Nếu có kiếp sau con vẫn mong làm con dâu mẹ. Vì tôi đã có thai trước khi cưới nên bị gia đình anh phản đối gay gắt và bắt chúng bỏ đứa con đi nhưng chúng tôi không chịu. Cuối cùng mẹ anh ấy cũng đã đồng ý nhưng tôi rất sợ viễn cảnh mẹ chồng nàng dâu và suy nghĩ của tôi đã nhầm và còn thầm cảm ơn mẹ, nếu có kiếp sau con vẫn muốn được làm con dâu của mẹ.

>> Tình cũ đã là kỷ niệm

>> Bất lực khi đứng giữa hiếu và tình trong tình yêu

>> Tình yêu giới tính và chuyện ngoại tình của đàn ông 

con-van-muon-lam-con-dau-me-3-.jpg

Nếu có kiếp sau, vẫn nguyện làm con dâu của mẹ (ảnh minh họa)

Tôi năm nay 22 tuổi, tôi và chồng tôi quen biết rồi yêu nhau khi còn ngồi trên giảng đường. Cũng như bao đôi yêu nhau khác, chúng tôi quan hệ với nhau và tôi đã có thai. Ban đầu gia đình anh phản đối gay gắt vì chúng tôi đang đi học và chưa có nghề nghiệp ổn định, nhất là mẹ anh. Bà là công chức nhà nước nên sợ bị điều tiếng không hay, bà tìm đủ mọi cách từ dọa dẫm đến khuyên giải nhẹ nhàng để tôi và anh đồng ý bỏ đứa bé đi nhưng chúng tôi nhất quyết không chịu.

Vì gia đình anh là trưởng tộc và anh là con trai duy nhất nên khi chúng tôi cùng nhau bỏ đi mẹ anh đã vội vàng đồng ý và hứa hẹn lo cho chúng tôi một đám cưới đầy đủ. Thật sự khi chưa được chấp nhận thì lo một nhưng khi mọi chuyện đã rồi thì tôi lo lắng mười. Tôi sợ viễn cảnh mẹ chồng nàng dâu, sợ ánh mắt khinh bỉ của mọi người, sợ tôi về làm dâu trong hoàn cảnh này thì sẽ không có kết cục tốt đẹp. Tôi sợ...

con-van-muon-lam-con-dau-me-1-.jpg

Cuộc sống cứ thế yên bình, ngày này qua ngày khác cho đến khi tôi sinh được 1 đứa con trai kháu khỉnh. (ảnh minh họa)

Nhưng dường như mọi chuyện trái ngược với suy nghĩ của tôi, mẹ chồng tôi tuy lúc mới cưới về cũng không hẳn là yêu thương tôi nhưng bà không hề tỏ thái độ khó chịu gì với tôi cả. Tôi lấy chồng khá xa, hôm rước dâu phải đi xe tận 5 tiếng đồng hồ, đang mang thai tháng thứ 4 nhưng về đến nơi tôi còn chào hỏi họ hàng, cúng bái tổ tiên và đón tiếp khách dự tiệc. Đáng lẽ ra sau đêm tân hôn tôi có thể tự cho mình nghỉ ngơi nhưng sáng hôm đó tôi đặt chuông đúng 5h30 dậy để nấu bữa sáng cho mẹ chồng vì bà thường dậy sớm ăn sáng rồi đi làm, còn bố chồng và chồng thì dậy muộn hơn. Tôi dậy nấu nước, quét sân, rửa chén đĩa, ăn sáng cùng mẹ, tuy cuộc nói chuyện đầu tiên còn nhiều gượng gạo nhưng thật may không khó khăn chút nào.

