Chuyên mục Hạnh phúc gia đình: Người mẹ trinh trắng (Chương 20) - Tôi bế Bo lên, kéo bàn tay nhỏ xinh của thằng bé đặt lên tay của mẹ Hải, nói nhỏ vào tai thằng bé: "Con gọi bà nội đi."

>> Bị bạn gái chia tay vì nghèo

>> Người mẹ trinh trắng (Chương 19)

Chương 20:

Hai vợ chồng Thúy mới mua một căn hộ ở trung cư cao cấp, biết hai mẹ con tôi lên Hà Nội nên Thúy nhất định giữ lại chơi 2 ngày cuối tuần. Hai vợ chồng Thúy đều rất nhiệt tình nên tôi cũng không tiện từ chối. Anh Hoàng – chồng Thúy vốn là người quý trẻ con nên rất vui vẻ khi biết hai mẹ con tôi ở lại chơi 2 ngày cuối tuần. Tôi không nghĩ anh ấy lại thích Bo đến vậy, bảo rằng chỉ mong Thúy cũng sinh được một đứa con đáng yêu như Bo là anh chẳng còn mong ước hơn gì nữa. Vấn đề là Thúy chưa chịu có con, nó chưa muốn con cái làm vướng bận công việc nên dự định một năm nữa mới sinh.
Chồng Thúy đã biết hết chuyện của tôi và rắc rối mà tôi đang mắc phải với Hải. Anh ấy có chia sẻ rằng chơi với Hải khá lâu, dù không thân những cũng biết phần nào tính cách của Hải. Là một người rất hiếu thắng và sống vô trách nhiệm nên Hải sẽ không đời nào buông tha cho tôi, anh Hoàng căn dặn tôi nếu có vấn đề gì cứ nói nhất định anh sẽ tìm cách giúp đỡ.
Thúy sợ tôi ngại nên nó bồi thêm mấy câu: "Không cần phải suy nghĩ nhiều. Tao với mày chẳng khác gì chị em, chồng tao coi như anh rể mày. Chúng mình như người nhà, giúp đỡ nhau là đương nhiên, không phải ngại đâu."
Anh Hoàng chợt nghĩ ra điều gì, vội nói ngay: "Mà mẹ của Hải mới phẫu thuật xong, còn rất yếu, em có muốn mang Bo đến thăm bà nội không? Nói gì thì nói, bác Hoa thực sự là một người tốt, rất nhân hậu."
Tôi không trả lời, cảm thấy hơi ái ngại. Việc thăm mẹ Hải thì không có vấn đề gì, vấn đề là tôi không muốn gặp người nhà của bà ấy, đặc biệt là vợ chồng Hải. Thế nhưng khi nhớ đến những lời nói, những giọt nước mắt chân thành của bà ấy thì tôi lại không thể ngăn cản lòng trắc ẩn của chính mình.
Kết quả là hai mẹ con tôi đã đến thăm mẹ Hải vào chiều ngày hôm sau. Thứ bảy nên bệnh viện vắng người, phòng bệnh của mẹ Hải nằm ở cuối hành lang yên tĩnh. Trước khi mở cửa bước vào tôi phải dặn dò Bo: "Con không được lên tiếng rõ chưa? Bà đang nằm ngủ."
"Bà nào hả mẹ?" Thằng bé hỏi lại.
Tôi nhìn thằng bé một lát rồi trả lời một tiếng nho nhỏ: "Bà nội."
"Bà nội là ai hả mẹ?"
Không biết phải giải thích với thằng bé ra sao, tôi đưa tay lên một ra dấu im lặng: "Con trật tự. Không hỏi nữa."
Thằng bé yên lặng ngả đầu trên vai tôi. Tôi rụt rè gõ cửa phong nhưng tuyệt nhiên không có tiếng trả lời. Tần ngần một lát thì tôi tự mở cửa đi vào. Trong căn phòng màu trắng đầy đủ tiện nghi chỉ có một mình mẹ Hải nằm đó với một đống các thiết bị y tế xung quanh, không có lấy một ai bên cạnh. Tự nhiên tôi cảm thấy thương thay cho thân phận của người phụ nữ này. Tôi tiến lại gần giường bệnh, đặt túi cam lên bàn rồi thả Bo ngồi trên chiếc ghế cạnh đó. Mẹ Hải nằm yên lặng, nhịp thở đều đều, có lẽ bà ấy đang ngủ hoặc yếu đến mức không thể mở nổi mắt. Làn da của bà ấy xanh xao thiếu sức sống, những nếp nhăn hằn rõ trên gương mặt. Tôi tự hỏi vào một ngày cuối tuần thế này thì chồng và con của bà ấy đang ở đâu? Vì sao bà ấy chỉ nằm một mình trong căn phòng V.I.P này? Một phòng bệnh đầy đủ mọi thứ chỉ thiếu chút hơi ấm, quá lạnh lẽo và cô đơn.
Tôi bế Bo lên, kéo bàn tay nhỏ xinh của thằng bé đặt lên tay của mẹ Hải, nói nhỏ vào tai thằng bé: "Con gọi bà nội đi."
Bo nghe lời, nhắc lại hai tiếng bà nội. Bo có vẻ rụt rè, sợ hãi, cũng đúng thôi vì nó chưa bao giờ nhìn thấy cảnh tượng như thế này nên không khỏi lạ lẫm.
Cánh cửa phòng đột nhiên bật mở ra, một người phụ nữ trẻ bước vào, cô ấy ăn mặc hợp thời với mái tóc xoăn và gương mặt được trang điểm kỹ lưỡng trông rất quý phái. Tôi cúi đầu chào: "Chào chị!"
Người phụ nữ trẻ khá bất ngờ khi nhìn thấy hai mẹ con tôi, đôi mắt rà từ trên xuống dưới rồi mới gật đầu lại: "Chị là..."
Tôi mỉm cười lịch sự: "Tôi là người quen của bác Hoa, hay tin bác bệnh nên đến thăm. Xin lỗi vì đã tự tiện vào phòng, tôi thấy trong phòng không có ai."
Nghe tôi nói thế, cô ấy xua tay, cười như cho có: "Không sao. Tôi là Linh, con dâu. Mời chị ngồi."
Nghe đến hai từ "con dâu" tôi mới ngỡ ngàng nhìn lại người phụ nữ trước mặt một lần nữa. Không thể phụ nhận một điều rằng Linh là một cô gái đẹp, nét đẹp mặn mà yêu kiều của một người phụ nữ đã có chồng, rất xứng đôi với Hải, nhưng một cô gái như thế này đáng ra phải được hưởng sự yêu thương chăm sóc của người chồng chứ không phải vác bụng bầu đi đánh ghen.

