Hãy biết trân trọng người phụ nữ bên cạnh bạn lúc bạn ở con số không! Anh nói với em rằng tình yêu không có lý do đâu em, nếu biết yêu một người vì người ấy xinh đẹp hay giỏi giang hay vì một điểm nào đó thì đấy không phải là tình yêu.

Mọi người vẫn nói rằng con gái yêu bằng tuổi khổ lắm, rằng sẽ phải chờ đến khi người con trai bên cạnh mình trưởng thành, rằng hai người sẽ phải cùng nhau xây dựng mọi thứ từ hai bàn tay trắng, rằng đôi khi người con trai đó sẽ chưa đủ vững vàng để làm chỗ dựa cho em, rằng đôi khi em sẽ thấy tủi thân và cô đơn và em sẽ phải chờ đợi rất lâu để đi đến được bến bờ hạnh phúc. Em không sợ những điều đấy, em hạnh phúc khi được cùng anh lớn lên từng ngày, những ngày tháng tươi đẹp nhất của cuộc đời, lớn lên cùng anh từ hồi chúng ta vào đại học, ở một nơi đẹp hơn cả trong mơ. Em phủ nhận tất cả những điều mà những người thực sự yêu thương em đã nói với em, rằng đây mới là tình yêu thật sự, có khi còn làm tổn thương cả những người thân bên cạnh mình để bảo vệ cho anh và tình yêu của chúng ta mà em tin là mãi mãi, cho đến một ngày...

Em vẫn thường hỏi anh rằng vì sao anh lại yêu em nhiều thế, đã có lúc anh nói rằng anh yêu em như bản thân mình, như gia đình của anh và không bao giờ có thể rời xa em. Em hỏi anh rằng anh yêu em vì điều gì? Anh là một người không thuộc dạng đẹp trai, không biết nói ngon ngọt, nhiều lúc anh thực tế và khô khan đến mức một đứa con gái vốn mơ mộng và lãng mạn như em phải bật khóc, nhưng anh yêu em bằng những gì chân thành nhất, bằng tất cả những gì mà anh có.

Anh luôn chân thành, không bao giờ lừa dối em. Vì lúc nhận lời yêu anh em đã nói em rất ghét những người nói dối, nếu anh thấy có những gì nói được thì có thể chia sẻ với em, còn không thì có thể không nói chứ đừng nói dối em. Anh luôn nắm chặt tay em, ôm chặt em lại những lần em hờn dỗi, những khi em muốn buông tay, luôn nhẹ nhàng mỗi khi em tức giận và chẳng bao giờ to tiếng với em, anh nói anh yêu em nhiều lắm, sẽ không để em chạy đi đâu đâu.

Rồi một ngày, mình lại cãi nhau như mọi ngày. Từ hồi bắt đầu đi làm anh thay đổi nhiều, em biết phần nhiều cũng do công việc và môi trường làm việc ở đấy. Anh không còn nhiều thời gian cho em, càng ngày mình càng có nhiều mâu thuẫn. Là em sai, em đã yêu anh quá nhiều, quan tâm và muốn ở bên cạnh quá nhiều, để rồi chính tình yêu ấy lại là điều khiến anh rời xa em và là nhát dao tự đâm vào trái tim em.

– Nhưng lúc anh nói tính em trẻ con quá, ngây thơ quá...có bao giờ anh nghĩ trước đây anh có lẽ cũng để ý em và yêu em vì những điều này không?

– Lúc anh nói anh mệt mỏi rồi, anh thấy áp lực, có bao giờ anh nhớ khi anh nói yêu em đã nói rằng trước đây anh luôn cảm thấy cô đơn, chỉ khi gặp được em anh mới hiểu cảm giác hạnh phúc là gì và không còn cảm thấy đơn độc khi có em bên cạnh?

– Lúc anh nói rằng em mỏng manh quá, em mềm yếu quá còn anh không đủ vững vàng để làm chỗ dựa cho em, có khi nào anh chợt nhớ lại rằng 5 năm trước khi em lần đầu gặp anh em cũng từng là một người con gái cứng rắn, mạnh mẽ, có thể một mình làm tất cả mọi việc mà không cần có bất kỳ người con trai nào bên cạnh, rằng em đã từng đóng cửa thật chặt trái tim mình với chằng chịt vết thương và lớp vỏ bọc cứng rắn để không ai có thể làm tổn thương em? Và anh chính là người đã nói sẽ từ từ bóc từng lớp vỏ ấy để chạm dần vào trái tim em và sẽ gieo vào đó những mầm cây hạnh phúc và hy vọng để em luôn được mỉm cười?

– Lúc anh nói rằng em đừng khóc nữa, anh không thích những người con gái hay khóc có bao giờ anh nhớ em chỉ khóc trước mặt những người em thực sự yêu thương và tin tưởng, còn trước mặt người khác em luôn là một con người lạnh lùng và tỏ ra mình cứng cỏi? Có bao giờ anh nhớ lúc yêu em anh đã nói những lúc buồn em hãy khóc nhưng chỉ khóc khi có anh ở bên cạnh để anh có thể lau nước mắt cho em và để em dựa vào vai anh?

