Chuyên mục Hạnh phúc gia đình: Người mẹ trinh trắng - "Bác ơi, Trinh bị tai nạn. Người gây ra tại nạn cũng đã hết sức hợp tác và bồi thường. Bọn cháu...bọn cháu..."

>> Bị bạn gái chia tay vì nghèo

>> Người mẹ trinh trắng (Chương 15)

Chương 16:

Đầu óc tôi quay vòng vòng khi phải đối mặt với sự chất vấn của gia đình Trinh. Bao nhiêu những điều cần phải nói tôi đều quên sạch, cứ khóc nấc lên không ngừng lại được.
"Vân, nói cho bác biết vì sao đi. Cái Trinh vì sao nó lại thế này?" Bố Trinh cứ hỏi tôi không ngừng, gương mặt tiều tụy khiến bác trông như già đi mấy tuổi. Hai đứa em của Trinh ngồi một góc, đứa lớn ôm đứa bé khóc đến mức mắt đỏ mọng.
Cảm giác tội lỗi xâm chiếm lấy tôi, tôi bắt đầu tự đổ lỗi cho mình. Cũng tại tôi vun đắp nên Trinh mới đến với Hải, tại tôi không kiên quyết, tại tôi không thể bảo vệ Trinh để nó bị hại. Tại tôi không đủ quan tâm nên Trinh mới vì quá trống trải và sợ hãi mà lỡ lầm với Hải. Tại tôi không biết chăm sóc chu đáo cho Trinh, tại tôi không biết giấu chuyện Hải lấy vợ để xảy ra cơ sự này. Tại tôi, từ đầu đến cuối vẫn là tại tôi, tôi có lỗi với Trinh, với cả gia đình Trinh. Làm sao để làm lại từ đầu được đây? Không ai cho tôi cơ hội, không một ai.
"Bác ơi, Trinh bị tai nạn. Người gây ra tại nạn cũng đã hết sức hợp tác và bồi thường. Bọn cháu...bọn cháu..." Đó chắc chắn không phải là những gì tôi nói, là Thúy. Giọng nó bình tĩnh và chắc nịch nhưng nghe kỹ thì rõ ràng mang theo một nỗi đau âm ỉ cố nén.
"Đâu? Kẻ đó đâu? Nó đâu?" Bác trai kích động hỏi.
Thúy mím môi, đôi mắt đỏ ngầu hơi bối rối nhưng vẫn đối đáp mạch lạc: "Dạ, anh ta không phạm luật giao thông, đi đúng đường, người sai là...Trinh ạ! Theo luật không thể kết tội anh ta được đâu bác."
Nghe xong những lời tàn nhẫn đó, bác trai sững người yên lặng, đáy mắt hiện lên một tầng sương đau đớn không thể diễn tả thành lời, khổ sở, xót xa. Rồi bác quay đi, dáng người thô kệch đặc trưng của một người nông dân chất phác nặng nề bước từng bước về phía nhà xác lạnh lẽo. Nhìn dáng bác ấy, tôi nhớ đến bố tôi, nếu đổi lại đó là bố tôi thì sao? Tôi chỉ muốn chạy theo úp mặt vào chiếc áo sơ mi sờn cũ của bác mà khóc, thay Trinh an ủi bác nhưng không sao làm được. Trái tim tôi quặn thắt, gào khóc trong lồng ngực. Tôi quay sang trách cứ Thúy: "Vì sao mày lại nói thế? Mày không thấy bác ấy đã rất đau lòng rồi hay sao?"
