Chuyên mục Hạnh phúc gia đình: Người mẹ trinh trắng - Mẹ ôm chặt lấy tôi: "Không, con gái mẹ dũng cảm lắm. Mẹ không trách con chút nào. Mấy năm qua con đã chịu bao nhiêu khổ cực, đáng ra con phải nói cho mẹ biết sớm mới phải."

>> Bị bạn gái chia tay vì nghèo

>> Người mẹ trinh trắng (Chương 18)

Chương 19:
"Nói cho mẹ biết, Vân!" Mẹ nắm chặt lấy bàn tay tôi, nói như cầu xin: "Nói thật mọi chuyện cho mẹ biết. Mẹ là mẹ của con, con không tin mẹ hay sao?"
Tôi vẫn một mực cúi đầu, không biết đã phải hạ quyết tâm bao nhiêu lần thì mới dám ngẩng lên đối diện với đôi mắt đau xót của mẹ. "Mẹ ơi, con biết lỗi rồi. Nhưng con sẽ không bỏ rơi Bo đâu. Nó là con trai của con." Tôi bắt đầu khóc, không nhịn được mà khóc thành tiếng và nhào vào lòng mẹ. Có cái gì đó như vỡ òa trong tôi, dường như tôi đã phải một mình gồng lên chống đỡ quá lâu, đôi vai đã nặng trĩu mệt mỏi, nay bên cạnh có mẹ, tôi liền muốn trút bỏ tất cả và dựa dẫm vào mẹ như một loại bản năng bẩm sinh.
Mẹ vuốt mái tóc tôi, nói dịu dàng: "Vì sao con phải nuôi con của người khác mà nhận là con mình để hủy hoại danh dự cả đời con gái như thế?"
Tôi úp mặt trong lồng ngực ấm áp của mẹ, ngửi mùi hương của riêng mẹ. Đó là mùi mồ hôi, nước mắt, mùi của sự tần tảo nắng mưa, cái mùi mà chỉ mẹ mới có. Mùi hương ấy khiến tôi nhẹ nhõm và yên bình đến lạ, cảm giác như mình trở về là một đứa bé gái vẫn còn thích rúc trong lòng mẹ, kể lể và thắc mắc mọi chuyện trên đời.
"Mẹ ơi, con không biết, con không biết tại sao mình lại muốn làm như thế. Con chỉ không muốn Trinh chết rồi mà vẫn phải mang tiếng xấu, nhưng mà Trinh không có lỗi gì đâu mẹ, nó tội nghiệp lắm. Con không muốn bố mẹ nó phải thất vọng vì nó nên con tình nguyện gánh cho nó tội này."
"Rồi làm đau khổ bố mẹ hay sao? Con có nghĩ cho bố mẹ hay không?"
"Trinh khổ lắm, Trinh khổ lắm mẹ ạ!"
Đợi đến khi cho Bo đi ngủ trưa, tôi mới ngồi kể lại đầu đuôi mọi chuyện cho mẹ nghe, tất cả, tất cả mọi chuyện, từng thứ một, mọi ấm ức đau khổ mà chúng tôi đã trải qua. Tôi tựa trên vai mẹ khóc, mẹ cũng khóc, mẹ thương Trinh bạc mệnh, mẹ bảo: "Số phận của phụ nữ là như thế, mỗi người một phận, chẳng ai giống ai. Hai đứa con cùng tuổi, cùng sinh ra trên một mảnh đất, gia cảnh như nhau, cùng lên thành phố học, thế mà bây giờ kẻ còn người mất, mỗi đứa một nơi."
"Mẹ có nghĩ con làm thế là sai không mẹ? Con đã giấu tất cả mọi người."
Mẹ ôm chặt lấy tôi: "Không, con gái mẹ dũng cảm lắm. Mẹ không trách con chút nào. Mấy năm qua con đã chịu bao nhiêu khổ cực, đáng ra con phải nói cho mẹ biết sớm mới phải."
"Nhưng, con sợ..." Tôi ấp úng.
"Sợ mẹ không cho con nuôi Bo chứ gì? Bo ngoan ngoãn đáng yêu như vậy, tự dưng có thằng cháu ngoại, sao mẹ lại không đồng ý chứ? Con cần gì phải một mình chịu đựng?"
Tôi bỗng nghĩ ra một chuyện, liền hỏi mẹ: "Mẹ ơi, vậy con có cần phải nói cho bố mẹ Trinh biết không ạ?"
Mẹ gật đầu: "Có, phải nói chứ. Bo là cháu ngoại của người ta cơ mà. Nhưng bây giờ thì chưa phải lúc để nói. Chuyện kiện tụng còn nhiều vấn đề, không nên để hai ông bà ấy nhận cháu vào lúc này, sẽ rất đau lòng. Hãy đợi mọi biến cố qua đi."
Tôi nghe lời mẹ, trong tiềm thức của tôi thì mẹ vẫn luôn là người sáng suốt nhất. Chỉ có điều là tôi luôn cảm thấy một nỗi bất an vô hình, một nỗi sợ không tên, có khi nào tôi sẽ thua kiện không? Tôi hoang mang với con đường phía trước và tôi cần lắm một người cầm đuốc dẫn đường mở lối. Tôi cứ cố gắng tưởng tượng ra chuyện gì sẽ xảy ra trong tương lai nhưng có tưởng tượng thế nào chăng nữa cũng không tưởng tượng được một cuộc sống không có đứa con trai bé bỏng của tôi.
