Hạnh phúc gia đình: Sau tất cả mọi chuyện đã xảy ra, giờ đây những gì tôi có thể làm là mỉm cười hạnh phúc cùng đứa con trai như một phép màu.

>> Người mẹ trinh trắng (Chương 12)

>> Người mẹ trinh trắng (Chương 11)

Có thể sau khi đọc hết câu chuyện này mọi người sẽ nói tôi quá ngu ngốc, có thể mọi người sẽ chê cười tôi là người phụ nữ nhu nhược và không biết đấu tranh để bảo vệ hạnh phúc gia đình mình. Có thể như thế lắm song tôi vẫn muốn kể lại câu chuyện của đời mình để chứng minh rằng, có thể cánh cửa hôn nhân đóng lại nhưng không phải vì thế mà bạn là người bất hạnh, đôi khi, hạnh phúc được bắt đầu ngay khi một cuộc hôn nhân kết thúc. Giờ đây, khi nhớ lại những chuyện đã qua, tôi thầm cảm ơn đời đã mang đến cho mình những khó khăn để biết yêu thương và trân trọng hơn những gì mình đang có.

Nhớ lại ngày ấy trên một chuyến xe khách xuống thành phố, tôi là cô gái nông thôn từ nhà đến công ty may, vô tình được ngồi cạnh anh, người kỹ sư công trình đang trên đường về quê. Chúng tôi ngồi cạnh nhau với đôi ba câu chuyện qua loa, ấy thế mà trước khi xuống xe anh xin số, cũng không hiểu như thế nào mà tôi cũng đưa số của mình cho anh. Và thế là tôi và anh quen nhau từ dạo ấy.

Từ chỗ mới quen biết, chúng tôi nhanh chóng chuyện trò chia sẻ nhiều điều trong cuộc sống qua chiếc điện thoại. Anh là người khá chững chạc nhưng cũng chẳng kém phần hài hước nên mỗi khi được nói chuyện với anh tôi rất vui. Ngày qua ngày, hết nhắn tin rồi đến gọi điện, anh và tôi yêu nhau lúc nào không hay. Những ngày được nghỉ, anh thường xuống đưa tôi đi chơi hay đơn giản là ở phòng nấu ăn khiến tôi rất hạnh phúc.

Thế rồi hơn một năm yêu nhau thì anh ngỏ lời muốn cưới tôi làm vợ. Sau khi ra mắt hai bên gia đình, một đám cưới đầm ấm nhanh chóng được tổ chức. Niềm hạnh phúc vỡ òa trong tôi, không thể ngờ được từ một chuyến xe, chúng tôi đã kết thành một đôi, được bên nhau và sắp thành vợ, thành chồng.

Cũng phải nói luôn rằng, từ những ngày còn nhỏ tôi đã mắc một số vấn đề về tim mạch nên sức khỏe không được những người bình thường. Sau ngày cưới, tình hình cũng chẳng khá hơn là bao, thế nhưng có lẽ như người ta vẫn thường nói, mất cái này được cái kia. Ốm đau là thế nhưng chồng rất chăm lo cho tôi, thường xuyên động viên và tẩm bổ. Hơn thế, bố mẹ chồng cũng tận tình chăm sóc, không hề có thái độ dè bỉu hay coi thường kẻ ốm yếu như tôi.

Có lẽ sẽ là một câu chuyện đẹp nếu sau hơn một năm sống cùng nhau mà cái bụng của tôi vẫn cứ im lìm không biến động. Mặc dù tôi cũng chịu khó ăn uống rồi tẩm bổ lẫn thuốc men mà mãi không khá lên được. Chồng tôi trước đó chỉ làm công trình ở gần nhà nhưng để có tiền để chữa bệnh cho vợ, anh đã nhận đi làm công trình ở tỉnh khác hằng mong có thu nhập cao hơn để giúp đỡ vợ cũng như cuộc sống gia đình.

Chồng là một người đàn ông rất chịu khó và thương vợ, mặc dù anh đi làm xa nhưng cứ cuối tuần anh lại cố gắng về với tôi. Nhìn thấy chồng đen nhẻm và gầy đi, tôi thương anh vô cùng nhưng chẳng thể giúp gì. Ốm đau triền miên khiến người gầy yếu, xanh xao, ngay cả chuyện chăn gối vợ chồng, tôi cũng thể thỏa mãn cho chồng được. Có đêm hai vợ chồng nằm trên giường, tôi thẳng thắn nói với anh về chuyện quan hệ vợ chồng. Thực tâm, hơn ai hết tôi muốn mang lại niềm hạnh phúc cho anh nhưng lực bất tòng tâm, nếu có người phụ nữ nào có thể thì hãy để người đó giúp tôi, miễn sao đừng ảnh hưởng đến sức khỏe là được. Anh ôm chặt tôi vào lòng, động viên tôi gắng khỏi bệnh, đừng nghĩ linh tinh rồi bệnh lại nặng thêm.

