Không dám nhận là người đàn bà vị tha nhưng em vẫn chờ anh. Em tha thứ cho anh nhiều lần, không phải vì khờ hay quá cần anh đâu, nhưng đứng nhìn anh, thấy thương anh, anh chưa từng biết hạnh phúc gia đình là gì cả và hình như không biết mục đích của việc anh làm để làm gì hết. Thật tội nghiệp cho anh. Anh đang ở độ tuổi xuống dốc của cuộc đời mà còn mơ hồ quá. Em vẫn thương anh vì hiện giờ 2 con riêng ở với mẹ các bé, con em sẽ ở với em, vậy còn anh? Anh còn gì đây? Còn tiền do anh làm ra vì anh làm kinh tế rất giỏi? Rồi còn những số điện thoại của vô vàn phụ nữ?

Anh à, ngồi viết những dòng này tâm trạng em cảm xúc lẫn lộn, buồn có, bình thản có. Em 30, xinh tươi, nghề nghiệp tốt, chưa lập gia đình lần nào; anh 46 tuổi, không đẹp trai đổ vỡ một lần và có 2 con. Những ngày đầu mới quen, nghe hoàn cảnh, công việc anh đang làm, em cảm thấy vừa thương, vừa ngưỡng mộ, dành nhiều tình cảm cho anh mặc dù lúc đó em đang có nhiều người tốt theo đuổi.

Anh nói dối em đã ly hôn, thật ra là chưa, xin em hãy ở bên cạnh để anh vượt qua giai đoạn khó khăn đó. Em đồng hành cùng anh mà không biết lúc đó anh cũng có vài "bạn đồng hành" như vậy nữa. Anh ly hôn, chúng ta đến với nhau, cũng vài lần giận dỗi vì anh lớn tuổi rồi mà vẫn thích nhắn tin trêu đùa với những "em nhỏ". Em xem đây là một dạng bệnh.

Rồi em có thai, chúng ta chưa cưới vội vì anh còn sợ cuộc sống hôn nhân sau một lần đổ vỡ. Em bé được 4 tháng, chúng ta làm đám cưới với nhiều nỗi muộn phiền của em. Em vẫn thương anh vì nghĩ anh đã quá thiệt thòi rồi. Làm vợ, nhất định em sẽ mang hạnh phúc đến cho anh bằng tình cảm chân thành của mình. Vài ngày sau cưới, anh nhắn tin nhạy cảm với người yêu cũ, mà có lẽ là anh làm quen cùng lượt với em, rồi nhắn tin tán tỉnh thêm vài người nữa, trẻ có, trạc tuổi anh có... Em xem là bệnh anh nặng thêm rồi.

Chúng ta vẫn chưa đăng ký kết hôn anh nhỉ. Thật sự em và anh rất bận, để làm được chuyện đó trong giờ hành chính là cả một vấn đề. Lý do bận chỉ là của em thôi, lý do của anh giờ em mới hiểu thì ra anh không muốn ràng buộc, chỉ muốn cưới để sinh con. Em đọc lại luật rồi, không đăng ký kết hôn con vẫn lấy họ cha được, miễn có giấy xác nhận quan hệ cha con.

Em tha thứ cho anh nhiều lần, không phải vì khờ hay quá cần anh đâu, nhưng đứng nhìn anh, thấy thương anh, anh chưa từng biết hạnh phúc gia đình là gì cả và hình như không biết mục đích của việc anh làm để làm gì hết. Thật tội nghiệp cho anh. Anh đang ở độ tuổi xuống dốc của cuộc đời mà còn mơ hồ quá. Em vẫn thương anh vì hiện giờ 2 con riêng ở với mẹ các bé, con em sẽ ở với em, vậy còn anh? Anh còn gì đây? Còn tiền do anh làm ra vì anh làm kinh tế rất giỏi? Rồi còn những số điện thoại của vô vàn phụ nữ?

Mục đích lấy chồng của em rất rõ ràng và nghiêm túc, em trân trọng gia đình. Nếu chia tay với anh, em sẽ lấy chồng nhanh thôi, quan trọng hiện giờ em đã có con, một điều tuyệt vời. Em vẫn tha thứ vì thương anh, anh cứ lọ mọ trong bóng tối của mình mãi như vậy sao. Những ngày lễ tết, gia đình người ta sum họp, con cái ríu rít về ông về bà thì anh làm sao đây?

Em đứng đây nhé, nếu em như ngọn hải đăng mà anh tìm được lối ra thì may. Còn nếu mỏi chân em và con sẽ đi nhé, không đợi anh nữa.