Ngày xưa, mỗi lần hai chị em tôi không nghe lời thì mẹ đều bảo rằng sau này lớn, có con cái rồi sẽ hiểu được nỗi lòng của bố mẹ, lúc ấy hai chị em chỉ nhìn nhau cười hì hì, cứ thế sống vô tư trong sự đùm bọc của bố mẹ. Cho đến khi cũng có một đứa trẻ gọi tôi là mẹ mặc dù tôi không sinh ra nó, tôi đã thực sự làm mẹ và tôi tin mẹ nói không sai chút nào. Những lần Bo bị ốm, tôi đều thức trắng đêm để chăm sóc thằng bé như mẹ đã từng làm với hai chị em tôi, chẳng màng đến bản thân, ăn uống cũng không thiết, chỉ mong con mau khỏi, chỉ mong bệnh tật của con có thể chuyển hết sang cho mình. Giờ thì tôi đã biết vì sao công ơn cha mẹ lại như trời biển và dù ta có làm bao nhiêu điều đi nữa cũng sẽ chẳng đền đáp hết công ơn ấy.
Không lâu sau tôi được Hải mời đến gặp anh ta một cách nghiêm túc để nói chuyện lại một lần nữa về việc của Bo trước khi anh ta quyết định có đem chuyện này ra tòa hay không, có lẽ anh ta muốn thuyết phục tôi lần cuối cùng chăng? Tôi không từ chối, chấp nhận cùng anh ta dứt khoát một lần nữa. Tôi mang theo Bo lên Hà Nội gặp Hải và tay luật sư của anh ta trong một quán coffee vắng. Tôi đến sớm nửa tiếng để tiện cho Bo ăn chút gì đó, và sau khi Bo uống hết một cốc sữa với ăn nửa cái bánh ngọt thì người cần gặp đã đến. Hai người đàn ông dáng dấp cao to, một người mặc áo sơ mi trắng, một người mặc áo vest đen đạo mạo bước vào khiến những người khách khác cũng phải chú ý. Còn tôi, tôi chết cứng ngay tại chỗ, mắt nhìn chằm chằm vào người đàn ông mặc áo sơ mi trắng, anh ta cũng nhìn tôi với vẻ kinh ngạc không kém. Tôi không hề nhận ra hơi thở của mình đang dần trở nên nặng nề. Vì sao? Sao anh lại xuất hiện ở đây? Trong tình huống oái oăm này? Thế giới có phải quá nhỏ rồi không?
Hai người đàn ông ngồi yên vị trên ghế đối diện tôi tự bao giờ, Hải nhàn nhạt mở miệng giới thiệu: "Chào cô Vân, giới thiệu với cô đây là luật sư của tôi, anh Cường."
Cái tên ấy, khuôn mặt ấy, ánh mắt ấy, tôi tưởng rằng mình đã cất rất kỹ, rất sâu trong tim rồi và dù cho có lục lọi 3 ngày 3 đêm cũng không thể nào lục ra. Vậy mà khi Cường ngồi ngay trước mắt đây, trái tim tôi lại quay trở về là đứa con gái 20 tuổi ngày nào, lại đập rộn ràng như ngày đầu tiên anh nói anh thích tôi. Tôi cứ tưởng rằng khi gặp lại anh, tôi sẽ lãnh cảm, thở ơ lắm, sẽ có thể mỉm cười chào anh một tiếng giống như một người bạn bình thường lâu năm không gặp. Nhưng thực sự ngay lúc này tôi chỉ muốn nhào đến ôm lấy anh, kể hết những khốn khổ mà tôi phải chịu đựng từ khi anh đi, rằng tôi đã rất nhớ anh, nhớ giọng nói vui vẻ nồng nhiệt của anh, nhớ bàn tay ấm áp với những ngón thon dài đan giữa các ngón tay tôi. Tôi biết mình không thể làm như vậy, tôi chỉ biết chìm đắm trong đôi mắt lạnh nhạt, oán trách của anh mà không thể thoát ra cho đến khi giọng nói con trẻ lảnh lót, vui tai của Bo vang lên: "Cháu chào chú!"
Hải vươn tay đến vuốt má Bo: "Chào con trai." Và dường như anh ta nhận ra thái độ kỳ lạ của tôi và Cường nên hỏi: "Hai người quen nhau à?"
Tôi còn chưa kịp suy nghĩ gì thì Cường đã phủ nhận một cách lạnh lùng và dứt khoát: "Không, chúng tôi không quen nhau." Rồi anh vươn tay ra phía tôi, lịch sự giới thiệu như một người xa lạ: "Chào cô, tôi là luật sư Trần Mạnh Cường."