27.jpg

Vân trước đứa con nhỏ và hạnh phúc riêng của mình. (Ảnh minh họa)

Linh rót nước mời tôi rồi nhìn sang Bo hỏi: "Đây là con trai chị sao?"

"Vâng, con trai tôi đấy ạ! Bo chào cô đi."
Bo khoanh tay ngoan ngoãn: "Cháu chào cô."
Linh chỉ cười rồi hỏi chuyện tôi: "Chị là người quen thế nào với mẹ tôi?"
"Tôi tên là Vân, tôi với bác Hoa cũng không phải chỗ thân thiết lắm nhưng...biết nói thế nào nhỉ? Bác ấy đã từng giúp đỡ tôi." Đó là lí do duy nhất tôi nghĩ ra vào lúc này.
"Ra thế. Mẹ tôi vốn là người nhân hậu, chỉ là chẳng ai toàn vẹn, bệnh tật liên miên. Vừa phẫu thuật xong nhưng vẫn chưa khỏe hẳn, bác sĩ nói phải chờ thêm một thời gian vì mẹ tôi cũng cao tuổi rồi."
"Vâng, mỗi người mỗi phận. Thế chồng con bác ấy đi đâu rồi ạ?" Tôi không nhịn được, tò mò hỏi.
Nghe thế, cô ấy đột nhiên chuyển hướng nhìn, trong đôi mắt nâu lanh lợi ẩn hiện một nỗi buồn khổ vô hình, phức tạp. "Gia đình nhà chồng tôi ai cũng bận bịu công việc cả. Bố chồng tôi làm bên bộ công an nên cũng đi miết, chồng tôi thì bận việc công ty, chẳng ngơi ra được. Bản thân tôi cũng chỉ có cuối tuần mới có thời gian đến, cho nên chuyện chăm sóc người bệnh đành nhờ đến các bác sĩ và y tá trong bệnh viện."
Giờ thì tôi đã biết thế nào gọi là nỗi khổ của người giàu có, quả nhiên cái gì cũng có giá của nó, chẳng ai được tất cả cũng chẳng ai mất đi tất cả. Mặc dù gia đình tôi không có nhiều tiền, nhưng bù lại mọi người trong gia đình luôn luôn quây quần bên nhau, có chuyện cùng gánh vác. Chẳng trách Hải lại sống vô trách nhiệm với mọi thứ như vậy.
"Thì ra là thế, nhưng biết sao được, ai cũng bận rộn cả."
Linh lại hỏi: "Thế chị là người ở đâu?"
"À, quê tôi ở Nam Định. Trước lên đây học, bây giờ về quê làm việc."
"Ra thế. Tôi cũng chưa bao giờ nghe mẹ tôi có người quen ở đó."
"Vâng, cũng không có gì mà. Số phận cả thôi." Tôi nói vu vơ mấy câu rồi vội vàng đứng lên về vì sợ Hải chẳng may sẽ đến. "Thôi, cũng không còn sớm nữa, xin phép mẹ con tôi phải về. Chúc bác sớm lành bệnh."
Linh cũng cười xã giao: "Cảm ơn chị đã ghé. Khi nào mẹ tôi tỉnh, nhất định sẽ nói có chị đến chơi."
"Vâng, chào chị."
Thật lòng mà nói, từ tận trong thâm tâm tôi không có chút gì gọi là ghen ghét Linh. Dù cô ấy trang điểm, ăn diện sang trọng kỹ càng đến mấy đi chăng nữa thì chính đôi mắt u buồn kia lại tố cáo tất cả. Con người ta đều có quyền mưu cầu hạnh phúc cho riêng mình và có lẽ Linh đã phải hi sinh quá nhiều cho người đàn ông mà cô ấy yêu. Tôi tự hỏi, có bao giờ cô ấy hối hận vì đã trao lầm sự tin tưởng để rồi phải đau khổ một đời hay không?