"Thế mày bảo tao phải làm thế nào? Có cách gì khác không? Đó là sự thật mà. Mày có cách gì hay hơn sao? Chẳng còn cách nào đâu Vân ạ!"
Tôi quàng tay ôm lấy Thúy, khi đó tôi mới nhận ra người nó ướt đẫm mồ hôi nhưng lạnh như tảng băng.
Ngày đưa Trinh về quê an tang, cả đoạn đường Thúy nhất nhất ở bên cạnh, nắm chặt bàn tay tôi không rời. Đi qua gốc cây đầu làng, tôi bắt đầu rơi nước mắt khi nhớ lại những ngày tôi và Trinh cùng đám bạn trong làng vui đùa nơi đó, còn có những lúc hai đứa lặng lẽ ngồi bên nhau mơ màng ngủ. Mỗi một nơi, mỗi một con đường đều chứa đựng bao kỷ niệm đẹp đẽ. Con đường làng quanh co ấy, chúng tôi từng nắm tay nhau chạy tung tăng khắp nơi, những buổi trưa trốn bố mẹ đi chơi, cũng chính nơi đây cùng nhau đi học mỗi ngày. Cả cánh đồng lúa bao la cũng ghi dấu những ngày làm đồng vất vả phụ gia đình. Mảnh đất này chứng kiến chúng tôi lớn lên, là nơi mà dù có đi xa bao nhiêu thì tôi cũng vẫn nhớ về. Bất kỳ nơi nào tôi cũng hình dung ra bóng dáng của Trinh đang ở đó nói cười, vui đùa. Người có thể mất nhưng kỷ niệm sẽ không bao giờ chết, sẽ ở mãi trong tim tôi, trong linh hồn Trinh và cả những người đã gắn bó với nơi này.
Thời khắc hạ huyệt, mẹ Trinh gào khóc lạc cả giọng, bác ấy quỳ rạp xuống đất không quan tâm quần áo lấm lem bùn đất, vươn người ra muốn lao theo quan tài. Chẳng ai có thể ngăn cản được bác ấy xa đứa con gái của mình, đó là lần đầu tiên tôi nhìn nhận rõ ràng tình mẫu tử cao quý và gắn bó đến mức nào.
"Con ơi! Con gái của mẹ! Con gái tội nghiệp của mẹ. Để mẹ chết theo con, con để mẹ sống trên đời làm gì nữa. Cho mẹ theo chăm sóc con!"
Làm gì có ai sắt đá đến mức không bật khóc trước những lời than khóc đau lòng ấy, làm gì có người mẹ nào lại không cắt ruột cắt gan khi thấy đứa con gái bé bỏng mà mình dứt ruột đẻ ra, bao công chăm sóc yêu thương giờ lại nằm lạnh lẽo trong quan tài khi đang còn xuân xanh. Mẹ Trinh làm cho những người tham dự tang lễ không sao cầm được nước mắt, cuối cùng bác ấy kiệt sức mà ngất đi.
Tôi và Thúy vẫn nắm chặt tay nhau thẫn thờ như người mất hồn nhìn từng lớp từng lớp đất vùi xuống quan tài mà bên trong là người bạn thân đang yên nghỉ. Chúng tôi không khóc nổi vì có lẽ nước mắt đã cạn khô, chỉ cảm thấy lòng bàn tay lạnh ngắt đi.
Trời cuối thu, những chiếc lá vàng bay la đà theo gió như muốn đưa tiễn linh hồn ai đó về cõi vĩnh hằng.