 

26.jpg

Gia đình hạnh phúc cùng Cường có lẽ đã quá xa tầm với... (Ảnh minh họa)

Tôi không bất ngờ về cách nói cũng như thái độ của Cường, một phần trong tôi thầm vui mừng, phần còn lại là cơn đau xé lòng.
Cuộc nói chuyện của chúng tôi chủ yếu xoay quanh chuyện nhận nuôi Bo. Hải nói: "Đáng ra tôi đã trình đơn lên tòa nhưng tôi muốn cô suy nghĩ lại một lần nữa. Điều kiện của tôi tốt hơn cô cả nghìn lần, con trai tôi sẽ có một môi trường phát triển vô cùng tốt chứ không phải ở cái nơi quê mùa ấy. Về phần cô cũng không phải lo, tôi sẽ trả cho cô một khoản tiền hậu hĩnh coi như công cô chăm sóc con trai tôi bấy lâu nay."
Tôi chỉ cười khẩy: "Anh nghĩ tôi thèm khát mấy đồng tiền đó của anh ư?"
"Nếu để đến khi tòa phán quyết thì cô sẽ chẳng có gì đâu."
"Sẽ không có ngày đó." Tôi khẳng định.
Cường đột ngột hỏi: "Cô đã tìm hiểu kỹ luật chưa?"
Tôi nhìn thẳng vào mắt Cường, tự tin trả lời: "Tôi hiểu luật đủ để người khác không bắt nạt được mình."
Cường lặng lẽ uống coffee. Dù tôi đã cố gắng hết sức để không chú ý đến Cường nhưng vẫn mất tự chủ mà quan sát anh. Thực sự anh đã thay đổi rất nhiều, không còn là cậu sinh viên bốc đồng, thích gì làm nấy, trên môi luôn nở nụ cười vô tư nữa. Anh bây giờ mang theo nét chững chạc của một người đàn ông trưởng thành, điềm tĩnh và rắn giỏi.
"Cô quá cố chấp." Hải khoanh tay trước ngực thong thả nói: "Cô quá ngu ngốc khi cứ giữ khư khư đứa trẻ không phải của mình. Cô nên nhớ nó mang dòng máu của tôi."
Tôi cúi nhìn đứa trẻ bé bỏng trong lòng mình, nó vẫn vô tư ngồi nghịch ngợm, rằm nát nửa cái bánh ngọt nó đã chán ngấy mà chẳng quan tâm gì đến câu chuyện của người lớn. Tôi nhẹ nhàng vuốt tóc Bo: "Phải, nó mang trong mình dòng máu của anh, nhưng không biết nó sẽ nghĩ sao khi một ngày nào đó nó biết được anh chính là người ruồng ***** nó không thương tiếc. Anh nghĩ nó sẽ kính trọng nổi con người ác độc như anh ư?"
Lúc tôi ngẩng đầu thì chỉ thấy gương mặt Hải chuyển thành màu xanh, mắt trợn trừng nhìn tôi, quai hàm bạnh ra. Tôi chỉ nở nụ cười miệt thị.
