Chuyên mục Hạnh phúc gia đình: Người mẹ trinh trắng - Mấy cô gái như em anh còn lạ gì, dùng nhan sắc trời phú để đổi đời, không có đâu em! Muốn anh có trách nhiệm à? Đẻ nó ra rồi đi xét nghiệm ADN. Hãy thừa nhận đi, anh là người thứ mấy thế?...

>> Chồng tôi đang "ngoại tình tư tưởng"

>> Người mẹ trinh trắng (Chương 13)

Chương 14:

Trinh từ từ ngước lên nhìn Thúy, tôi không rõ trong đôi mắt của Trinh biểu lộ điều gì. Nó câm lặng lau nước mắt rồi đứng lên mở cửa. Bên ngoài là vẻ mặt lo âu của Hải, anh ta đăm chiêu nhìn Trinh để chờ đợi một lời nào đó thoát ra từ miệng nó. Trinh quay lại nhìn hai chúng tôi rồi lại nhìn Hải, nói nhỏ nhẹ: "Chúng ta đi đâu đó nói chuyện một chút!"

Hải lập tức đồng ý và kéo Trinh đi. Chúng tôi không biết hai người nói những gì với nhau, chỉ biết khi Trinh trở về nhà, sắc mắt đã thay đổi hẳn, rạng rỡ với nụ cười hạnh phúc trên môi. Chẳng cần phải nói gì thì tôi cũng biết Trinh và Hải đã trở về như xưa, tôi đã thầm mừng trong lòng và nghĩ dù có những chuyện tệ hại xảy ra với Trinh nhưng ít ra còn có người sẵn sàng dang rộng vòng tay đón nó vào lòng với biết bao yêu thương nồng ấm, đối với một người con gái thì như thế cũng đã quá đủ rồi.
Từ ngày đó, tôi lại thường xuyên thấy Trinh cười hạnh phúc, nhưng cũng chẳng ít lần thấy nó ngây ngẩn một chỗ, vụng trộm rơi nước mắt. Tôi thấy, Thúy thấy nhưng chúng tôi đều im lặng. Còn tôi, vẫn một mình gặm nhấm tổn thương về tâm hồn, một mình chịu đựng những cơn ác mộng triền miên, để rồi giật mình tỉnh giấc trong đêm, hốt hoảng nhìn Trinh nằm ngay bên cạnh mà rơi nước mắt.
Tháng ngày trôi qua rất nhanh, tôi và Thúy bước vào thời kỳ thực tập trong một bệnh viên đa khoa lớn của thành phố. Thúy bảo nó có người nhà làm ở đây nên khi ra trường nó sẽ được một chân trong này. Nghe nó nói mà tôi thấy tương lai mình mù mịt, chưa biết ra trường sẽ đi làm việc ở đâu. Tất nhiên tôi cũng như bao sinh viên mới ra trường khác, muốn được ở lại Hà Nội làm việc, vừa có tương lai phát triển lại vừa rạng danh bố mẹ ở quê.
Vấn đề là khi chúng tôi đi thực tập được 2 tuần thì đã nghe được một tin, không biết phải gọi là tin lành hay tin dữ, về Trinh. Hôm ấy, tôi và Thúy từ bệnh viện trở về, vừa mới đẩy cửa vào nhà thấy phòng tối om, bật đèn lên tôi tá hỏa khi phát hiện Trinh nằm thẳng đuột trên giường, mặt mũi nhợt nhạt, mắt mở trừng trừng nhìn lên trần nhà. Tôi sợ quá, lao ngay đến lay lay người Trinh, một nỗi sợ hãi khó hiểu dâng lên, cho đến khi thấy mắt Trinh chớp chớp thì tôi mới hoàn hồn, ngồi phịch xuống đất: "Mày làm tao sợ đấy? Mày làm sao mà mặt mũi trắng bệch ra thế này?"
Thúy đứng phía sau tôi, cất tiếng gọi run run: "Vân ơi, xem...nhìn xem."
Tôi quay người lại, trên tay Thúy là một cái que thử thai, tôi vồ lấy, mở to mắt nhìn, có lẽ sắc mặt tôi sau đó cũng chẳng kém Trinh là bao nhiêu. Tôi quay lại nhìn Trinh hỏi nhỏ: "Mày có thai?" Và điều đầu tiên hiện lên trong đầu tôi là Trinh có thai với ai? Chẳng phải chuyện đó đã qua đi gần nửa năm rồi sao?