Bố mẹ tôi cũng sang giúp đỡ và động viên bố mẹ Trinh rất nhiều. Bố mẹ tôi chứng kiến Trinh cùng tôi lớn lên, mẹ nói mẹ thương Trinh quá vì mẹ coi Trinh chẳng khác nào con gái. Trinh ngoan ngoãn, hiền lạnh, chịu khó, cái gì cũng biết làm, mẹ hay bảo chỉ mong tôi bằng một nửa Trinh là mẹ mừng lắm rồi. Hồi đó nghe mẹ so sánh, tôi chỉ cười xòa, còn bây giờ tôi chỉ mong có thể nhường lại một nửa cuộc đời của mình cho Trinh.

20.jpg

Trinh đã ra đi về nơi không còn khổ đau... (Ảnh minh họa)

Sau khi an táng cho Trinh xong, tôi và Thúy lại vội vàng trở lên Hà Nội để làm thủ tục nhận nuôi con trai của Trinh, món quà duy nhất mà Trinh để lại. Nhờ sự giúp đỡ nhiệt tình của bệnh viện và một vài người bạn, tôi đã thuận lợi làm xong mọi thủ tục nhận nuôi và giấy khai sinh cho thằng bé. Từ đây, cuộc đời tôi đã có một đứa con trai, nó sẽ mang họ của tôi, Nguyễn Thành Đạt.
Vào đúng hôm tôi mang Bo từ bệnh viện trở về chỗ trọ sau khi hoàn tất mọi thủ tục nhận nuôi thì tôi nhận được một bưu kiện gửi từ Anh Quốc về. Chẳng cần đoán tôi cũng biết đó là của Cường, quãng thời gian qua tôi gần như quên mất Cường. Tôi đặt hộp giấy lên bàn và nhìn chằm chằm vào nó rất lâu, rất lâu, tôi không biết là bao lâu, chỉ cảm thấy ánh nắng phía tây chiếu lên căn phòng nhỏ từ từ tắt dần. Tôi biết mình không có đủ can đảm để mở nó ra, tôi không dám đối mặt vì tôi sợ những nhớ nhung yêu thương về Cường lại ùa về làm cho tôi mất đi mọi dũng khí đã có. Nhưng không, tôi đã chọn, tôi đã chọn Bo thì tôi phải có dũng khí đối diện với mọi thứ vì tôi đã làm mẹ, trốn tránh sẽ chẳng giải quyết được gì. Tôi lao đến xé tung lớp giấy bọc ngoài và một mảnh vải màu xanh da trời dần hiện ra trước mắt. Tôi từ từ lấy ra, là một chiếc khăn len rất đẹp, ở dưới đáy còn có một tấm thiệp xinh xắn với ông già Noel trang trí bên ngoài. Tôi run rẩy mở ra, hơi thở cũng theo đó mà dồn dập bất thường. Nét chữ của Cường vẫn thế, mạnh mẽ và đầy quyết đoán không lẫn vào đâu được.
"Ngạc nhiên chưa cô bé của anh! Có lẽ là hơi sớm cho một giáng sinh nhưng anh không thể chờ lâu thêm được nữa, phải cho em xem chiếc khăn mà anh mất bao công sức mới chọn được ấy. Đúng màu em thích nhé!
Để xem nào, chúng ta xa nhau được 1 năm 2 tháng rồi phải không? Có nhớ anh không nào? Nhớ lắm đúng không? Anh biết là thế mà, cố mà chịu nhé! Anh cũng nhớ em nhiều lắm. Chúng ta chỉ tạm xa nhau mấy năm thôi, phải hiểu cho anh, xa em không phải điều anh muốn mà là vì tương lai sau này của chúng ta, anh muốn cho em một tương lai tốt đẹp, không phải lo lắng nhiều. Em có tin tưởng ở anh không? Còn nữa, khi nào cảm thấy cô đơn vì nhớ anh hay thấy lạnh thì em nhất định phải quàng chiếc khăn đó, nó sẽ thay anh ôm ấp em qua những ngày đông lạnh giá không có anh bên cạnh.
Một điều quan trọng nữa mà anh muốn nói là anh yêu em, vợ tương lai ạ! Chờ anh nhé!"

