Hạnh phúc gia đình - Ly hôn cô vợ quê mùa, để rồi 5 năm sau chính em là chủ nợ của tôi. Tôi như trút bỏ gánh nặng khi chia tay được cô vợ quê mùa để cặp cùng nhân tình trẻ hơn, xinh hơn.

Tôi là chàng trai công tử đào hoa, nhiều tiền, gia đình có bề thế chẳng thua kém ai ở cái đất Hà Nội. Nói sơ qua như vậy là đủ hiểu gia đình tôi khấm khá đến mức nào.

Tôi yêu em, 1 cô gái sống ở vùng quê nghèo lên thủ đô học tập. Tôi yêu thương cái sự hiền dịu, nhẹ nhàng, chân thật đó của cô gái thôn quê. Rồi hàng ngày tôi đều theo em đến lớp, có em ở trường thì tôi cũng sẽ có mặt. Em là sinh viên cùng trường tôi, cũng chính vì thế mà tôi tiếp cận em khá dễ dàng. Rồi tôi cuối cùng tôi cũng cưa cẩm được cô gái đó rồi lấy em về làm vợ.

Nhưng rồi sống với nhau tôi mới hiểu, em hiền lành, em không biết nhiều thứ và cuộc sống của tôi và em bắt đầu lệch nhau, chúng tôi không có cùng chung chí hướng, càng không thể hòa hợp được cái cuộc sống quê mùa của em và của tôi vào với nhau được.

Ngày đó, cưới em về, tôi vẫn cảm thấy vui vẻ khi cưới được cô vợ ngoan ngoãn, hiền lành về. Vậy mà còn chưa đầy nửa năm chung sống, tôi đã chán ngán em đến tận cổ. Không chỉ vì sự tiết kiệm của em mà còn vì em quê mùa không chịu nổi. Dù tôi có cố gắng cho em xem nhiều tạp chí thời trang hay dẫn em đến những cửa hàng quần áo thời thượng thì phong cách của em vẫn quê mùa chẳng thay đổi.

Có hôm bạn tôi đến chơi thấy em đang hì hục lau nhà, mặc cái quần hoa, nó cười khẩy: "Mày có đứa ô sin trẻ thế, ra gì phết, hôm nào cho tao mượn dùng". Tôi vừa tức vì thằng bạn vô duyên vừa bực mình vì em biết nhà có khách mà không có ý tứ chút nào.

Em mang bầu sau cưới được nửa năm, cũng chính cái lúc tôi cảm thấy ghét bỏ em hơn cả. Em luộm thuộm 1 cách quá đáng, tôi có nói, có dặn dò em nhưng rồi đâu vẫn hoàn đấy nên lại thôi. Rồi em sinh con, đứa con gái đầu lòng. Sống với em thấm thoắt đã gần năm, khi đó con gái tôi cũng đã 1 tuổi. Tôi ly hôn, nhất quyết ly hôn bằng được em. Tôi đã tìm được cho mình cô nhân tình xinh đẹp và quyến rũ hơn em rất nhiều, chẳng có lý do gì tôi phải cố chịu đựng người không cùng đẳng cấp như em sống trong nhà mình nữa.

Tôi đã nhất quyết ly hôn cô vợ. (Ảnh minh họa)

Nào ngờ ly hôn em xong chưa lâu thì công ty bố tôi phá sản, tất cả đều bị đem đi cầm cố, gia đình tôi sắp phải ra đường ở. Tôi cảm thấy cuộc đời mình vô cùng đen tối, gia đình thì kiệt quệ tài chính, vừa ly hôn, nhân tình thì bỏ đi. Những tháng ngày đen tối nhất cuộc đời tôi mới bắt đầu, lúc này tôi nghĩ đến em. Nhưng tôi không còn có thời gian để đi tìm em nữa, vì tôi phải chật vật để lo cho gia đình, để trả nợ, còng lưng lên trả từng khoản nợ cho bố, nếu không ông sẽ bị tống tù.

Cứ nghĩ cuộc đời này sẽ không bao giờ gặp lại người vợ cũ nữa, nhưng tôi gặp lại em trong 1 hoàn cảnh thật trớ trêu. 5 năm sau, tôi vẫn đang còng lưng lên trả nợ.

Vậy mà tôi gặp lại em trong hoàn cảnh không ngờ, em xuất hiện với tư cách là chủ nợ của tôi. Số tiền gần 2 tỷ đó em nói với tôi rằng sẽ không lấy lãi, hãy cứ trả dần để còn dành tiền lo cho bố mẹ. Tôi không biết em đang thương hại tôi hay muốn dạy cho tôi bài học bằng 1 cách khôn khéo đến thế. Nhưng rồi, tôi cũng không thể thắc mắc hơn, nhìn em vẫn hiền lành như thế nhưng giờ lại trở thành chủ nợ của mình khiến tôi vô cùng ngỡ ngàng.

Mãi sau này tôi mới biết, hóa ra mỗi tháng tôi đưa tiền em đi chợ, em đều dành lại được quá nửa. Trong khi đó bữa nào cũng đủ món, đủ dưỡng chất. Em không tiêu hoang phí mà lại dành dụm số tiền đó, sau rồi em được 1 người anh họ cũng thuộc hạng giang hồ thương tình giúp đỡ và mở lên 1 cơ sở vay nặng lãi thế này.

Tôi đã trở thành con nợ của người vợ cũ quê mùa, rách nát đó như thế. Nghĩ mà tủi nhục, cay đắng, đúng là đời không biết được ngày mai sẽ ra sao. Tôi chỉ hối hận duy nhất 1 điều rằng mình đã không đối xử tốt với em hơn. Và thầm nghĩ giá như ngày đó mình không đánh mất 1 người phụ nữ hiền thảo như thế, nhưng giờ thì mọi thứ đã quá muộn, tôi trở về căn nhà hiu quạnh càng nghĩ càng thấy cuộc đời mình tăm tối.

Theo - http://blogtamsu.vn -