Thúy kéo Trinh dậy, lồng lộn hỏi: "Trinh mày nói đi, đây không phải là lúc để yếu đuối. Là con của ai?"
Trinh cười, điệu cười cay nghiệt đáng sợ, cười xong thì nó dần chuyển sang khóc lớn, nước mắt rơi lã chã như những giọt pha lê. Rất lâu sau nó mới có thể thốt lên lời: "Là con của Hải, là con của anh ấy."
Đôi mắt Thúy tối lại, đôi bàn tay đang đặt lên vai Trinh cũng buông thõng xuống như mất hết sức lực. Tôi không dám tin, không thể tin được mọi chuyện lại xảy ra như thế này.
"Trinh, từ bao giờ? Nói cho tao biết từ bao giờ?" Tôi nói như hét, mất hết bình tĩnh.
Trinh gạt nước mắt, nói rất nhỏ: "Có lần Hải hơi say, anh ấy không kìm được."
"Anh ta say chứ mày có say đâu. Mày điên rồi Trinh!" Tôi quát lên.
"Chúng mày không phải là tao, làm sao hiểu được. Cái đêm đó cứ ám ảnh, đeo đẳng như âm hồn hết ngày này đến ngày khác. Tao muốn thoát ra, tao không muốn cảm giác bị lão ta cướp mất. Tao muốn cùng người mình yêu."
"Mày điên rồi!" Tôi lặp lại. Tôi đã từng không hiểu nổi Trinh, không hiểu tại sao nó lại tự tay phá hỏng tương lai của mình như thế. Nhưng khi trải qua nhiều chuyện và ngồi nhớ lại những câu Trinh nói thì tôi đã dần hiểu ra, cách tốt nhất để thoát khỏi nỗi sợ hãi của chính mình là đối mặt với nó và Trinh đã làm như thế. Đó cũng chính là sự khác nhau giữa tôi và Trinh, nó dám đối mặt với mọi thứ, dám tự mình vượt qua nỗi sợ hãi của mình. Còn tôi thì không, tôi không đủ can đảm, chỉ mãi bọc kín mình trong lớp vỏ ngụy trang cứng cáp.
Lần đó Thúy không hề nóng giận, nó bình tĩnh đến bất bình thường: "Mày cùng anh ta bao nhiêu lần rồi? Anh ta đã biết chưa?"
"Hai lần. Tao chưa nói cho Hải biết." Trinh trả lời.
"Mày định thế nào? Có giữ hay không?"
Trinh im lặng hồi lâu, đặt tay lên bụng mình như muốn nói với đứa trẻ trong bụng: "Nó cũng là một sinh mạng. Nó không có tội, hơn nữa nó là con của tao."
Tôi ngây người, tôi biết nó đang rất nghiêm túc, nhưng nó định nói với bố mẹ nó như thế nào? Hai bác rất kỳ vọng vào nó.
Khi tôi còn chưa mở miệng được thì Thúy đã buông mấy câu làm tôi phải bất ngờ: "Tức là mày muốn giữ? Được, bọn tao tôn trọng quyết định của mày. Ngày mai bọn tao đưa mày đến bệnh viện bọn tao thực tập để khám thai. Khi đã có kết quả rõ ràng của bệnh viện thì báo cho anh ta." Nói xong, Thúy quay người đi vào nhà tắm, mặt nó vô cảm chưa từng có, đôi mắt tối tăm như có màn sương bao phủ. Tôi hiểu là Thúy đang rất giận, chỉ khi quá tức giận thì nó mới có dáng vẻ như vậy. Tôi không đủ nhẫn tâm như Thúy, tôi phải vỗ về an ủi Trinh để nó có thêm nghị lực.
Khi có kết quả khám thai chính thức thì Trinh lập tức thông báo cho Hải biết, anh ta phải là người chịu trách nhiệm đầu tiên. Thật không ngờ khi Trinh liên lạc thì Hải chỉ ậm ừ, trả lời một cách không rõ ràng khiến chúng tôi thực sự hoang mang.