– Lúc anh ở bên cạnh nói chuyện và học cùng em ấy, có bao giờ anh nhớ mới cách đây 2 năm thôi em là người ngồi photo, ngồi chụp từng cái ảnh các bản tóm tắt tổng hợp kiến thức em ngồi viết để anh ôn thi, là người cùng anh thức đêm học online, cùng anh lang thang trên trường, đến mọi ngóc ngách của trường để ngồi ôn thi cùng nhau?

– Lúc anh khen em ấy là người tính toán nhưng giỏi giang, thông minh có bao giờ anh nhớ định nghĩa tình yêu mà anh đã nói với em? Uh em không giỏi tính toán vì em có cuộc sống tốt hơn, vì em không phải vật lộn kiếm kế mưu sinh để trụ lại được ở cái thành phố này, và vì em yêu anh bằng tất cả những gì em có mà chưa từng một lần tính toán xem em sẽ được và mất gì khi yêu anh.

– Lúc anh ở cạnh em ấy, có bao giờ anh nghĩ mấy năm trước khi gặp anh em cũng đã độc lập như thế, cũng đã cuốn hút như thế đối với anh để rồi đến khi anh làm mọi cách bóc được hết tất cả lớp vỏ bên ngoài của một cái cây chằng chịt vết thương anh lại dùng dao đâm thẳng vào đó?

– Lúc anh nói em rất tốt, rồi em sẽ gặp được người tốt hơn anh, nếu có ai đó tốt hãy cho người đó một cơ hội, có bao giờ anh nghĩ nếu em có suy nghĩ đó khi yêu anh thì em đã không yêu anh đến tận bây giờ? Vì có rất nhiều người đối xử tốt với em, cũng có nhiều cơ hội tốt khi em và anh đã yêu nhau nhưng em từ chối tất cả, kể cả cơ hội để những người đó làm bạn với em em cũng không cho, em chỉ biết yêu mình anh. Và kể cả họ có tốt thì sao chứ, nếu anh yêu ai chỉ vì thấy người đó tốt hay giỏi giang thì em không tin đấy là tình yêu, vì sau này anh sẽ gặp rất nhiều người tốt và giỏi hơn rất nhiều, chẳng nhẽ vì thế mà bỏ rơi người mình đã chọn và đi cùng mình suốt thời gian qua?

– Lúc anh bỏ mặc em đưa em ấy đi chơi khi anh đã có công việc và thu nhập ổn định có bao giờ anh nhớ đến người nắm chặt tay anh đi qua suốt những tháng ngày anh và em chẳng có gì trong tay, vẫn phải đi làm thêm để tiếp tục ước mơ ở một đất nước khác, nhớ đến những lúc em và anh chả còn mấy đồng nhưng vẫn nắm tay nhau đi chơi thật hạnh phúc, từng bước chân theo từng nhịp đập trái tim, nhớ đến lúc khó khăn khi mới về nước chưa tìm được việc ngay, những lúc em đã có một vị trí tốt nhưng có những khoảng thời gian anh nghỉ việc vì không chịu được áp lực và cũng không tìm được công việc khác? Đó là những khoảng thời gian rất dài nhưng em và anh vẫn hạnh phúc nắm chặt tay nhau vượt qua.

– Lúc em từ bỏ cả giấc mơ em đã cố gắng từng giây từng phút trong mấy năm qua mới đạt được vì anh nói em đừng đi, anh không xa em được đâu...có bao giờ anh nhớ?

Giờ em chỉ biết ngồi căm giận chính mình vì đã yêu anh nhiều như vậy, vì đã tin tưởng vào tình yêu đó đến vậy. Là lỗi của em đã để người khác có cơ hội động vào điều mà em yêu thương và trân trọng nhất. Em chợt hiểu rằng đàn ông bản chất ai cũng giống nhau, chỉ khác nhau ở bản lĩnh!

Em đã nói với anh rằng em rất ghét những người nói mà không làm được và không biết giữ lời hứa. Vậy nên em sẽ không biến mình thành người như vậy đâu. Em đã nói sẽ không bao giờ buông tay anh ra, sẽ luôn ở bên cạnh anh. Em sẽ trưởng thành hơn, sẽ mạnh mẽ hơn nhiều, sẽ chẳng còn là người con gái anh đã từng yêu say đắm nữa. Không cần biết đối với người đó anh là đồng nghiệp, là cấp trên hay một người trưởng thành có thể dựa dẫm được. Đối với em anh vẫn là cậu bé ngốc nghếch ngày nào. Anh không cần làm gì cả, chỉ cần suy nghĩ trưởng thành hơn và đừng bước đi quá xa anh nhé. Một ngày nào đó em sẽ trở về, sẽ đủ mạnh mẽ để không dựa vào anh nữa, đề anh có thể yên tâm khi ở cạnh em và để bảo vệ tình yêu của chúng ta.

Theo - http://himher.vn/ -