Chuyên mục Hạnh phúc gia đình: Người mẹ trinh trắng - Tôi không biết, tôi chẳng hiểu gì hết, khóc nức nở, giữ chặt đầu Trinh, dáo dác nhìn đám người đang vây quanh đông nghịt, cầu xin: "Có ai không, cứu bạn tôi! Cứu bạn tôi với, xin các người, cứu với!"

>> Chồng tôi đang "ngoại tình tư tưởng"

>> Người mẹ trinh trắng (Chương 14)

Chương 15:

Mỗi ngày tôi lại nhìn thấy Trinh lặng lẽ vuốt ve lên bụng mình, thì thào những câu gì đó hay đơn giản chỉ là cười một mình. Tôi không hiểu, không biết Trinh yêu thương đứa trẻ trong bụng vì đó là con của Trinh hay vì đó là con của Hải. Cho đến bây giờ tôi cũng không chắc Trinh có còn yêu Hải hay không, cái cách mà Trinh cố giữ lại đứa trẻ khiến tôi không thể không nghĩ rằng Hải vẫn còn có một vị trí quan trọng trong lòng Trinh, có lẽ Trinh vẫn cứ cố lừa dối bản thân điều gì đó.
Cho đến khi chúng tôi vô tình nhận được thông tin về Hải qua một người bạn, Hải lấy vợ. Ngày nghe được tin đó thì Trinh cũng sắp đến ngày sinh nở, trước đó bác sĩ đã cảnh báo chúng tôi rằng sức khỏe của Trinh không được tốt, thể trạng yếu, có lẽ là do suy nghĩ quá nhiều, dinh dưỡng cũng không đầy đủ. Nếu cứ duy trì tình trạng như thế thì phải mổ đẻ để an toàn cho cả mẹ lẫn con. Điều quan trọng là chúng tôi không đủ kinh phí cho Trinh mổ, Thúy mới đi làm, tôi chưa xin được việc ổn định, phải làm cho một phòng khám tư nhân nhỏ. Trinh cũng ngại để chúng tôi phải lo nghĩ nhiều nên nhất định không đồng ý mổ. Đến lúc nghe tin Hải sắp cưới vợ thì tinh thần Trinh cũng suy sụp hẳn. Nghe người bạn của chúng tôi kể thì vợ sắp cưới của Hải cũng đã mang thai 3 tháng, cô gái xấu số đó đã vì Hải mà phá thai những 2 lần, đến lần này gia đình cô gái biết chuyện đã đến tận nhà Hải buộc làm đám cưới. Bố của Hải là người của bộ Công An, không thể để chuyện của con trai làm mất mặt, hơn nữa gia đình bên đó cũng có chút thế lực nên gia đình Hải không thể không nể mặt, lập tức chuẩn bị cho lễ cưới. Nghĩ đến Trinh mà tôi thấy buồn, nếu như Trinh cũng đến nói chuyện với bố mẹ Hải thì sao? Liệu họ có ném ra một đống tiền rồi khuyên Trinh đi phá thai không? Nhưng tôi biết Trinh không nghĩ đến chuyện đó, gương mặt tái nhợt của nó nói cho tôi biết nó đang đau lòng vì biết mình đã bị phản bội từ lâu rồi. Trong lúc yêu Trinh thì không biết anh ta đã nói những lời yêu thương với biết bao nhiêu cô gái rồi? Cũng không biết là Trinh bị phản bội hay cô gái sắp cưới anh ta bị phản bội. Phá thai 2 lần, chẳng cần nghĩ cũng biết họ đã bên nhau trước cả khi Trinh xuất hiện. Đến cuối cùng thì Trinh cũng chỉ là một người qua đường đối với Hải, chỉ là tạm bợ mà thôi.
Sau khi nghe tin về Hải, Trinh không những mặt mày tái nhợt mà còn chẳng nói gì, không khóc không cười, hoàn toàn vô cảm. Tôi hỏi gì Trinh cũng đều không trả lời. Tôi lo lắng không yên nhưng Thúy nói hãy cứ để Trinh lại một mình suy ngẫm mọi chuyện rồi nó sẽ nghĩ thông tất cả, nỗi đau này phải tự nó vượt qua mới được.
Thế nhưng Trinh đã biến mất vào đúng ngày Hải chuẩn bị lễ cưới. Mỗi buổi trưa tôi thường cố gắng về nhà ăn cơm với Trinh nhưng hôm đó khi tôi trở về thì đã không thấy Trinh đâu, cơm nước cũng chẳng có gì. Một tiếng chuông cảnh tỉnh trong đầu reo lên, tôi lập tức gọi điện thoại cho Trinh nhưng chuông chỉ đổ hai tiếng thì tắt máy. Tôi như phát điên, gọi ngay cho Thúy thông báo tình hình rồi chạy đi tìm Trinh. Tôi không rõ điều gì cho tôi suy nghĩ Trinh đến chỗ đám cưới của Hải nhưng tôi chỉ biết chạy đến các khách sạn lớn tìm, rồi gọi điện thoại lung tung hỏi địa chỉ nơi Hải đám cưới. Lúc đó tôi gần như mất hết kiểm soát, chỉ muốn tìm cho bằng được Trinh, lôi nó về, bằng cách