ng-i-m-14.jpg

Gia đình hạnh phúc mà Hải đã vẽ lên cho Trinh giờ đang ở đâu? (Ảnh minh họa)

Chúng tôi hẹn gặp anh ta ở một quán coffee gần chỗ trọ, ở đó vắng người, dễ nói chuyện. Có lẽ Hải đã rất ngạc nhiên khi thấy hai chúng tôi đi cùng Trinh. Thúy không cho Trinh lên tiếng đã đập ngay lên bàn quyển sổ khám thai và dùng giọng mỉa mai để nói: "Tôi nghĩ nếu anh đã là một thằng đàn ông thì cũng nên chịu trách nhiệm về thành quả lao động của mình. Đừng có nói với chúng tôi rằng anh không phải là đàn ông."
Hải hơi nhếch mép như là không để tâm đến mấy lời châm chọc của Thúy, lẳng lặng xem quyển sổ khám thai rồi ném lại lên bàn. Anh ta buông lời nói làm chúng tôi chết đứng: "Quanh đi quẩn lại cũng chỉ là muốn tôi đưa tiền phá thai chứ gì? Nói thẳng luôn cho nhanh. Muốn bao nhiêu?"
Hải rút ví ra và cùng lúc đó là một cái tát như trời giáng rơi xuống gương mặt điển trai của anh ta và người có tư cách làm điều đó không ai khác chính là Trinh: "Đừng tưởng mấy đồng tiền của anh là ghê gớm. Điều tôi cần là trách nhiệm của anh với con của tôi, anh là bố nó."
Anh ta xoa xoa bên má bị đánh, nhìn thẳng vào Trinh với một bộ mặt đểu cáng không hề giấu giếm, khác hoàn toàn với vẻ mặt công tử đáng tin cậy mà tất cả chúng tôi đã từng thấy: "Anh tưởng em là cô gái thông minh? Em đã có kinh nghiệm trong việc đó vậy thì sao không biết đường mà tránh thai? Em muốn bẫy anh à? Muốn anh cưới em sao?"
Gương mặt Trinh trắng bệch: "Anh nói cái gì?"
"Anh không phải thằng ngu. Đừng có giở trò để bẫy anh như thế, anh không phải cái mỏ vàng để em đào. Mấy cô gái như em anh còn lạ gì, dùng nhan sắc trời phú để đổi đời, không có đâu em! Muốn anh có trách nhiệm à? Đẻ nó ra rồi đi xét nghiệm ADN. Hãy thừa nhận đi, anh là người thứ mấy thế? Em đã lăn trên giường với bao nhiêu thằng rồi? Còn tỏ vẻ ngây thơ vô tội, bịa ra câu chuyện bị ông chủ cưỡng bức để cầu xin sự thương hại của anh à? Nói cho em biết, anh không tin đứa bé là con anh. Và cũng xin lỗi em, anh không thích dùng đồ chơi thừa của người khác."
Chúng tôi hoàn toàn cứng họng khi nghe những lời lẽ bạc bẽo, ******** mất nhân tính của Hải, chẳng còn gì để nói chuyện hay bàn bạc nữa rồi. Trinh hất thẳng cốc nước trắng vào mặt anh ta rồi đứng lên đi nhanh ra ngoài. Lúc anh ta còn chưa kịp vuốt nước trên mặt thì Thúy lại đổ lên đầu anh ta cốc nước cam sóng sánh rồi mới chạy theo Trinh. Còn lại tôi, tôi không cam lòng mà bỏ lại mấy câu: "Anh không những không phải là đàn ông mà còn không phải là người, tâm hồn anh bị chó nhai rồi. Thằng cặn bã của xã hội!"