Từ sau buổi tối hôm ấy chồng tôi ít về hơn trước, anh nói công việc đợt này hơi nhiều, phải cố gắng làm cho kịp tiến độ để bàn giao cho người ta. Thương chồng tôi cũng động viên anh cố gắng làm việc, đừng lo lắng việc ở nhà. Những ngày này nhờ uống thuốc đều, cân nặng đã được cải thiện và trong người cũng khỏe khoắn hơn, mọi người xung quanh ai cũng bảo tôi hồng hào và xinh ra. Thấy tôi ăn được và khỏe khoắn hơn bố mẹ chồng vui lắm, bố chồng gọi điện bảo anh thu xếp công việc hôm nào về nhà thăm vợ. Cũng mấy tháng rồi không về, về chơi qua nhà rồi hãy đi.

Cách hơn tuần sau ngày bố chồng gọi điện thì anh về. Trước giờ anh vốn đã đen và gầy nhưng lần này anh về còn gầy hơn. Khuôn mặt hốc hác của anh khiến cả nhà ai cũng xót, vì vợ vì gia đình mà anh phải vất vả quá nhiều. Thương anh, tôi cố gắng tẩm bổ cho mấy ngày anh ở nhà. Trước đêm chồng đi, hai vợ chồng nằm cạnh nhau mà anh cứ trằn trọc khó ngủ. Có linh tính chẳng lành, tôi gặng hỏi mãi anh mới úp mở hỏi ngược lại tôi, nếu bây giờ anh làm việc có lỗi với em, em có tha thứ cho anh không. Tôi ngập ngừng, nhưng anh làm gì mà có lỗi với em, anh nói thật đi, có chuyện gì rồi.

Như một tia sét đánh giữa trời quang, tôi không thể tin vào tai mình nữa. Chồng tôi nói, trong thời gian làm công trình, anh có quan hệ với một người phụ nữ và cô ấy trót có bầu. Anh không muốn giấu tôi, vì thực ra anh chỉ có ý định vui chơi qua đường, chẳng qua là một sự cố đã thành ra như thế này. Nghe được những lời nói này tôi bật khóc, nước mắt chảy thành dòng thảm hại vô cùng. Biết trách ai được khi chính tôi là người không thể thỏa mãn cho chồng và cũng chính tôi đã gợi ý để anh có thể giải tỏa nỗi niềm ở bên ngoài kia. Hơn tất cả, suốt hơn hai năm cưới nhau, sức khỏe suy yếu làm tôi không thể mang đến cho anh một đứa con mà cả anh và gia đình anh thầm mong muốn. Anh nói, anh không muốn đứa trẻ ấy được sinh ra và cũng nói quan điểm của anh với cô ta. Nhưng cô ta mặc kệ, dù anh có không chịu trách nhiệm thì cô ấy vẫn sinh đứa bé.

Sau buổi tối hôm ấy, tôi đã suy nghĩ rất nhiều. Quả thực trong suốt hai năm qua, mặc dù tôi hết bệnh này bệnh kia nhưng cả anh và bố mẹ chồng vẫn luôn động viên, quan tâm. Chồng đi làm xa, xảy ra chuyện này dẫu sao một phần cũng là do tôi, một người vợ không thể làm tròn trách nhiệm của mình. Vả lại, cũng từng ấy thời gian cố gắng, tôi cũng chẳng thể mang đến cho anh một đứa con, cho bố mẹ anh đứa cháu ẵm bồng. Giờ đây, sự đã ra thế này tôi cũng chẳng dám than trách gì. Thương anh, thương bố mẹ và chính mình, tôi nói với anh hãy có trách nhiệm với đứa bé, máu mủ ruột già mất đi lỡ có ngày không tìm lại được. Anh ôm chặt lấy tôi, nước mắt anh rơi và xin lỗi tôi đã để xảy ra chuyện như ngày hôm nay.

thong-diep-tinh-yeu.jpg

Gia đình hạnh phúc với đứa con trai sắp chào đời. (Ảnh minh họa)

Chẳng biết những phụ nữ khác khi chồng có con riêng ở ngoài họ sẽ như thế nào, còn tôi, vẫn đối xử bình thường như chưa có chuyện gì xảy ra với nhà chồng. Bố mẹ chồng rất tốt khiến tôi chẳng bao giờ có thể quên được những ân tình mà họ đã dành cho mình. Trong thời gian làm thủ tục ly hôn, anh có đón người phụ nữ ấy về đôi lần, mặc dù cũng có chút buồn lòng nhưng tôi vẫn như một người chị, động viên mẹ con cô ấy cố gắng giữ gìn sức khỏe, chỉ đợi cho giấy tờ ly hôn giữa hai người xong xuôi, tôi sẽ về nhà bố mẹ đẻ.

