Chuyên mục Hạnh phúc gia đình: Người mẹ trinh trắng - Người phụ nữ gật đầu, đôi mắt sáng ngời đi về phía Bo, bàn tay dịu dàng xoa đầu thằng bé và cất giọng thân mật: "Chào cháu, cháu ngoan quá!" Rồi bà ấy quay sang hỏi tôi: "Con trai cô đây sao?"...

>> Bị bạn gái chia tay vì nghèo

>> Người mẹ trinh trắng (Chương 16)

Chương 17:

Tôi biết mẹ giận tôi và dù bà không nói ra lời nhưng tôi vẫn biết bà còn quan tâm và thương tôi nhiều lắm. Những gì tôi đã làm là có lỗi với bố mẹ nhưng tôi không biết làm gì khác, tôi không muốn để Trinh chết rồi vẫn bị mang tiếng xấu, nó chịu đựng đủ rồi. Chút khổ sở này tôi nên giúp nó gánh vác thì hơn, chỉ cần cắn răng im lặng thì có thể vượt qua.
Ngày ấy mẹ tưởng tôi bị mất sữa không cho con ** được nên mẹ đã đi mua đủ loại đồ ăn để tẩm bổ cho tôi có sữa nuôi con. Cuối cùng, may mà chị hàng xóm cũng mới sinh con lại rất nhiều sữa nên chẳng ngại cho Bo nhà tôi ** ké. Sữa mẹ dù sao vẫn là tốt nhất, Bo đã thiệt thòi hơn những đứa trẻ khác về mặt này, biết làm sao được.
Còn nữa, lúc Bo tròn 6 tháng tuổi đã bị sốt cao một trận, phải đưa đi viện. Mẹ tôi và cả thằng Tuyên cứ túc trực luôn. Tôi chẳng chịu rời Bo một phút nào, cứ ngồi lì bên cạnh con khóc, ăn uống cũng chẳng thiết tha, đó cũng là lần đầu tiên tôi hiểu được nỗi lòng của những bậc làm cha làm mẹ. Cứ ngỡ rằng bố tôi thực sự không quan tâm đến hai mẹ con tôi nhưng thực ra ông vẫn len lén đến thăm, cũng sốt ruột vì con vì cháu, bố đã tự nấu đồ ăn rồi bảo mẹ mang vào cho tôi, còn tối ngày đến bệnh viện hỏi thăm bác sĩ về tình hình cháu ngoại khiến bác sĩ phát bực.
Bố mẹ là thế, khi con cái phạm phải một sai lầm gì đó, họ có thể đánh mắng trong lúc nóng giận nhưng lại không bao giờ bỏ rơi đứa con mà mình đã rứt ruột sinh ra. Bố mẹ vẫn luôn quan tâm và sẽ luôn tha thứ. Cho tới ngày hôm nay thì gia đình vẫn là chỗ dựa vững chắc nhất của tôi, giúp tôi có nghị lực vượt qua hết mọi chuyện đắng cay ngọt bùi trong cuộc sống. Bo chính là niềm vui của cả gia đình, tôi chưa bao giờ hối hận vì ngày đó đã quyết định nhận nuôi thằng bé, càng ngày tôi càng tin tưởng rằng Bo chính là niềm tự hào của tôi. Phải cảm ơn Trinh rất nhiều vì Trinh đã mang đứa con trai bé bỏng đáng yêu này đến với thế giới của tôi, cho tôi có thêm một mục đích sống.
Ngày chủ nhật, không phải đi làm, tôi muốn ôm Bo ngủ thêm một chút nữa nhưng thân hình tròn tròn với làn da trắng sữa mềm mại của thằng bé làm tôi chỉ muốn vuốt ve và ngắm nhìn chứ không sao nhắm mắt ngủ thêm được. Quyết định dậy đi chợ và nấu cho Bo những món mà nó thích ăn nhất. Buổi chiều, sau khi ngủ trưa hai mẹ con sẽ cùng nhau đi dạo một vòng rồi sang nhà ông bà ngoại ăn tối, thế là kết thúc một ngày chủ nhật yên bình.