Trước khi ra khỏi quán tôi còn nghe thấy tiếng gầm bực dọc của Hải, một tên cặn bã như thế không đáng để Trinh phải bận tâm, chỉ có điều anh ta quá cao tay khiến Trinh đến bây giờ mới biết bộ mặt thật đáng sợ đó. Chẳng biết có bao nhiêu người yêu Trinh, muốn được ở lại bên cạnh nó cả đời vậy mà nó đâu có nhìn đến, để bây giờ lãnh hậu quả quá nặng nề, đau đớn. Có đáng không hả Trinh? Nhưng chẳng phải cũng chính tôi là người bảo nó hãy đến với Hải hay sao? Chính tôi là ngươi gật đầu. Nếu tôi sớm biết, nếu tôi sớm nhận ra thì có chết tôi cũng không để Trinh đến với Hải. Đôi khi chỉ cần một gái gật đầu, một chút xiêu lòng cũng dẫn đến một còn đường không lối thoát, cũng như tôi, cũng như Trinh. Cuộc đời này thực sự ngắn ngủi lắm và liệu mỗi người có được bao nhiêu giây, bao nhiêu phút được hạnh phúc thật sự? Sao cứ phải đối xử tàn nhẫn với nhau như thế? Vì sao bạn tôi, đứa con gái xinh đẹp, hiền lành, nết na ấy lại phải chịu đựng bao nhiêu nỗi khổ? Công bằng ở đâu?
Đến lúc ấy thì tôi mới ngẫm ra rằng những lời lão Quân nói là đúng. Mặc dù lão ta cũng chỉ là hạng cặn bã nhưng ít ra lão ta cũng không đạo đức giả đến mức như Hải, lão ta đã thẳng thắn cho Trinh xem cái đuôi cáo của mình. Nhân cách của Hải có khi còn chẳng bằng lão Quân, anh ta còn cặn bã hơn cả một kẻ cặn bã. Giờ thì tôi mới biết mấy câu chuyện kiểu như một chàng công tử nhà giàu ăn chơi, lăng nhăng ong bướm hết cô này đến cô khác nhưng cuối cùng lại thay đổi hoàn toàn vì một cô gái chỉ là một câu chuyện bịa đặt. Biết là phù phiếm nhưng vì sao các cô gái lại cứ yêu thích loại truyện không thực tế như vậy? Vì sao cứ mong sẽ có một chàng trai như thế vì mình mà thay đổi? Toàn là những thứ đánh lừa con người, chúng ta vẫn cứ thường quên Lọ Lem mang trong mình dòng máu quý tộc, ngay cả cô Tấm còn có ông Bụt giúp đỡ. Còn chúng ta? sẽ chẳng có bà tiên hay ông Bụt nào hết, hãy cứ dựa vào sức mình để đối chọi lại với cuộc đời.
Trinh không nghe theo lời khuyên của chúng tôi, sống chết giữ lại đứa bé, nó còn nói sẽ không bao giờ lấy chồng. Nhưng thật không thể hiểu nổi, nó có gan giữ lại đứa bé nhưng lại không có gan thừa nhận với bố mẹ. Nó xin tôi giúp nó giữ bí mật cho đến khi không thể giữ được nữa mới thôi. Nó tranh thủ về thăm nhà khi cái bụng còn chưa to lên, cô gắng không để lộ ra điều gì. Tôi thương Trinh nhưng cũng chỉ có thể động viên tinh thần giúp nó vượt qua và thầm lo ngại cho tương lai sau này.

Còn tiếp...

Tác giả: Poulp

Nguồn: http://www.webtretho.com/forum/f186/nguoi-me-trinh-trang-2127221/