Có lẽ sẽ chẳng có người phụ nữ nào như tôi, tự tay mình chuẩn bị những lễ vật để cưới vợ cho chồng. Sẽ thật là dối lòng nếu tôi chẳng buồn lòng và đau đớn nhưng gạt hết tất cả, trên khuôn mặt luôn là một chiếc mặt nạ vui vẻ cho mình để lễ cưới được diễn ra. Một sự mâu thuẫn bao trùm trong tôi, dù chấp nhận chia tay nhưng giữa chúng tôi vẫn chẳng một lời xích mích. Mẹ chồng nói với tôi rằng: Mẹ chẳng thấy có đứa nào như mày, chồng nó đón đứa khác về mà vẫn còn ở đây sắp đồ sắp đạc... Nhưng mẹ ơi, con biết phải làm sao hả mẹ!

Sau đám cưới của vợ mới và chồng vài ngày thì tôi cũng về nhà mẹ đẻ. Ngày đi, cả nhà chồng đều ra tiễn tôi ra bắt xe về. Bố chồng thì dặn dò, bao giờ có thời gian thì về thăm bố mẹ, nơi đây vẫn luôn chào đón con; riêng mẹ chồng thì cứ sụt sùi ôm tôi mà khóc, có lẽ hơn ai hết bà hiểu lòng tôi, hiểu những gì tôi đã phải trải qua. Giờ đây, tôi là người phụ nữ từng qua một lần đò, mới ngày hôm qua người đó còn là chồng tôi vậy mà giờ đây tôi đã phải thêm một từ cũ sau tiếng chồng. Thật quá xót xa.

Tôi về nhà đẻ, bố mẹ và các em ra đón tôi vào nhà. Buổi tối hôm đầu tiên ở nhà, mặc dù tôi chẳng chút tỏ vẻ buồn lòng nhưng sau bữa cơm, ngồi ở bàn uống nước bố tôi nói chuyện. Bố tôi nói, hết duyên hết phận thì nên giải thoát cho nhau, mày cũng đừng suy nghĩ làm gì nhiều, bây giờ về với bố mẹ, sau này bố cho mảnh đất làm nhà rồi lấy ai thì lấy, bố mẹ không cấm cản. Tôi ngồi đó nghe bố nói mà lòng đau nhói, thân con gái chẳng giúp gì được cho bố mẹ, chỉ làm khổ đấng sinh thành.

Chẳng hiểu như thế nào mà từ lúc tôi về nhà, tôi thường xuyên nôn ọe, mặt mày lại xanh xao hơn dạo trước. Bố thì lo lắng sợ bệnh cũ lại tái phát, mẹ tôi thì không nói gì, chỉ bảo để mai ra trạm xá cho bác sỹ khám xem sao. Đấy là mẹ tôi chỉ nói thế, lúc bố tôi không ở nhà mẹ mới hỏi tôi, bao lâu rồi tôi chưa thấy tháng, mẹ nghi mày có bầu rồi con ạ. Tôi giật mình, có lẽ nào lại có chuyện trớ trêu như thế này sao.

Đúng như điều mẹ nghĩ đến, bác sỹ khám cho tôi bảo cái thai đã được hơn ba tuần tuổi, phát triển bình thường. Niềm vui vỡ òa, tôi ôm mẹ khóc nức nở như một đứa trẻ, vui sướng là đây và đắng cay cũng từ đây. Tại sao niềm vui này không đến sớm hơn, tại sao cuộc sống của tôi lại bị đảo lộn nên nông nỗi này.

Biết tin có em bé, tôi định giấu không cho chồng cũ và bố mẹ chồng biết. Thế nhưng, khi ấy cái thai đã được gần 3 tháng tuổi, bố mẹ đẻ đã thông báo cho bố mẹ chồng biết chuyện và xuống thăm tôi. Mẹ chồng ngồi cạnh, cầm tay tôi mà nước mắt dưng dưng. Bố chồng thì nhìn tôi đầy thương cảm, xin phép bố mẹ đẻ tôi được cho gia đình chồng qua lại và có quan hệ với đứa bé. Với những chuyện đã xảy ra, mặc dù chẳng ai muốn nhưng dẫu sao nó cũng đã đến, bố mẹ đẻ tôi vui vẻ chấp nhận lời đề nghị của ông bà thông gia một thời. Tôi thì mỉm cười, trong giây phút ấy niềm hạnh phúc và động lực sống chính là đứa nhỏ, chỉ cần nó được sinh ra và khỏe mạnh thì dù có như thế nào đi nữa tôi vẫn chấp nhận.

Giờ đây, đứa con bé bỏng của tôi đã được gần 8 tháng tuổi, chỉ còn hơn một tháng nữa thôi là nó đã có thể chào đời. Tất cả mọi người, từ ông bà nội, ông bà ngoại đến bố nó đều rất háo hức đến ngày được ẵm bồng nó. Và với tôi, đó vẫn là niềm hạnh phúc hơn cả, hạnh phúc đến muộn...

Tổng hợp