Thế nhưng mọi chuyện lại không yên bình như kế hoạch vì đến gần trưa, có một người khách lạ ghé thăm mẹ con tôi. Người phụ nữ đi bằng ô tô riêng, tài xế riêng, thoạt nhìn có thể đoán được bà ấy ngoài 50 tuổi. Mặc dù tôi không sành về quần áo cũng như đồ hiệu nhưng cũng nhận ra quần áo người phụ nữ đó mặc là hàng cao cấp với đường cắt và hoa văn tinh tế, càng tôn lên vẻ sang trọng, quý phái nhưng cũng rất đỗi hiền hậu khiến người ta vừa nhìn đã có cảm tình.
Người phụ nữ đứng ngoài cửa, tế nhị nhìn vào trong nhà rồi mới cất tiếng: "Xin hỏi, có ai ở nhà không?"
Tôi đi ra, ngơ ngác: "Bác tìm ai ạ?"
"Tôi tìm cô Vân." Người phụ nữ trả lời.
"Cháu là Vân đây ạ! Bác là..."
Người phụ nữ mỉm cười ngỏ ý muốn vào nhà nói chuyện. Tôi đồng ý vì cảm thấy bà ấy không phải là người xấu.
Lúc người phụ nữ bước vào nhà, Bo đang chơi trên giường liền ngẩng đầu chào thật to: "Cháu chào bà ạ!"
Người phụ nữ gật đầu, đôi mắt sáng ngời đi về phía Bo, bàn tay dịu dàng xoa đầu thằng bé và cất giọng thân mật: "Chào cháu, cháu ngoan quá!" Rồi bà ấy quay sang hỏi tôi: "Con trai cô đây sao?"
Tôi mỉm cười tự hào: "Vâng, con trai cháu đấy ạ!" Rồi tôi nhắc nhở Bo: "Bo, con để gọn đồ chơi vào."
Tôi pha nước mời bà ấy nhưng bà ấy cứ ngồi trên giường ngắm nhìn Bo với ánh mắt tràn đầy tình yêu thương.
"Cô còn trẻ như vậy đã có con rồi sao?"
Tôi mỉm cười: "Ở quê thì không trẻ đâu ạ! Nhưng xin lỗi, cho cháu hỏi bác là...? Vì nếu cháu nhớ không nhầm thì cháu chưa gặp bác bao giờ."
Người phụ nữ cười đôn hậu: "À, bác tên là Hoa. Có lẽ bác cũng không nên làm mất thời gian của cháu nữa. Chắc cháu biết con trai bác đúng không? Nó tên là Hải."
Lời giới thiệu ngắn gọn nhưng đủ để tôi hiểu ra vấn đề, tôi chỉ biết một người tên là Hải và chắc chắn rằng bà ấy đang nói đến anh ta. Không lẽ đây chính là mẹ của Hải? Tôi ngồi thẳng người, cất giọng kinh ngạc: "Bác là...mẹ của anh Hải?"
Bà ấy gật đầu, lại cúi nhìn Bo, đưa tay vuốt cái má trắng hồng của nó: "Đứa bé này năm nay lên 3 tuổi hả?"
"Vâng" Tôi hơi cứng người, trả lời trong vô thức với trái tim đập dồn dập "Cháu được 3 tuổi rưỡi ạ!"
"Ừ, nếu cháu nội bác còn sống chắc cũng được 3 tuổi rồi!"
Tôi ngẩn người nhìn bà ấy, thế là có ý gì? Muốn đến nhận cháu ư? Muốn cướp thằng bé từ tay tôi? Không, không đời nào tôi chịu thỏa hiệp.
Bà ấy ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt tôi: "Bác có chuyện muốn nói với cháu."
Tôi gần như đoán được những gì bà ấy định nói mặc dù tôi cảm thấy sợ nhưng chuyện gì đến thì cũng phải đến, muốn tránh cũng không được. Tôi đứng dậy bế Bo xuống giường, giống như một loại bản năng kỳ lạ để tránh xa khỏi người phụ nữ.

