Khi đàn ông 27, người ta không còn bồng bột của cái tuổi đôi mươi, không có sự già dặn như đàn ông 30 , thanh niên cũng không đúng mà chững chạc cũng chưa phải. 27 tuổi - 1 cột mốc cho người ta nhìn lại về những gì đã qua, những cái chưa làm được và những điều đáng để trân trọng...


Họ suy nghĩ gì?

Họ luôn là người ngủ sau người ta, khi nửa kia ngon giấc thì họ vẫn còn thức bên tách cafe đen và những hồ sơ còn dang dở.

Khi đàn ông 27, họ chín chắn hơn, chẳng còn nổi khùng và sẵn sàng tẩn một tên ngổ ngáo nào đó khi lỡ xúc phạm mình. Họ bình thản, mỉm cười và biết làm gì tiếp theo. Họ biết kiềm chế cảm xúc của mình khá tốt và không dễ để người khác xỏ mũi.

Khi đàn ông 27, họ suy nghĩ nhiều hơn trước khi nói, họ hạ thấp cái tôi của bản thân xuống, họ không còn bồng bột nữa, vì họ biết, sẽ rất khó để sửa sai khi lỡ phạm sai lầm, có người nói với tôi như vậy là "triệu chứng" của trưởng thành!?

Khi đàn ông 27 tuổi, họ tôn trọng phụ nữ. Họ tôn trọng các mối quan hệ. Không nông nổi, hiếu thắng, thích thể hiện bản thân mình như thời sinh viên đôi mươi thách đố nhau tán em này, cưa em kia, rồi tự hào về "chiến tích" đạt được. Họ đã khác, trong điện thoại chỉ có một người, để nhớ nhung, để sau mỗi ngày làm việc mệt nhoài, có người để sẻ chia, như vậy thôi, cũng là quá đủ. Họ biết trân trọng người yêu mình hơn, thay vì những lời nói có cánh, họ ít nói, trầm mặc và thể hiện bằng hành động nhiều hơn.

Khi đàn ông 27, họ yêu mẹ, thương gia đình nhiều hơn. Họ có trách nhiệm với gia đình, chẳng còn những buổi về muộn để mẹ phải đợi cửa. Họ nhận thức được mẹ không còn trẻ nữa, và họ cũng vậy. Không còn những buổi ngủ nướng đến trưa để rồi mẹ phải gọi dây. Sáng chủ nhật, họ dậy sớm, xắn tay áo lên giúp mẹ mắc giàn hoa, giúp ba sửa ống nước... Hạnh phúc đâu phải có nhiều chỗ để đi, để tới. Hạnh phúc chỉ đơn giản là có một chốn để tìm về.

Bão giông

Khi đàn ông 27, họ biết thương em bé bán vé số, thương một số phận nghèo long đong, người ta hiểu xã hội, thông cảm với xã hội rồi nghĩ mình chẳng làm được gì lớn lao. Họ trầm mặc hơn và thích cafe quán vắng hơn là một chuyến phượt dài ngày, nay đây mai đó. Cuộc sống là những điều nhỏ bé, bình dị và đậm tính nhân văn.

Khi đàn ông 27, họ muốn cuộc sống gia đình hơn là cứ lẻ bóng mãi, 30 sắp là chuyện của ngày mai rồi. Họ cũng suy nghĩ về quá khứ nhiều hơn, để rồi mỉm cười vì mình đã có một quá khứ đẹp như vậy.

Khi đàn ông 27 tuổi, người ta biết nuốt nỗi đau vào trong lòng mình, cũng đúng thôi, sau này còn phải che chở vợ con nữa, những điều này, thấm gì đâu.

Đàn ông bước vào tuổi 27, thật khó nhưng họ được trưởng thành, được là chính mình và sống có lí tưởng hơn.

Theo Sức Khỏe Cộng Đồng