nào thì cũng phải lôi nó về. Tôi vừa chạy vừa khóc, cứ nức nở giống như một đứa trẻ bị lạc mẹ giữa thành phố rộng lớn. Người ta nhìn tôi, tôi không quan tâm, miệng tôi cứ gọi tên Trinh không ngớt. Tôi mà tìm được nó thì nhất định sẽ mắng nó, mặc nó mang thai tôi cũng sẽ đánh nó một trận, con bạn xấu xa vì sao cứ làm người khác phải lo lắng như thế. Mãi tôi mới tìm được đến khách sạn nơi tổ chức đám cưới của Hải, nhưng người ta không cho tôi vào có lẽ vì bộ dạng của tôi không giống một người đi dự đám cưới. Tôi có van xin thế nào cũng không được. Tôi lại thẫn thờ quay ra vì đoán là Trinh không có trong đó. Ai ngờ, vừa đặt chân ra ngoài cửa khách sạn thì tôi nhìn thấy Trinh bên kia đường, trông nó phờ phạc lắm, nó đang tìm cách qua đường mà ở đoạn đường này lại không có đèn giao thông. Nó không nhìn thấy tôi nhưng tôi đã chạy ra vẫy tay gọi nó, nó không nghe thấy vẫn tìm cách sang đường. Đường đông lắm, Trinh vẫn sang và rồi một xe ô tô đi ngang qua, Trinh không thấy nhưng tôi thấy rõ mồn một, tôi hét lên: "Trinh!!!" nhưng quá muộn, thứ duy nhất tôi nhớ được là hình ảnh Trinh lăn trên mặt đất, tay nó ôm chặt lấy bụng như muốn bảo vệ đứa con.
Tôi mặc kệ đường đông, mặc kệ xe cộ đi qua, chạy như bay đến ôm chặt Trinh.
"Trinh! Trinh ơi! Mở mắt ra, mở mắt nhìn tao này, Vân đây!" Tôi khóc không ra tiếng, nói không nên lời. Chỉ thấy ánh mắt Trinh nhìn tôi đau đáu, một giọt nước mắt gỉ ra từ khóe mắt nó. Trinh kéo tay tôi đặt lên bụng nó rồi từ từ nhắm mắt. Tôi không biết, tôi chẳng hiểu gì hết, khóc nức nở, giữ chặt đầu Trinh, dáo dác nhìn đám người đang vây quanh đông nghịt, cầu xin: "Có ai không, cứu bạn tôi! Cứu bạn tôi với, xin các người, cứu với!"
Mọi người bảo nhau gọi cứu thương, tôi chẳng còn chút sức lực nào, cứ ngồi bệt dưới đất. Người lái xe đâm vào Trinh giúp tôi bế nó vào trong xe đến bệnh viện. Tôi không biết máu của Trinh chảy từ đâu ra, chảy nhiều lắm, chỗ nào cũng có máu, ướt đẫm cái váy trắng tinh, thấm đẫm vào người tôi. Tôi không biết người lái xe nói những câu xin lỗi gì, tôi chẳng quan tâm. Một tay tôi ôm Trinh, một tay cầm điện thoại run rẩy gọi cho Thúy: "Thúy ơi! Trinh chảy nhiều máu lắm Thúy ơi! Trinh chết mất! Trinh không nhìn tao, Trinh không mở mắt! Tao không biết máu ở đâu, tao không biết đâu. Tao không cầm được máu." Đầu óc tôi trống rỗng dần, linh hồn bay đi đâu mất chỉ còn lại thân xác không ngừng run lẩy bẩy. Tôi chưa từng hoảng sợ như thế này, chưa bao giờ.
Khi tới bệnh viện, Trinh được chuyển ngay vào phòng cấp cứu, Thúy cũng vào theo, chỉ mình tôi là phải ở ngoài, thân thể tôi đóng băng. Tôi biết Trinh rất đau, đau cả thể xác lẫn tâm hồn, đứa bé cũng rất đau, nếu đứa bé được cứu, nếu nó biết được thời điểm mẹ nó đang gặp nguy hiểm mà bố nó đang vui vẻ làm đám cưới với một người phụ nữ khác thì sẽ thế nào?
Tôi đã hoàn toàn không biết một điều rằng đó là lần cuối cùng tôi được nhìn thấy Trinh, đó cũng là thời điểm cuộc đời tôi rẽ ngang, bước sang một trang mới.
Tôi còn nhớ rất rõ, phải nói rằng nó đã trở thành một hình ảnh khắc sâu trong trí nhớ của tôi khi thấy Thúy mặc chiếc áo blouse trắng ôm một đứa trẻ còn đỏ hỏn bước ra từ phòng cấp cứu. Trên gương mặt đã trắng bệch của Thúy là mồ hôi cùng nước mắt, còn có những vệt máu nhỏ mà có lẽ nó cũng không hay biết. Tôi cũng chẳng phân biệt được đâu là mồ hôi đâu là nước mắt của Thúy. Có cái gì đó sụp đổ trong tôi, một tiếng nói từ nơi sâu thật sâu trong lòng cất lên: "Hết rồi!". Tôi chỉ đứng yên tại chỗ như có ai vừa đóng xi măng dưới chân, chỉ biết chờ đợi Thúy bước từng bước nặng nề đến thông báo: "Vân ơi! Trinh bỏ chúng ta rồi! Nó đi rồi!"