Tôi kể lại cuộc gặp với vợ Hải cho Thúy nghe ngay tối hôm đó. Thúy không lấy làm ngạc nhiên, nó bảo: "Tao cũng gặp mấy lần nhưng không nói chuyện. Lúc nào cũng thấy khuôn mặt cô ấy buồn buồn. Cũng tội nghiệp thật. Hi sinh vì người mình yêu đến cuối cùng lại bị gạt đi như một đống rác, hữu danh vô thực. Bây giờ con thì không có mà chồng thì có cũng như không."
"Nhưng có một điều mà tao rất thắc mắc, Hải đào hoa như vậy, không thiếu phụ nữ tình nguyện sinh con cho anh ta. Tại sao anh ta cứ giành giật Bo với tao chứ?" Vấn đề này thực sự khiến tôi băn khoăn.
"Mày còn không hiểu anh ta sao? Bởi vì anh ta quá hiếu thắng, muốn gì là phải có cái đó. Anh ta không cam tâm để mày giữ thứ thuộc về anh ta, nhất lại là con trai anh ta."
"Khốn nạn!"
Thúy mỉm cười phóng khoáng: "Mặc kệ tên điên đó. Nói cho tao nghe, khi mày gặp lại Cường thì mày có cảm giác gì?"
Tôi ngẩn người, khuôn mặt lạnh tanh của Cường lập tức hiện lên khiến tim tôi đau nhói. "Không rõ nữa, nhưng vào giây phút tao nhìn thấy Cường thì tao đã biết bọn tao thực sự chẳng còn cơ hội nào nữa."
Thúy thở dài, nằm ngả xuống giường bên cạnh Bo đang ngủ say sưa. "Còn cơ hội hay không còn cơ hội chẳng qua là do mình mà thôi."
"Khó nói lắm. Nhưng nói thật là nhiều khi tao cũng ước được như mày, cuộc sống mà tao đã từng tưởng tượng khi yêu Cường. Tao đã từng nghĩ người mà mình sẽ đi đến hết cuộc đời này chính là anh ấy."
"Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh. Tao có cuộc sống mà mày mơ ước nhưng tao lại muốn được về quê hương gần gũi bố mẹ như mày. Mày nhìn vợ chồng tao bình thường như thế nhưng thật ra cũng buồn chán lắm. Hai vợ chồng đi làm cả ngày, có khi 2 ngày liền chẳng gặp mặt nhau. Những buổi tối hai vợ chồng cùng ở nhà thì lại mỗi người một việc, hiếm lắm mới có một buổi ra ngoài chơi."
Tôi cười buồn, chẳng biết nói sao. Thúy lại tiếp: "Dù sao thì mày cũng phải lấy chồng đi, còn có chỗ dựa, gia đình hạnh phúc mà không có một người đàn ông làm trụ cột sẽ rất khó khăn." Rồi Thúy quay sang khẽ vuốt ve cái bụng tròn vo của Bo, thì thào với thằng bé nhưng rõ ràng là nói với tôi: "Đúng không con trai? Mẹ Vân phải lấy chồng thôi. Con trai cũng muốn có bố rồi, phải tìm bố cho Bo đáng yêu của chúng ta chứ!"

Còn tiếp...

Tác giả: Poulp

Nguồn: http://www.webtretho.com/forum/f186/nguoi-me-trinh-trang-2127221/