Ừ, vợ ta – ta sợ chứ có gì đâu mà mắc cỡ! Khối kẻ huênh hoang lên mặt mắng nhiếc ta rằng: "Đàn ông mà răm rắp nghe lời vợ, sợ vợ một phép thế kia thì có mà... vứt!". Nhưng để ta phân tích cho mà nghe nhé!

(Cực hay nhé các bạn........)

Đến tháng, lương lãnh mang về, ta mang gửi hết cho vợ. Vợ "phát" lại cho ít trăm dằn túi. "Hẻo" quá nên ta nào dám hào phóng cho các cuộc vui bù khú với bạn bè. Ngày thường, ngoài cà-phê, ta phải tính toán để cắt giảm hết các khoản linh tinh như thuốc lá, cá độ.

Mua sắm cái gì cũng đã phải bàn bạc với vợ, nghe vợ cân nhắc tính toán thiệt hơn. Chẳng thế mà tuy lương chẳng phải thuộc hàng "đại gia", nhưng chỉ sau ít năm cùng vợ tiết kiệm chi tiêu, nhìn lại vợ chồng ta đã có đầy đủ xe tay ga, tivi màn hình phẳng... Thử hỏi, nếu không sợ vợ, có bao nhiêu xài thả cửa hết bấy nhiêu, làm gì có chuyện nhà cao cửa rộng?

Sợ vợ nên ta... (chắc sẽ) sống thọ hơn!

Ta vừa cầm điếu thuốc, vợ đã quắc mắt "nạt": "Anh biết hút thuốc có hại cho sức khỏe không?". Muốn đi nhậu với bạn bè, vợ tiễn ra tận cổng: "Anh uống ít thôi! Xỉn về là... biết tay em!". Thôi thì đành nghe theo. Mấy thằng bạn bĩu môi: "Đúng là thứ sợ vợ!".

Ấy thế mà, đến lúc khám sức khỏe định kỳ cơ quan, trong khi khối cậu cuống cuồng lên vì gan nhiễm mỡ, mỡ trong máu, tăng huyết áp... (toàn mấy "món" có được nhờ thuốc lá, rượu chè) thì ta khoái chí với lời khen của bác sĩ: "Giữ sức khỏe tốt!". Đấy, không công của vợ thì ai vào đây?

Sợ vợ nên... con ta gần gũi ta hơn!

Hết giờ làm là phải về nhà. Thay vì xem đá banh chờ đến lúc vợ dọn cơm mời ăn như đám bạn bè "tốt phước", ta phải lọ mọ vào bếp cùng với vợ. Vợ nấu cơm thì ta lặt rau. Vợ rửa chén thì ta quét nhà. Con ta "tội nghiệp" bố nên cũng xắn tay vào giúp bố. Hai bố con vừa dọn dẹp vừa cười đùa với nhau như hai "thằng bạn".

Ừ, cũng nhờ chuyện này, thay vì dán mắt vào màn hình tivi, ta được vợ "bắt" chơi với con, dò bài cho con. Bố con ta vô tình có thời gian gần gũi nhau nhiều hơn. Chả thế mà cu cậu lúc nào cũng hớn hở: "Bố về, bố về!", "Yêu bố nhất trên đời!". Riêng khoản này thôi, ta cũng ăn đứt mấy thằng bạn rồi.
Và sợ vợ, nên ta... giúp xã hội tốt hơn lên!

Có gã đàn ông sợ vợ nào dám... bạo hành với vợ, đánh vợ, đánh con không? Có gã đàn ông sợ vợ nào dám... lăng nhăng bên ngoài, bồ bịch lung tung không? Cứ xem tỷ lệ bạo hành, ngoại tình, ly hôn thì biết. Đàn ông càng sợ vợ càng... ít dám phạm vào các chuyện "động trời" này. Chẳng phải điều đó giúp gia đình yên ấm, xã hội ổn định hơn sao? Sợ vợ, ta biết cách chia sẻ việc nhà, để cho vợ có thêm thời gian nghỉ ngơi, giải trí, học hành. Vợ chồng con cái gần gũi nhau hơn.

Ôi, nhìn lại chừng ấy lợi ích thôi, ta cũng đủ thấm thía hết chuyện sợ vợ đã mang đến cho ta những gì. Thế nên tặng lại các chiến hữu mấy câu thơ được truyền miệng nhau này:

"Dù không sinh đẻ ra ta

Nhưng công nuôi dưỡng thật là lớn lao

Khi ta đau ốm xanh xao

Vợ lo chăm sóc hồng hào khỏe ngay

Sợ ta đi trật đường ra

Vợ liền theo dõi kéo ngay về nhà

Khi ta tán tỉnh ba hoa

Vợ liền "quát nạt" để mà răn đe

Lời vợ dạy phải lắng nghe

Mai sau "khôn lớn" mà khoe mọi người

Nói ra xin hãy chớ cười

Vợ ta ta sợ, vợ người... còn lâu!".

Nguồn: thanhnientudo