầu, được không em? Anh và em còn chưa kết thúc mà, chúng ta còn chưa nói chia tay."
Tôi lắc đầu, cố vùng ra khỏi anh: "Đúng là Bo chỉ là con nuôi của em, nhưng đối với em nó chẳng khác gì con ruột. Em không thể bỏ nó được."
"Em nói anh không hiểu gì. Vậy liệu em hiểu cho anh bao nhiêu phần? Nếu như em biết anh ở xứ người đã từng thương nhớ em đến thế nào, đã từng điên cuồng gọi điện thoại cho em, ngày nào cũng gửi mail cho em dù chẳng bao giờ có hồi đáp, ngày nào cũng ngoan cố chờ em trên yahoo cho đến tận khi ngủ gục trên bàn. Em có biết không? Em hiểu thế nào là chờ đợi không? Thậm chí anh còn..." Anh định nói điều gì đó nhưng lại ngập ngừng không nói.
Cổ họng tôi cứng ngắc, không dám cất lời. Không phải tôi không hiểu mà tôi không tưởng tượng được anh lại si tình như thế. Tôi cũng từng đau khổ như anh, từng dằn vặt giữa hai con đường nhưng rồi chẳng phải mọi chuyện cũng đã qua hay sao? Chẳng phải anh và tôi vẫn ổn và có một cuộc sống riêng tốt đẹp hay sao? Anh đã vượt qua được thời gian khó khăn nhất thì bây giờ cũng đâu là gì.
"Nói anh nghe, em có còn yêu anh không?"
Tôi nhìn sâu vào đôi mắt da diết mong chờ của anh. Cảm thấy mình vô cùng bất lực, không đủ dũng cảm nói có nhưng lại không nỡ nói không. Cuối cùng vẫn chỉ có thể nói: "Bo là con trai em." Cố gắng nhấn mạnh để anh hiểu rõ bản chất của vấn đề.
"Tức là em bỏ rơi anh?" Cường nhìn tôi như không thể tin được. "Vân, em ác lắm!"
Rồi anh lên xe lao đi, rất nhanh, rất nhanh, trong khi tôi chỉ biết đứng nhìn anh biến mất giữa dòng người đông đúc, mà bên tai vẫn còn vọng lại câu nói cuối cùng cay nghiệt và oán giận của anh.
Còn lại mình tôi lê bước theo chiều dài của cây cầu, có cái gì đó trong tôi tối đen một mảng. Tôi đã làm tổn thương mối tình đầu của tôi, tổn thương cái quá khứ mà tôi vẫn thường nâng niu nhung nhớ. Tôi chưa từng mong cuộc hội ngộ của chúng tôi thành ra như thế nhưng tôi thật đã làm thế. Gió thổi, tôi thấy mặt mình ươn ướt, tôi biết là tôi đã khóc, sau bao nhiêu năm tôi lại vẫn khóc vì người đó. Chỉ lần này nữa thôi, lần cuối này nữa rồi thôi.
"Lên xe đi." Cái giọng trầm và lạnh vang lên ngay bên cạnh làm tôi tưởng mình đang bị ảo giác. Lúc quay sang thì đúng là Cường, anh đã quay lại, anh không bỏ mặc tôi, ý nghĩ này khiến trái tim tôi như được một bàn tay ấm áp vỗ về.
Tôi ngồi phía sau Cường, cố gắng giữ một khoảng cách an toàn, không muốn mình tiếp xúc với anh, nhưng khi về gần đến nơi thì vẫn không nhịn được mà nói: "Chúng ta có thể nào quay trở lại 4 năm trước dù chỉ một khoảnh khắc không?"
Cường không nói gì, chỉ quay đầu lại một chút, tôi không thể nhìn rõ vẻ mặt của anh lúc này. Không rõ là khinh bỉ hay chán nản, một cái gì đó rất phức tạp đang tồn tại trong con người anh.
Ở nhà vợ chồng Thúy chơi hết 2 ngày cuối tuần, mẹ con tôi lại về quê, một phần vì muốn trở về để chuẩn bị sẵn sàng cho vụ kiện, có lẽ tôi cũng cần có một luật sư cố vấn. Bố tôi nói nếu có vấn đề gì thì dù có phải bán đất bán nhà, bố cũng sẽ giúp tôi giữ lại Bo. Tôi đã khóc khi nghe bố nói thế, tôi còn tưởng bố sẽ không đồng ý cho tôi tiếp tục nuôi Bo khi biết nó là con nuôi của tôi, nào ngờ mọi thứ hoàn toàn ngược lại. Có lẽ Bo thực sự đã trở thành một phần không thể thiếu của gia đình, tôi thực sự hạnh phúc.