22.jpg

Vân lo sợ Hải sẽ cướp mất đứa con trai yêu quý của cô. (Ảnh minh họa)

"Bo, mẹ cho con sang nhà bạn Tý chơi."
Thằng bé liền gật đầu mừng rỡ chạy đi ngay. Tôi đứng ngoài cửa nhìn thằng bé an toàn chạy sang nhà sát bên mới đi vào ngồi ngay ngắn trước mặt bà Hoa: "Vâng, cháu đã sẵn sàng lắng nghe."
Bà ấy vẫn giữ nguyên nụ cười: "Cháu có cậu con trai xinh quá, thằng bé cũng rất ngoan."
"Cháu nghĩ đó không phải là những gì mà bác muốn nói."
Bà ấy bỗng bước đến ngồi kế bên tôi, đôi mắt đượm buồn dường như đang dâng lên một tầng nước. Bàn tay của bà nắm chặt lấy tay tôi, đôi bàn tay ấy dù tuổi tác làm cho nhăn nheo gầy guộc nhưng không thô ráp chai sần như tay mẹ tôi mà vẫn giữ được sự mềm mại, chứng tỏ người phụ nữ này chưa từng làm qua việc nặng. Ngồi ở khoảng cách gần như thế này tôi mới phát hiện ra gương mặt bà ấy xanh xao chứ không hề khỏe mạnh dù đã dùng phấn để che đậy.
"Bác xin lỗi, bác thực sự xin lỗi cháu. Bác cũng chẳng sung sướng gì hơn. Từ trước đến nay sức khỏe của bác vốn không tốt, giờ lại mắc bệnh tim, tháng sau bác sẽ làm phẫu thuật nhưng chưa biết sống chết thế nào." Bà ấy ngưng lại, lau đi dòng nước mắt chảy tràn. Tôi không cắt ngang, kiên nhẫn chờ bà ấy nói hết. "Bác ốm yếu nên sinh được một đứa con trai đã là kỳ tích rồi vì vậy mà không khỏi nuông chiều nó quá mức, dẫn đến nó càng ngày càng hư hỏng. Chồng bác thì ngày ngày chạy theo chức tước, chẳng màng xem con cái ra sao. Bác cứ tưởng cho nó lấy vợ thì nó sẽ đổi khác, nào ngờ nó vẫn như trước chẳng thay đổi gì. Vợ nó thì đang bụng mang dạ chửa mà nó lại ra ngoài kiếm đàn bà, con dâu bác biết được nên đi đánh ghen, kết quả là xảy thai. Con bé vì thằng Hải mà trước đó đã phá thai mấy lần dẫn đến ảnh hưởng nên bị vô sinh, không sinh đẻ gì được nữa. 3 năm nay gia đình bác sống trong tăm tối, thằng Hải đòi li hôn nhưng bác không cho phép, nếu làm vậy thì còn gì là con người nữa, còn gì là đạo đức nữa. Bác không thể để nó tiếp tục phạm sai lầm."
Nhìn những giọt nước mắt của bà ấy, tôi cũng không biết phải nói gì, đó chắc chắn không thể là giả được, đó là những giọt nước mắt đau thương của một người mẹ dành cho đứa con mà mình đã không thể dạy dỗ nên người. Tôi nên mừng vì người đàn ông bạc bẽo đó đã phải chịu báo ứng hay nên buồn thay cho số phận của người mẹ bất hạnh này?
Tôi đặt bàn tay còn lại lên mu bàn tay của mẹ Hải, thật lòng nói: "Cháu không biết gia đình bác đã phải chịu đựng những tổn thương như vậy. Cháu xin lỗi vì đã không thể giúp gì cho bác."
"Vân, cho bác thay mặt Hải xin lỗi cháu. Nó đã gây ra chuyện lớn như thế mà bác không hay biết gì. Mãi đến bây giờ nó mới nói. Thằng bé thực sự rất giống Hải, vừa nhìn là bác đã thấy. Cháu có thể..."
