Làm mẹ thì phải hiểu được chữ "nhẫn". Phụ nữ khi làm mẹ, ở độ tuổi chẳng già cũng không trẻ có những muộn phiền trong cuộc sống, nhưng dần dần mẹ cũng gạt được hết đi, người ta chỉ cười nhẹ và ngoảnh mặt đi thôi, để đèo lại hạnh phúc gia đình của mình.

Năm tháng tuổi trẻ qua đi, những ngày thảnh thơi được nghỉ dưỡng này rất ngắn ngủi, tự nhủ thế nên phải tận dụng tối đa cho gia đình và bản thân. Công việc tạm gác lại, đã xin phép sếp nghỉ một tháng sau khi sinh rồi quay lại với công việc bình thường.

Ảnh minh họa.

Giờ mẹ nằm ở nhà, ban ngày đọc sách, buổi tối đi dạo hồ, đêm về xem phim. Cuối tuần cả nhà đi ăn, đi chơi. Lúc nào chán thì ngồi làm bánh, vừa nghe nhạc, vừa nhào bột, cảm giác tự tại, an yên, không vướng bận gì.

Đồ đạc đã chuẩn bị xong hết cho em Dừa, đợi ngày vào viện. Mấy hôm nay đầu em đã tụt xuống rất gần rồi, em hay thúc từng cơn khi mẹ ngồi dậy. Cái cảm giác chuẩn bị được đón em khiến mẹ thấy háo hức khó ngủ. Thỉnh thoảng mẹ đem đồ của em ra ngắm. Chị Dâu ở nhà nhìn thấy lại hỏi: "Mẹ lấy đồ của em Dâu hồi nhỏ à?" Như thể chị đã lớn lắm rồi ý. Chị Dâu cũng đợi em như mẹ, chị nói sẽ tắm cho em, bón sữa cho em, ru em ngủ. Giờ ngày nào chị cũng làm thế với các em búp bê. Đi ngủ thì thơm bụng mẹ, chúc em ngủ ngon. Sinh nhật chị Dâu tháng 5, năm nay sẽ có thêm em đón cùng thêm đông vui, nhộn nhịp.

Có một thời mộng mơ, một thời với nhiều hoài bão và rồi có những cuộc đụng chạm, một thời quyết sống chết đấu tranh, bỗng nhiên khi làm mẹ, khi đi qua đến độ tuổi không già nhưng cũng chẳng trẻ, người ta chỉ cười nhẹ và ngoảnh mặt đi thôi. Có những muộn phiền trong cuộc sống, nhưng dần dần mẹ cũng gạt được hết đi. Thật ra là, đến độ tuổi này rồi, khi đã có gia đình với những đứa trẻ, những sóng gió trong cuộc đời chỉ làm mình thêm quyết tâm giữ chặt con thuyền mà mình đang lái thôi. Những đợt sóng ập đến, như thêm một chút gợn cho hành trình mà mình đang qua.

Ảnh minh họa.

Giờ mọi thứ đã khác, những năm tháng tuổi trẻ nửa ngông cuồng nửa dại khờ không còn nữa, đôi khi, làm mẹ rồi, thứ quý giá nhất có lẽ là học được chữ nhẫn. Nhẫn để an. Tâm an thì hạnh phúc, vui vẻ. Thế nên, có những cuộc đụng chạm, một thời quyết sống chết đấu tranh, thẳng thắn làm lẽ sống, bỗng nhiên khi làm mẹ, khi đi qua đến độ tuổi không già nhưng cũng chẳng trẻ nữa, người ta chỉ cười nhẹ và ngoảnh mặt đi thôi. Im lặng nghĩa là không chấp, không màng, không vướng bận. Thế giới này không phải mọi thứ muốn đoạt, muốn cướp là có thể thẳng tay lấy, còn tuỳ thuộc ở người đang giữ nó. Người thắng không phải là người đã tranh đoạt được, mà nó thuộc về bản lĩnh của người giữ muốn buông nhường ra sao. Chữ "nhẫn" học được trong mỗi chúng ta là chìa khóa hạnh phúc gia đình dành cho những người mẹ bản lĩnh nhất.

Theo - Guu -