Nhưng cuộc sống vốn chứa đựng những điều bất ngờ đến khủng khiếp, mọi chuyện có thể đã diễn ra hết sức tốt đẹp nếu như không có ngày hôm ấy. Khi tôi đang nấu cơm trong bếp thì Bo từ ngoài chạy vào, nắm lấy ống quần tôi, khuôn mặt tròn xoe tươi cười nịnh nọt, nhìn qua là tôi biết nó muốn xin tôi sang nhà hàng xóm chơi. Tôi lắc đầu: "Con đừng có hòng đi đâu. Ngồi nguyên trong nhà chơi. Tối mẹ đi làm thì sẽ cho con sang ông bà ngoại."
Bo phụng phịu, đôi mắt đen long lanh trong chốc lát đã trĩu xuống: "Mẹ cho Bo sang chơi với anh Thắng 1 tí thôi."
"Sắp tới giờ ăn cơm rồi. Anh Thắng cũng phải ăn cơm."
"Nhưng mà bụng Bo chưa sôi đâu mẹ ạ!" Thằng bé lay lay ống quần tôi nỉ non.
Tôi cúi nhìn khuôn mặt trắng sữa đang làm nũng dưới chân, không kìm lòng được đành phải đồng ý: "Thôi được rồi. Con đi đi. Bao giờ mẹ sang gọi là phải về ngay. Nhớ chưa?"
Bo gật gật đầu rồi chạy đi ngay, không thèm ngoái lại. Nhà của thằng Thắng ở ngay sát cạnh, nó vẫn thường chạy đi chạy về luôn nên tôi không lo lắng gì, tiếp tục với nồi thịt rang dở trên bếp. Định bụng khi nào nấu nướng xong sẽ sang gọi thằng bé về.
Vừa bước ra khỏi bếp thì thấy anh Trí cũng bước đến cửa khiến tôi giật thót mình. Thấy tôi vuốt ngực, anh Trí cười: "Anh làm em hoảng sợ sao? Thật xin lỗi!"
"Không sao đâu ạ! Anh ngồi chơi." Tôi chạy đến ghế, dọn đồ chơi của Bo bày bừa bãi trên ghế.
"Em đã ăn cơm chưa?"
"Em đang định chạy sang gọi Bo về ăn cơm. Anh ăn chung luôn."
Anh Trí xua tay: "Ồ không, anh ăn rồi. Sang rủ em đi làm cho vui. Hôm nay anh cũng phải làm đêm mà."
"Dạo này em thấy anh trực đêm suốt. Anh không mệt sao?"
Anh nhíu mày, quầng thâm hiện rõ dưới đôi mắt: "À, vợ anh Chính mới đẻ nên anh trực thay để anh ấy ở nhà chăm vợ con."
Tôi ngạc nhiên: "Đẻ rồi sao? Con trai chứ ạ?"
"Ừ, được thằng cu rồi."
Anh Chính làm cùng khoa với anh Trí, đã lấy vợ chục năm nay, sinh hai đứa con đầu là con gái cả. Các cụ bên nội chỉ mong có thằng cháu trai nối dõi vì anh ấy là con trưởng, lần này đẻ cố đứa thứ ba, may là được cậu con trai. Tôi cũng thấy mừng thay cho gia đình anh.
"Vậy là tốt quá rồi. Bao giờ đầy tháng con anh Chính thì anh nhớ bảo em để em đến thăm."
"Ừ, đến khi đó thì anh với em cùng đi."
"Được. Anh ngồi đợi một lát để em chạy đi gọi Bo về."
Tôi mang tâm trạng vui vẻ sang nhà bên gọi Bo nhưng vừa sang đến nơi thì thấy Thắng đang ngồi xem tivi một mình, nó bảo: "Bo về rồi mà cô. Nó bảo chạy về lấy đồ chơi để sang chơi với thằng Tý nhà cháu nhưng không thấy sang, cháu tưởng cô không cho nó sang nữa?"
Tôi kinh ngạc nhìn Thắng, tôi nghĩ mấy đứa trẻ đang trêu đùa, chúng rất nghịch ngợm, đây không phải lần đầu tiên. Bo hay chạy sang đây trốn nên tôi nói: "Không, cô có thấy Bo về nhà đâu. Bo lại đang trốn ăn cơm đúng không?"
"Không, thật mà cô." Thắng khẳng định lại lần nữa.
Nhìn vào vẻ mặt chắc chắn của Thắng, tôi bắt đầu lo sợ nhưng vẫn nhìn quanh gọi tên Bo, chắc chắn là nó đang trốn đâu đây, thằng bé rất nghịch ngợm, tinh quái.
"Sao thế Vân?" Chị Nhàn, mẹ của Thắng từ trong nhà chạy ra hỏi tôi.
"Chị ơi, chị có thấy thằng Bo nhà em đâu không?"
"Lúc nãy chị thấy nó chạy về mà. Nó không có ở nhà sao?" Chị Nhàn nghi hoặc hỏi.
Vậy là Thắng không hề nói đùa. Tôi hốt hoảng chạy về nhà, mặt mũi tái mét, chân tay bủn rủn, gọi tên Bo nhưng không hề nghe tiếng thằng bé đáp lời, cũng hề nghe tiếng cười nắc nẻ vọng lại. "Bo, Bo ơi. Con đâu rồi. Ra đây cho mẹ. Không trốn nữa, mẹ có làm xúc xích đây, mẹ không bắt Bo của mẹ ăn cơm."
Không, không thể như thế, Bo chỉ đang đùa thôi, chắc chắn nó sẽ chạy ùa ra ngay mà.

