Tình yêu - Hai bờ vai không chung một lối. Chàng trai đã chờ em trong những nỗi cô đơn hiu quạnh, chờ ngày yêu thương trong em gõ cửa để đón lấy cái gật đầu ngập ngừng chấp nhận tình cảm của anh.

Em biết làm gì đây khi cảm xúc trong em cứ thế, chẳng thể tốt hơn giống như ngày em còn anh bên cạnh? Đã trải qua khoảng thời gian rất lâu và bây giờ em lại viết cho anh trong một ngày hoang hoải nhớ.

Em biết gọi mối quan hệ giữa chúng ta là gì đây anh? Người quen hay một kẻ vô danh trong cuộc sống của nhau? Thà rằng chúng mình đừng gặp gỡ, có lẽ em sẽ chẳng phải đau như thế này.

Cuộc sống quá tấp nập, đôi khi cuốn mọi thứ đi mất, kể cả tình yêu cũng vậy.

Anh à...

Hình như trong những ngày này em lại nhớ anh. Nhớ đôi bàn tay quệt mồ hôi cho em mỗi khi cái tiết trời nóng bức của Sài thành làm em khó chịu đến cùng cực. Khi thời tiết quanh em dần khắc nghiệt, thì bàn tay anh như luồng gió mát lạnh thổi vào lòng em những yêu thương ngọt ngào của lứa tuổi hai mươi. Người con trai gạt bỏ đi sự tự ái cao ngất trời của những người con trai vẫn thường có để che ô cho em mỗi khi em quên mang theo áo khoác. Chàng trai đã chờ em trong những nỗi cô đơn hiu quạnh, chờ ngày yêu thương trong em gõ cửa để đón lấy cái gật đầu ngập ngừng chấp nhận tình cảm của anh.

Có phải em đã sai...

Hình như em đã sai khi cứ bắt anh cứ đợi chờ em như thế. Hình như em đã không thể níu kéo bước chân anh dần xa khi mùa hoa phượng đang nở rộ. Sắc hoa tươi thắm nhưng sao mang nét trầm buồn cô tịch, có phải vì ngày đó em đã mất một trái tim bao lâu vẫn bên em?

Hòa vào dòng người vội vã, người ta ai cũng có một người đứng chờ, còn em chỉ một mình với những khoảng không vô định trước mặt. Đôi tay em cầm một chiếc ô mà lòng này nặng trĩu. Ngày anh đi, nắng phủ kín lối. Con đường yên tĩnh thường ngày anh và em cùng đến - giờ chỉ còn mình em sải bước. Có lẽ, sẽ chẳng bao giờ anh đến nữa, bởi chuyện chúng mình đã chấm dứt từ cái ngày anh bước đi.

Thời gian luôn muốn trêu người, ngay chính lúc em đã sẵn sàng để bắt đầu mối quan hệ với chàng trai ở bên thì chính lúc đó chàng trai ấy lại nói với em hai chữ "tạm biệt!". Có quá tàn nhẫn không anh, khi những hạnh phúc trong em tưởng như sắp gõ cửa lại tuột mất khỏi lòng bàn tay mình một cách trớ trêu như thế? Có phải em đã sai không anh, khi em quá ỷ lại vào mình mà quên mất có một người đang chờ? Để một ngày khi nhận ra thì bên cạnh em giờ chỉ còn là ảo ảnh.

Hoa vẫn cứ rơi một cách vô định, nhưng sắc hoa đã không còn tươi vui như mùa hạ năm ấy. Vĩnh viễn những mùa hè tiếp theo với em sẽ chẳng còn đẹp như những ngày xưa cũ trong quá khứ. Ai nói rằng những thứ là của mình thì sẽ mãi là của riêng mình chứ? Vì nếu ta không biết trân trọng thì một ngày nó cũng tuột khỏi tầm tay.

Chia tay anh, em dường như học luôn được cách trân trọng lại những thứ giản dị vẫn chưa hề biến mất khỏi tầm tay mình. Cơ mà, hình như không phải chúng ta đã chia tay có phải không anh? Bởi đã bao giờ em được đi bên anh với tư cách là một người yêu đâu? Đã bao giờ đi bên anh mối quan hệ chúng ta đổi khác ngoài từ "anh" và "em" nhàn nhạt nơi khóe miệng phát ra?

Đã bao giờ...

Có những đêm trăn trở, em đã tự hỏi mình "Có phải anh với em vốn không phải là của nhau?", nếu như chúng mình đúng là một mảnh ghép còn lại, có lẽ anh đã không dễ dàng từ bỏ như thế...

Anh ơi...

Khoảnh khắc đôi tay mềm ấy không còn đan lấy bàn tay em mỗi khi đi trên con phố thênh thang thì đường về như dài hơn phân nửa. Anh rời xa, để lại trong em khoảng trống rất lớn không thể lấp đầy. Em thấy em hụt hẫng như mất đi một thứ gì đó rất quan trọng trong cuộc đời. Và em mất anh từ dạo ấy...

Từ ngày hôm ấy, em đã thôi mang ô khi đi một mình trên con phố đó. Hình như, mỗi một ngày qua đi, con đường ấy lại dài nhiều hơn trong từng bước chân em. Em đã không mang vật che nắng cho mình như ngày trước. Em gặp lại anh, thấy anh lau mồ hôi cho một người con gái khác - không phải em. Trái tim em đang thúc những nhịp đập vội vã như muốn vỡ tung. Cảm giác hụt hẫng lại len lỏi trong từng tế bào, làm tê liệt hết tất thảy mọi giác quan trong em. Em đứng im lặng ở đó, rồi bất giác em lao đi như một tên lửa. Trước mắt em một màn sương phủ dày nơi đáy mắt, chỉ một khoảnh khác nhẹ nhè chạm vào cũng làm giọt nước ấy rơi vỡ tan tành, kéo theo đó là những giọt nước mắt không mời mà cũng đến lặng lẽ và tự nhiên.

Có lẽ, em phải học cách quên anh, học cách từ bỏ những điều tưởng chừng như là của mình mãi mãi. Học cách đối diện với những vết xước của mình, để thấy anh cùng tình yêu của anh ngay trước mắt em dù em biết sẽ rất đau. Em sẽ làm điều ấy nhưng không phải bây giờ đâu anh...

Em cần thời gian để quên...

Có thể bạn quan tâm: Du lịch Phú Quốc