Hạnh phúc gia đình - Lỡ "bóc tem" em, ngậm ngùi xin cưới dù không yêu. Tôi vốn dĩ không có tình cảm với vợ, lại cộng thêm việc vợ đã thòng tôi khiến cuộc sống vợ chồng như cơn ác mộng, dù chúng tôi mới làm đám cưới.

Tôi vừa kết hôn được hơn 1 tháng. Đáng ra đây phải là thời gian ngọt ngào nhất của đôi vợ chồng son nhưng với tôi lại giống như cơn ác mộng. Mà có khi chẳng bằng cơn ác mộng, bởi người ta mơ còn có khi tỉnh, còn với tôi, đây là hiện thực mà tôi không có cách nào buông bỏ được, khi em giăng bẫy, bố mẹ bắt ép.

Vợ tôi là một người phụ nữ thảo mai, bởi trước mắt tôi, trước mặt mọi người em luôn tỏ ra hiền thảo, nhưng thực sự bản chất thì không như thế. Cũng chính vì sự giả nai khéo léo ấy mà tôi đã bị em "thả lưới" không thoát được.

Lần đầu gặp em, tôi cũng thấy có chút cảm tình vì thấy cô gái hiền lành, trong sáng. Nhìn điệu bộ, cách nói chuyện của em tôi cứ nghĩ em ngây thơ, dịu dàng lắm... nhưng tiếp xúc một thời gian, tôi bắt đầu có cảm nhận không tốt lắm, tôi cảm giác em chỉ thể hiện như thế, còn con người thật của em lại đầy những mưu tính, so đo.

Từ đấy, tôi đối với em chỉ giống như người quen biết bình thường. Nhưng ngặt một nỗi em thích tôi điên dại, công khai tấn công tôi, thậm chí hôm tôi ốm nghỉ ở nhà, em còn cơ hội đến thăm tôi. Sự khéo léo, cộng thêm tài ăn nói của em khiến bố mẹ tôi thích mê.

Tôi phải cưới em dù không có tình cảm

Sau hôm đấy, mẹ tôi cứ hỏi em mãi. Hơn nữa, khi ấy tôi đã 30 tuổi rồi nên mẹ tôi càng sốt ruột, giục giã.

Thế rồi một lần gặp mặt bạn bè, trong đó có cả em. Tôi uống say nên đã không làm chủ được mình mà đi quá giới hạn với em. Tôi say chẳng biết gì, chỉ biết đến khi tỉnh dậy, thấy em khóc rấm rứt bên cạnh, rồi nhấm nhá với tôi rằng, đây là lần đầu của em nên tôi phải chịu trách nhiệm.

Thú thực tôi không hề có chút cảm tình nam nữ nào với em, nhưng thấy em nói vậy cũng không đành phũ phàng quá. Có điều tôi không ngờ nhất, trong khi tôi đi làm, em đến nhà tôi khóc lóc với bố mẹ. Mẹ tôi thì thích quá, vốn đã ưng sẵn lại thêm cớ để ép tôi.

Cuối cùng tôi cũng gật đầu cưới em vì nghĩ trách nhiệm của mình, hơn nữa mẹ tạo sức ép khiến tôi không làm sao được. Vốn dĩ tình cảm đã không có, nay lại thêm chuyện em dùng mưu kế để đưa tôi vào bẫy, tôi càng chán và coi thường vợ hơn.

Đến nay hai đứa đã kết hôn được hơn tháng trời nhưng tôi thấy dài đằng đẵng như cả năm vậy. Tôi chỉ mong đến giờ đi làm, hết giờ thì ngồi mãi ở công ty chẳng muốn về nhà. Bữa tối cả nhà quây quần, tôi cũng chỉ ăn chiếu lệ cho xong bữa rồi lên giường ngủ. Từ hôm cưới, có đúng một lần tôi và vợ gần gũi.

Sống tù túng thế này tôi chán lắm, nhìn mặt vợ tôi vừa chán và căm mà chả biết làm sao nữa. Tôi hiểu em làm thế là vì quá yêu tôi, muốn có tôi, nhưng tình cảm mà gượng ép thì làm sao hạnh phúc. Tôi nên làm thế nào bây giờ, nghĩ đến thời gian đằng đẵng phía trước với người mình chẳng chút tình yêu, tôi thấy nặng nề quá. Tôi không thể bỏ vợ được mà cũng không thể mãi sống không tình cảm thế này được mãi.

Theo - Blog tam su -