Đọc xong tấm thiệp ấy thì nước mắt tôi đã chảy ướt đẫm chiếc khăn len màu xanh mà Cường tặng. Màu sắc mà tôi yêu thích, chỉ là tôi tùy ý nói với anh một lần mà anh vẫn còn nhớ đến thế, tôi đối xử với anh thế này có phải là quá tàn ác không? Tôi ôm chặt lấy chiếc khăn len màu xanh ấm áp, ngồi co quắp lại với sự dằn vặt của lí trí và tình cảm. Trái tim tôi luôn hướng về anh, dù cho những bộn bề cuộc sống có làm tôi quên đi nỗi nhớ nhưng chỉ cần ai đó nói về nước Anh, nói về đại học Luật, hay gọi một cái tên giống anh là tim tôi lại nhói lên những nhịp đập lạ kỳ. Thế nhưng giờ đây tôi đã có thêm một đứa con, tôi phải lo cho con tôi chứ không phải chạy theo những yêu đương khờ dại. Cường là một người giỏi giang, ưu tú, sẽ có nhiều cô gái tài giỏi thích hợp với anh, tôi không thể làm gánh nặng cho anh, không thể để anh suy nghĩ quá nhiều, rồi thời gian sẽ xóa mờ đi tất cả.Và cứ thế, tôi xa Cường trong im lặng, tôi không đủ can đảm nói với anh rằng tôi không thể làm theo lời hứa sẽ chờ đợi anh, không dám vào nick yahoo hay email, thay đổi luôn cả số điện thoại. Tôi sợ, sợ thấy anh ở đó chờ tôi, sợ anh gửi những lời nói nhớ thương làm tôi động lòng và không thể ngăn mình đến bên anh. Tôi yêu Cường và có lẽ xa anh chính là cách duy nhất để cả hai chúng tôi được nhẹ nhõm. Tôi sẽ giấu kín tình yêu với anh ở một góc trong sâu thẳm trái tim, khóa kín cửa và ném chìa khóa đi để không một ai ngay cả tôi có thể chạm vào nó thêm một lần nào nữa.
Có lẽ cho đến bây giờ tôi vẫn cảm thấy quyết định đưa Bo trở về quê là quyết định sáng suốt nhất của tôi. Thành phố mặc dù tốt nhưng hẳn là với đồng lương ít ỏi của tôi không thể đủ nuôi một đứa trẻ. Mặc dù quay về quê tôi phải đối mặt với những lời đàm tiếu trái tai nhưng đó vẫn là quê hương tôi, dù có ra sao thì quê hương vẫn sẽ che chở cho mẹ con tôi.
Tôi không thể quên nét mặt của bố mẹ tôi khi tôi bế Bo trên tay, quỳ dưới đất và nói rõ ràng: "Đây là con trai của con."
Bố tôi ngã ngồi trên ghế, mặt xám đen lại, còn mẹ tôi suýt nữa ngất xỉu nếu không có Tuyên bên cạnh đỡ lấy. Mẹ tôi không tin mà hỏi tôi: "Hôm mày về đám tang cái Trinh có thấy gì đâu?"
Tôi đã lường trước được câu hỏi này nên đã chuẩn bị sẵn nhưng vẫn không ngăn được giọng nói run rẩy: "Hôm đó con đã sinh cháu rồi nhưng chưa dám nói với bố mẹ vì sợ..."
Bố tôi xông đến tát vào mặt tôi, mặt ông đỏ gay quát lớn: "Mày mà biết sợ? Mày mà biết sợ thì đã không làm ra chuyện xấu hổ này? Tao cho mày lên đấy ăn học chứ không phải là đi làm **. Tao sống làm sao được với bà con làng xóm bây giờ?" Rồi ông thô lỗ kéo tôi lên "Đi, đi gặp cái thằng làm mày chửa, tao có chết cũng phải bắt nó cưới mày, xong rồi cút đi đâu thì cút!"
Tuyên chạy ra kéo bố lại, tôi cũng khóc lóc van xin: "Bố ơi, con xin bố, con xin bố! Không thể gặp anh ta được đâu, con không muốn, không muốn đâu bố ơi! Bố đánh chết con cũng được!"
Mẹ tôi ngồi một bên khóc lóc than trời, mẹ nói mẹ hối hận khi sinh ra một đứa con như tôi: "Mày muốn lấy chồng đến thế thì đi học làm gì? Thà tao cưới chồng luôn cho mày thì bây giờ khỏi phải xấu hổ."
Bố tôi tức quá cầm lấy cán chổi ở góc nhà vung lên định đánh tôi nhưng Tuyên đã kịp kéo tôi chạy đi. Em trai tôi mặc dù còn nhỏ nhưng lại là đứa rất hiểu chuyện, nó khuyên bảo tôi nên nói cho bố mẹ biết bố của Bo là ai để đến nói chuyện với nhà người ta, kiểu gì cũng có cách giải quyết. Nhưng dù Tuyên nói thế nào, khuyên bảo điều gì thì tôi cũng chỉ ngồi khóc tức tưởi. Nỗi lòng của tôi làm sao có thể nói ra được, cứ để mọi chuyện như thế qua đi, miễn là cho tôi ở lại quê nhà.
Cuối cùng thì gia đình hạnh phúc cũng đã chịu thua trước sự im lặng của tôi, bố mẹ cho tôi một mảnh đất để ở riêng cho tròn trách nhiệm vì hai người không muốn dính dáng cũng không muốn nhìn thấy mặt tôi. Tôi đau lòng lắm nhưng đành chấp nhận mọi thứ, chấp nhận cơn giận giữ của bố mẹ, chấp nhận cả những cái nhìn châm chọc, xì xào coi khinh của họ hàng làng xóm. Lỗi là ở tôi, làm sao tôi có quyền trách cứ ai. Tôi nhắm mắt bỏ ngoài tai mọi thứ vì con trai tôi và cũng là vì chính tôi.

Còn tiếp...

Tác giả: Poulp

Nguồn: http://www.webtretho.com/forum/f186/nguoi-me-trinh-trang-2127221/