"Cô Vân, đúng là tòa án luôn luôn đứng về phía người phụ nữ về khoản nuôi dưỡng con cái. Không có sự đồng ý của cô thì tất nhiên anh Hải không có quyền nuôi cháu bé. Nhưng..." Cường chầm chậm lên tiếng: "Theo tôi biết thì hiện giờ cô vẫn còn độc thân lại trẻ trung như vậy, một cô gái độc thân nuôi một đứa trẻ thì rất vất vả, chưa kể đến nó sẽ cản trở con đường hôn nhân của cô. Trong khi anh Hải là bố đẻ của cháu Đạt, gia đình lại đầy đủ điều kiện cho sự phát triển sau này của cháu. Cô yêu con trai cô vậy mà cô lại không biết đâu là môi trường tốt nhất cho cháu?"
Tôi nhìn sang Cường, thật không thể tin cái giọng lạnh băng đầy tính châm chích này lại là của anh, phản ứng có phần chậm chạp. Đang định mở miệng phản bác lại thì bị Hải chặn ngang, anh ta đứng dậy, nhìn tôi từ trên cao với một vẻ coi thường: "Thôi, đủ rồi. Chúng ta không cần nói điều gì với cô ta nữa. Đây là cơ hội cuối cùng mà tôi giành cho cô nhưng cô vẫn không biết điều thì cô phải nhận lấy hậu quả."
Nói xong Hải xải bước dài ra khỏi quán. Cường liếc nhìn tôi, không rõ anh đang nghĩ gì, chỉ thấy anh rút từ trong ví ra một tờ tiền rồi đặt lên bàn trước khi rời khỏi quán.
Chắc hẳn Cường đã rất bất ngờ khi anh thấy bên cạnh tôi có thêm một đứa bé, anh sẽ nghĩ gì về tôi? Vì sao anh lại nhìn tôi bằng ánh mắt xa lạ đó? Tôi đã từng tưởng tượng rất nhiều về một cuộc hội ngộ của tôi và anh trong nhiều hoàn cảnh, nhiều trường hợp, tưởng tượng ra mọi cảm xúc có thể biểu lộ trên gương mặt anh nhưng tuyệt nhiên không có vẻ mặt lạnh lùng và ánh mắt xa lạ đó. Nhìn vào đôi mắt anh, tôi không thể tin được đó lại chính là người yêu tôi một thời, đã từng nói những lời yêu thương, hứa hẹn nồng ấm. Giống như tình yêu ấy được vẽ nên bởi trí tưởng tượng phong phú của tôi hoặc đó chỉ là một người có gương mặt và cái tên giống anh. Bởi trong trí nhớ của tôi, Cường không bao giờ như vậy, kể cả lần gặp đầu tiên, anh cũng không hề nhìn tôi bằng ánh mắt xa lạ đó. Có lẽ bây giờ Cường đã quá xa tầm với của tôi.

Còn tiếp...

Tác giả: Poulp

Nguồn: http://www.webtretho.com/forum/f186/nguoi-me-trinh-trang-2127221/