Tôi mất kiên nhẫn ngắt lời: "Bác, cháu nghĩ người mà bác cần xin lỗi không phải cháu mà là bạn cháu, Trinh. Có lẽ con trai bác vẫn chưa thực sự thật thà."
Bà ấy ngỡ ngàng, dường như là không thể tin được những gì tôi nói, cứ nhìn tôi chăm chăm. Tôi tiếp tục: "Thực ra Bo không phải con đẻ của cháu, là cháu nhận nuôi từ Trinh."
"Vậy hiện giờ Trinh đang ở đâu?" Bà ấy run giọng hỏi.
"Nhờ phúc của con trai bác ban cho, vào đúng ngày cưới của anh ta thì Trinh gặp tai nạn và đã qua đời để lại Bo cho cháu. Cháu vẫn còn nhớ rõ là chính con trai bác đã phũ phàng phủi tay, không thừa nhận đứa bé. Bác sẽ không thể tưởng tượng được Trinh đã phải trải qua những gì đâu, cho nên ông trời rất công bằng, báo ứng là có thật." Tôi nói rành rọt và lạnh lùng, không thèm để ý đến sắc mặt càng ngày càng tái đi của người phụ nữ trước mặt. "Cháu phải tìm mọi cách mới có thể nhận nuôi Bo, thật chẳng dễ dàng gì. Dù cháu không sinh ra nó nhưng nó chẳng khác gì con đẻ của cháu. Cháu rất yêu con trai cháu và cháu sẽ làm mọi cách để bảo vệ nó. Gia đình bác đừng nghĩ có thể chia cắt mẹ con cháu."
Nước mắt của bà ấy ứa ra không ngừng, trong đôi mắt không hề có chút tức giận nào mà là một sự hối lỗi vô bờ. Bà ấy nhìn tôi rất lâu, rất lâu với một đôi mắt trìu mến, như muốn nhìn thấu hết mọi tâm sự trong tôi. Mãi sau bà ấy mới nghẹn ngào nói: "Bác biết, bác hiểu cháu. Bác cũng làm mẹ nên thấu hiểu được khi phải xa con của mình thì cảm giác ra sao, rất đau lòng. Bác nghĩ bác cũng không đủ độc ác để cướp Bo khỏi cháu."
"Có thể bác không có ý định đó nhưng con trai bác thì có đấy ạ!"
"Bác biết Hải rất hiếu thắng, nó làm tổn thương các cháu quá nhiều, những tổn thương không thể hàn gắn được. Bác không dám cầu xin cháu điều gì quá cao, chỉ xin cháu nếu có thể thì cho bác đến thăm cháu nội thường xuyên, được bù đắp chút gì đó cho hai mẹ con cháu, được không?"
Tôi lắc đầu: "Cháu không cần và cháu cũng không muốn ai đó làm đảo lộn cuộc sống của con trai cháu."
Nghe tôi tuyệt tình như vậy, bà ấy khẩn thiết hơn: "Không, bác sẽ không làm đảo lộn cuộc sống gia đình hạnh phúc của thằng bé, bác hứa, bác sẽ chỉ đến thăm như một người họ hàng xa xôi. Bác xin cháu!"
Tôi không nhận lời cũng không từ chối, đúng ra là tôi phân vân. Tôi không biết nếu là Trinh thì nó sẽ làm gì? Liệu Trinh có từ chối và đuổi người phụ nữ này đi không? Tôi tin là không, Trinh hiền lành và nhân hậu, nó sẽ không bao giờ làm được chuyện đó, nó sợ làm người khác buồn còn hơn cả làm chính mình buồn.

Còn tiếp...

Tác giả: Poulp

Nguồn: http://www.webtretho.com/forum/f186/nguoi-me-trinh-trang-2127221/