 

sdfghgrfd.jpg

Gia đình hạnh phúc đôi khi không quan trọng bằng đứa con trai nhỏ. (Ảnh minh họa)

Anh Trí từ trong nhà chạy ra, giữ chặt lấy vai tôi: "Có chuyện gì thế em?"
Tôi khóc không xong, nói cũng không nên lời như bị ai đó bóp nghẹt cổ: "Bo...Bo nhà em...con trai em...em không tìm thấy...em...em..."
Anh Trí buông tôi ra, vội vàng chạy đi tìm cả trong nhà lẫn ngoài nhà, đằng trước đằng sau nhưng đều không thấy. Hàng xóm nghe ầm ĩ cũng chạy ra xem. Tôi hỏi từng người, từng người một nhưng chẳng ai biết gì. Tôi tuyệt vọng dần, chân tay run lẩy bẩy như bị ai hút cạn máu, lấy đi hơi thở.
Chị Nhàn chạy đến, nắm lấy tay tôi: "Đừng lo, chắc thằng bé chỉ chạy đi đâu đó thôi. Để chị bảo thằng Thắng đi tìm những chỗ Bo hay chơi."
Thắng nghe thế, chạy đi ngay. Hàng xóm láng giềng cũng chia nhau ra tìm giúp. Trời nhá nhem thế này, con trai bé bỏng của tôi có thể đi đâu? Nó xảy ra chuyện gì rồi? Thằng bé chỉ mới 3 tuổi thôi mà. Tôi như phát điên, chạy đi tìm kiếm khắp mọi nơi, cứ thấy đứa trẻ nào là tôi lại lao đến xem mặt nhưng rồi lại tụt xuống tận cùng của sự thất vọng khi phát hiện đó không phải là Bo. Tôi chạy từ đầu làng đến cuối làng để tìm, đến nhà nào cũng hỏi, thấy lùm cây nào cũng chui vào tìm nhưng đều không có, đến đâu cũng như nghe thấy tiếng gọi quen thuộc của con trai nhưng khi nhìn quanh thì chỉ là một màu đen tối. Cuối cùng tôi đổ gục xuống đường vì kiệt sức, trời tối om, tôi gào khóc như người điên, như một con ma oan khuất. Bo, con đi đâu rồi? Con trai của mẹ, về với mẹ đi con.
Chợt, có đôi tay nào đó, vững vàng ôm lấy tôi, giọng nói trầm thấp vỗ về: "Không sao đâu Vân, sẽ tìm được Bo mà. Anh hứa sẽ đi tìm con trai về cho em. Thằng bé sẽ không sao."
Tôi không hề biết rằng anh Trí đã đi theo tôi suốt cả quãng đường dài. Chẳng còn hơi sức mà quan tâm, tôi dựa vào vai anh Trí như muốn cố níu lấy một chỗ dựa duy nhất. "Em chết mất. Không tìm được Bo thì em chết mất, nó là mạng sống, là tất cả của em. Làm thế nào bây giờ? Em phải làm thế nào bây giờ hả anh?"
Tôi không biết mình đã gào khóc bao lâu cũng không biết đã ngất đi lúc nào. Trong cơn miên man tăm tối. Tôi thấy khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu của Bo, thằng bé chạy nhảy xung quanh tôi, tiếng cười trẻ thơ lảnh lót, rồi đột nhiên Bo biến mất, biến mất hoàn toàn trong không gian mờ ảo. Tôi sợ hãi chạy đi tìm nhưng càng đi càng không thấy, tất cả chỉ là một màn sương bao phủ tĩnh mịch. Tôi ôm mặt khóc nức nở vì quá hoảng sợ, khi mở mắt ra tôi lại nhìn thấy Bo, tôi mỉm cười đi đến bên thằng bé nhưng tôi càng cố ôm lấy thằng bé thì nó lại càng lùi xa, xa tít tắp, không thể chạm đến. Tôi la hét gọi, gọi, gọi...
"Vân, tỉnh lại đi, tỉnh lại đi con."

Còn tiếp...

Tác giả: Poulp

Nguồn: http://www.webtretho.com/forum/f186/nguoi-me-trinh-trang-2127221/