ng-i-m-15.jpg

Gia đình hạnh phúc mà Trinh đã ao ước giờ đã vĩnh viễn không còn. (Ảnh minh họa)

Tôi cật lực lắc đầu, không muốn tin đó là sự thật, vừa mới hôm qua thôi nó còn ngồi xoa bụng nói rằng muốn tôi làm mẹ nuôi của con trai nó, hai chúng tôi sẽ cùng nhau nuôi thằng bé lớn lên. Trinh nói nó sẽ ổn thôi, nó sẽ không sao cả, sẽ không rời xa chúng tôi trừ khi chúng tôi đuổi nó, nó đã hứa như thế mà. Nhưng tôi đâu có đuổi nó đi, tôi đâu muốn thế này? Tôi bịt chặt tai không muốn nghe Thúy nói nhưng chính lòng tôi lại nói rằng tôi phải tin chuyện này là thật, tất cả đã diễn ra chứ không phải một giấc mơ cũng không phải là một vở kịch. Tôi gạt Thúy sang một bên, chạy thẳng vào phòng cấp cứu, các bác sĩ đã đi ra, chỉ còn lại các cô y tá đang dọn dẹp, lau máu giúp Trinh. Tôi thô lỗ đẩy họ ra, ôm chặt lấy Trinh đang nằm bất động, không nói không cười. Tay tôi run run sờ khắp gương mặt xinh đẹp của Trinh, vẫn còn vết tích của những giọt nước mắt, độ ấm dưới bàn tay tôi thì đang mất dần.
"Trinh, để tao lau nước mắt cho mày. Không cần khóc nữa, mày không cần phải khóc nữa đâu, mọi chuyện đều qua cả rồi. Mày đã thành công, thành công sinh ra đứa con của riêng mày. Mày làm mẹ rồi đấy, mau tỉnh lại đi, tỉnh lại nhìn mặt con trai đi. Nó xinh lắm, nó đang đòi mẹ đấy!" Không hiểu sao lúc đó tôi không sao khóc nổi, chỉ điên cuồng lau mặt, lau máu cho Trinh. Rất nhiều máu, vì sao lại có nhiều máu như thế? Lau mãi cũng không hết.
"Vân, bình tĩnh lại. Trinh đã chết rồi, nó chết thật rồi!" Thúy kéo vai tôi hét to.
Tôi quay lại, đẩy Thúy ra, hét to hơn: "Nó còn sống, người nó vẫn còn ấm đây này, mày sờ xem. Đi gọi bác sĩ đến đây, tao thấy mắt nó động đậy đấy!"
Thúy bất ngờ tát mạnh tôi một cái rồi nói lại rành rọt: "Mày nghe đây, Trinh chết rồi! Hiểu chưa?" Nó kéo tay tôi đặt lên ngực Trinh: "Mày sờ đi, cảm nhận đi. Hãy đối mặt đi!"
Đến lúc đó tôi mới òa khóc thành tiếng, không phải vì Thúy tát đau mà vì nó đã khiến tôi phải thừa nhận rằng Trinh đã xa tôi thật rồi. Tôi lầm bầm trách móc Thúy, chỉ để cố giải tỏa đi sự đau đớn của mình: "Mày ở trong này với nó cơ mà. Vì sao mày không cứu Trinh chứ? Vì sao không giúp nó, Trinh rất yếu ớt mà, vì sao không giúp nó chứ?"
Thúy ôm lấy tôi, nói trong nước mắt: "Mày tưởng tao không đau à? Mày tưởng tao không yêu quý nó chắc? Mày nghĩ chỉ một mình mày mới là bạn nó thôi sao?"