Cuộc sống cứ thế yên bình, ngày này qua ngày khác cho đến khi tôi sinh được 1 đứa con trai kháu khỉnh. Nhưng những chuyện tồi tệ không đến với tôi mà đến với gia đình nhà chồng tôi. Trước khi tôi sinh con khoảng 10 ngày thì con trai của chị chồng tôi qua đời vì căn bệnh phổi (chị chồng có thai cùng lúc với tôi nhưng sinh non trước 1 tháng vì vỡ ối). Quá đau buồn vì chuyện này nên 3 ngày sau bố chồng tôi bị tai biến rồi cũng qua đời.

Vận hạn dồn dập khiến cả gia đình tôi như ngã quỵ, cả nhà giấu tôi không cho tôi về chịu tang bố vì lúc đấy tôi bị động thai và đang phải giữ thai dưới bệnh viện (hôm tôi động thai cũng là ngày cháu tôi bị bệnh viện rút oxi trả về). Mãi đến khi sinh xong được 1 tháng mẹ chồng tôi xuống Hà Nội đón cháu về thì tôi mới được biết. Trong thời gian đấy, mẹ chồng tôi vẫn giữ thái độ bình thường trước mặt tôi. Lo chôn cất bố xong được 1 ngày thì mẹ đã bảo chồng tôi xuống Hà Nội và ở lại chăm sóc tôi vì sợ tôi nghi ngờ nhà có chuyện. Tôi khâm phục mẹ và có những lúc nghĩ đến tôi thương mẹ trào nước mắt.

con-van-muon-lam-con-dau-me-4-.jpg

Tôi không mong mẹ hiểu, chỉ mong mẹ bình an. Tự đáy lòng tôi luôn muốn gọi mẹ là mẹ, không phải mẹ chồng mà là mẹ của tôi. (ảnh minh họa)

Giờ nhà chỉ còn mẹ, vợ chồng tôi và con trai tôi, căn nhà rộng thênh thang nên cảm giác trống trải quá. Có lẽ vì mẹ thương tôi, có lẽ vì mất mát quá lớn nên mẹ dồn hết tình cảm vào chăm sóc cho tôi và cháu. Mẹ lo lắng đến từng bữa ăn, sáng mẹ dậy sớm nấu cháo cho tôi ăn, lấy sữa cho con bú, nấu thứ này thứ kia tẩm bổ cho tôi. Tôi chỉ việc bế con đi qua đi lại trong nhà, mọi việc từ A đến Z có mẹ và chồng tôi làm hết.

Giờ đây con trai tôi đã được gần 5 tháng, mọi việc trong nhà đã dần đi vào quỹ đạo. Chị chồng tôi đã có thai trở lại, chồng tôi cũng sắp đi làm, tôi cầu mong mẹ tôi sẽ được an nhàn những ngày tháng sau này. Tôi nghĩ khi con đi mẫu giáo tôi sẽ đi xin việc làm, tôi và chồng cùng nhau tích góp để phụng dưỡng mẹ khi mẹ về hưu. Tôi nghĩ đến viễn cảnh khi tôi và chồng đi làm về thấy con trai chạy ra tíu tít "mẹ ơi hôm nay bà nội đón con rồi dẫn con đi ăn kem", rồi tôi sẽ chuẩn bị bữa cơm tối ấm cúng, rồi mẹ tôi sẽ mỉm cười hạnh phúc mà cảm thấy vui quá.

con-van-muon-lam-con-dau-me-5-.jpg

Nhiều lúc tôi muốn ôm mẹ nhưng lại sợ khoảng cách mẹ chồng nàng dâu

Nhiều lúc tôi muốn ôm mẹ nhưng tôi sợ khoảng cách giữa mẹ chồng nàng dâu vẫn chưa được xóa bỏ hoàn toàn nên lại thôi. Tôi không mong mẹ hiểu, chỉ mong mẹ bình an. Tự đáy lòng tôi luôn muốn gọi mẹ là mẹ, không phải mẹ chồng mà là mẹ của tôi. Con thương mẹ nhiều lắm. Cảm ơn mẹ vì đã là mẹ của con.

Theo eva