Kẻ chậm chân là kẻ thất bại trong tình yêu. Em mỉm cười nhìn anh bên ai đó, em mỉm cười đọc những dòng anh viết cho cô ấy và cô ấy làm điều ngược lại và có lẽ em không giành để anh yêu.

"Anh, đừng thích em có được không? Thích rồi sẽ thành yêu, rồi sẽ thành ghen, chúng ta cứ bên nhau mập mờ như vậy.."

Anh im lặng...

Anh và em đứng ở đó đã rất lâu, một ngày mùa hè gió thổi ngược hướng, một ngày chạy ngược đường để đến bên anh... Em đã nhìn anh rất lâu như thế, khoảnh khắc đó tim em như ngừng lại, nó quặn lên như trách em tự chuốc lấy một nỗi đau vô cùng ấy, anh biết không, em thích anh ngay từ giây phút ấy, lúc anh hôn em và chạm vào mái tóc thì thầm:" Em chẳng phải để yêu đâu..."

Em biết là tự em, tự em đặt ra giới hạn cho chúng ta, tự em gạt anh về phía trời trong trắng, mà ở đó, em không hề tồn tại, em muốn anh như thế, mình bên nhau như thế, bao lâu cũng được, miễn là ở bên em, thì như nào cũng được...

Em từng ích kỉ là thế, ngô nghê là thế, cứ nghĩ rằng anh sẽ mãi ở bên và hôn mình như thế, mình nói không yêu thì tim sẽ không đau... Thế rồi, vào một ngày bình yên nhất, mây vẫn ngang trời như những ngày nắng nhạt xưa cũ, anh bỏ đi như chưa hề có chuyện gì xảy ra giữa hai chúng ta... Chưa hề có chuyện gì cả!

GHEN, em không có quyền ghen với cô ấy...

YÊU, kẻ nào chậm chân hơn kẻ đấy thua cuộc...

Em nhớ lắm những lần mình ôm nhau như thế, trái tim em chạm vào lưng anh rồi trở nên ấm áp, em cứ mãi ghét cái tình yêu của tuổi trẻ, em sợ nó sẽ mang ai đó đi xa em một lần nữa, rốt cuộc ngày hôm đó, em nhận ra rằng chính em, chính em là người đẩy mọi thứ ra xa, nhấn chìm con thuyền trôi yêu đương vào tiếc nuối, em muốn khóc, mà khóc cho ai xem, nên em không làm thế nữa...

Em mỉm cười nhìn anh bên ai đó, xem những bức ảnh của hai người trên Instagram vào mỗi buổi sáng. Em mỉm cười đọc những dòng anh viết cho cô ấy và cô ấy làm điều ngược lại... Em thấy rằng tất cả cho đi rồi mới được nhận lại, em cho đi cái tình cảm yêu thương trong âm thầm, liệu ai biết mà thương em, em nhỉ?

"Hôm nay, có thể hôn em một lần cuối như thế?"

Hôn em như những ngày đắm say trong một cuộc tình tưởng? Ôm em như chưa hề có cô ấy và mọi thứ đứt gánh giữa chừng, cầm tay em như thế đôi tay này là duy nhất, một lần nữa cho em nếm trái cái tình đơn phương đầy ảo tưởng và ích kỉ của chính mình...

Rồi ngày sau em vẫn là em như thế, em ngồi góc quán cafe xanh xanh và nghe những lời nhạc Trịnh, tim em rung lên vì những nốt nhạc đầy ma mị, chứ chẳng phải là em nhớ anh đâu!

Theo - Guu.vn -