Tôi đã chẳng thể làm gì giúp Trinh, chỉ có thể giương mắt nhìn nó bị tử thần cướp đi. Tôi nắm chặt bàn tay lạnh ngắt của Trinh, nhìn thật kỹ, thật lâu gương mặt nó để ghi nhớ lại, tôi sợ một ngày nào đó mình sẽ quên mất hình dáng nó, quên mất gương mặt nó, cách nó mỉm cười, quên đi giọng nói dịu dàng tựa thiên thần, quên cảm giác mềm mại của mái tóc dài đen nhánh. Tôi chợt nhận ra, chúng tôi từ khi nào đã trở thành một phần máu thịt của nhau, Trinh đau thì tôi đau, Trinh buồn thì tôi buồn và Trinh mất thì một nửa trái tim tôi cũng chết.
"Ngủ đi Trinh, cuộc đời của mày chỉ là một chuỗi những đau khổ, một năm nay mày đã phải khóc quá nhiều rồi, nhưng tao biết trái tim mày còn chảy máu nhiều hơn cả nước mắt. Tao nhớ lắm những ngày mình còn ở dưới quê, chỉ biết vô tư cười đùa, chẳng có bất kỳ kẻ lạ mặt nào chen ngang, chẳng biết cái gì gọi là đau lòng hay dối trá, không biết máu chảy ra sao, nước mắt mặn như thế nào. Trinh à, hãy yên tâm ngủ đi, tao sẽ đưa mày về quê của chúng ta, về với kỷ niệm bé bỏng của chúng ta, mày sẽ được ngủ trong lòng đất mẹ ấm áp, được dựa mình dưới gốc cây to đầu làng, không cho ai cơ hội làm mày phải khóc nữa. Tao cũng sẽ bảo vệ con trai chúng ta, không để nó bị tổn thương, yên tâm đi nhé. Tao mong mày sẽ được sinh ra một lần nữa với một số mệnh tốt hơn, sẽ có nhiều người yêu thương mày, đừng lưu luyến gì ở cái kiếp đau khổ này nữa."
Tôi nhắm mắt lại, hàng lệ thật dài lăn chầm chậm trên má. Lúc mở mắt ra tôi thấy hình như đôi môi Trinh hơi mỉm cười, dường như là ảo giác nhưng tôi không quan tâm đó là gì, biết đâu Trinh đã nghe được những gì tôi nói, biết đâu nó hài lòng. Tôi cũng mỉm cười dưới hai hàng nước mắt mằn mặn. Vĩnh biệt nhé, Trinh!
Trinh ra đi như thế, còn lại chúng tôi, chúng tôi phải đối mặt với một thực tế khác, gia đình và đứa con của Trinh. Tôi chỉ biết rằng Trinh không muốn gia đình biết được chuyện nó mang thai ngoài ý muốn. Tôi phải giúp nó thực hiện tâm nguyện bé nhỏ đó, bằng mọi giá, tôi không thể để Trinh chết rồi còn phải mang tiếng xấu.
Cho nên Thúy phải vận dụng mọi mối quan hệ trong bệnh viện để xin các bác sĩ không tiết lộ chuyện Trinh mang thai, chỉ cần nói đến tai nạn xe kia là đủ rồi. Trưởng khoa lo ngại rằng nếu như không nói rõ tình trạng của bệnh nhân trước khi chết thì một khi người nhà biết được có thể sẽ xảy ra kiện tụng và làm mất uy tín của bệnh viện. Chúng tôi phải cam đoan mọi chuyện sẽ không xảy ra, sẽ không ảnh hưởng đến bệnh viện, thậm chí là kể rõ nội tình sự việc để các bác sĩ thông cảm, viết giấy cam kết sẽ chịu hoàn toàn trách nhiệm nếu chuyện bại lộ. Cuối cùng họ mới đồng ý giữ bí mật chuyện Trinh có một đứa con.

Còn tiếp...

Tác giả: Poulp

Nguồn: http://www.webtretho.com/forum/f186/nguoi-me-trinh-trang-2127221/