Sau gần 10 năm, em mới dám hỏi anh về tình cảm ngày xưa anh dành cho em.

Anh yêu!

Một lần nữa em muốn gọi anh như thế và em luôn khao khát để được gọi anh như thế, Kiên của em à! Không biết bao nhiêu lần em đã khóc vì nhớ anh và vì duyên phận của chúng mình? Anh biết không, em luôn tôn thờ anh như một thần tượng, chưa bao giờ em dám ngang bướng cãi lời anh, có lẽ vì vậy mà anh lại càng muốn xa em hơn, đúng không anh?
Em vẫn tưởng mình đã có thể quên được anh nhưng mới hôm qua đây thôi, khi em gặp và nói chuyện với anh trên mạng, chỉ có vậy mà cả đêm em không thể nào ngủ được. Cuối cùng em vẫn cứ là người thất bại khi nghĩ rằng, mình đã quên được anh.

yeu-anh.jpg

Buổi tối mưa, buổi tối chia ly và một nụ hôn cuối… tất cả đã qua thật rồi... (Ảnh minh họa)

Dạo này, em rất hay ra Hà Nội và thường xuyên đi qua những con đường em và anh đã từng đi ghé tới. Những kỷ niệm xưa lại chợt ùa về như choán ngợp hết tâm hồn em. Ngày ấy, em gọi anh là anh trai và anh cũng nhận em là em gái, có lẽ vì điều đó mà chưa khi nào em dám hỏi: "Anh có yêu em không?" để đến hôm qua, là lần đầu tiên nhưng có lẽ cũng là lần cuối cùng em hỏi anh câu đó.

Hôm qua, anh đã giận em vì câu hỏi đó phải không? Anh đã nói rằng: “Không lẽ em không cảm nhận được?”. Phải, em cũng nghĩ anh đã từng yêu em nhưng chưa khi nào anh nói… vì thế mà mọi thứ thật mơ hồ. Giờ đây em và anh đã đi trên hai con đường khác nhau nên em mới dám hỏi anh điều đó.

Vậy là em đã biết và có thể khẳng định "Anh đã từng yêu em". Nhưng bây giờ khẳng định điều đó để làm gì cơ chứ khi em đã xa anh, quá xa rồi...

hay-hoi-em-lam-vo-anh-nhe.jpg

Nếu có kiếp sau, hãy hỏi em làm vợ anh nhé! (Ảnh minh họa)

Giá như ngày ấy, em dám khẳng định chắc chắn tình cảm anh dành cho em thì em đã ngẩng cao đầu trước người con gái mà bây giờ là vợ của anh để khẳng định "Anh cũng rất yêu em". Nhưng ngày ấy em đã rất mơ hồ, một nửa anh là anh trai và một nửa anh là người yêu của em, để rồi cũng vì sự mơ hồ đó mà em đã để mất anh.

Em nghĩ rằng, có lẽ anh không yêu em nhiều như em đã yêu anh, còn anh thì lại nghĩ ngược lại. Chính vì không ai nói ra nên cuối cùng vì đến tuổi lấy vợ, vì gia đình thúc ép và vì người ta tốt với anh mà anh đã kết hôn với cô gái ấy. Còn em bây giờ cũng đã là người phụ nữ có chồng.

Cuối cùng sau gần 10 năm, anh đã nói ra tình cảm anh dành cho em là thứ tình cảm gì… để giờ đây, em thấy tiếc nuối, ân hận, tự trách bản thân mình đã không dũng cảm hơn để được ở bên anh mãi mãi.

Vậy là hết phải không anh? Buổi tối mưa, buổi tối chia ly và một nụ hôn cuối… tất cả đã qua thật rồi...

Tình yêu lớn nhất trong cuộc đời em, trước đây, bây giờ và mãi sau này vẫn thế! Nếu có kiếp sau, anh hãy hỏi em làm vợ anh nhé và em rất vui khi anh đã đồng ý như thế!

Anh à! Em mãi mãi yêu anh!

Hoa Nguyễn (24H.COM.VN)